“Hồng Hồ?” Thanh Liễu đạo trưởng ngẩn : “Hồng Hồ đại sư c.h.ế.t ?”
“Được, để tao xem mày cứng miệng đến bao giờ!” Gã đại hán xắn tay áo, sải bước xông tới.
Tuy gã cảm tình gì với Hồng Hồ đại sư, còn đặt cho ông biệt danh là lão giặc Hồng Hồ, nhưng gã càng căm ghét hơn hành vi tự g.i.ế.c hại lẫn , lén lút tấn công lưng, lúc liền liều mạng một phen với Thanh Liễu đạo trưởng.
“Khoan .” vội vàng bước lên giữ gã đại hán .
“Sao, còn giúp lão mũi trâu ?” Gã đại hán đầu , mắt trợn trừng giận dữ.
“Hung thủ ông !” khẳng định.
“Sao ông , khác thần binh lợi khí như , thể chẻ đôi hồ lô?” Gã đại hán chất vấn.
“Ông xem!” chỉ xuống đất: “Ở đây đầy bụi, chỉ một hàng dấu chân ông mà dấu chân , chẳng lẽ ông còn thể cách ngàn dặm phi kiếm g.i.ế.c ? Hơn nữa, ông xem cái bọc của ông kìa, mới nhện giăng một cái mạng, rõ ràng là lâu động đến, hung thủ chắc chắn là khác.”
Gã đại hán đầu , chút chán nản phịch xuống đất: “Mẹ kiếp, rốt cuộc là ai ?”
“Là quỷ khí!” Ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng .
đầu , chính là lão hòa thượng về phía tây.
Ông niệm một tiếng Phật hiệu bước lán trại, nghiêm nghị : “Lão nạp một vòng quanh ngôi làng , đại khái tìm một nguyên nhân. Nơi nguyên tên là Lạc Nhật Pha, trong thời kỳ kháng Nhật là một địa điểm chiến lược quan trọng, khi Nhật chiếm đóng nơi , cảm thấy cái tên Lạc Nhật Pha may mắn, mới đổi tên thành thôn Đại Phong, dùng cho đến ngày nay.”
“Nơi khắp nơi đều tràn ngập một luồng quỷ khí, dễ mê hoặc lòng , ban ngày như , đến tối e là cửu t.ử nhất sinh! Nhà Phật câu địa ngục thì ai , lão nạp quyết tâm, dù liều cái mạng cũng trừ bỏ yêu nghiệt ở đây, A Di Đà Phật.” Lão hòa thượng chắp tay .
“Minh Giác đại sư .” Thanh Liễu đạo trưởng gật đầu phụ họa: “Chúng đều là xuất danh môn chính phái, hàng yêu diệt ma là sứ mệnh của chúng .”
“Lão mũi trâu, xem là họ Chung oan cho ngươi .” Gã đại hán sờ sờ râu cằm : “Cái nơi quỷ quái quả thực đủ tà môn, Hoàng Thiết Khẩu và lão giặc Hồng Hồ lượt toi đời, nếu vị Trương tiểu ca thông minh, đưa và Xà Bà khỏi làng, e là chúng lúc cũng khó mạng…”
Nói đến đây, gã một cách ơn, tiếp tục: “Bây giờ xem , là ở trong làng lâu nhất, để về phát hiện của .”
“Nơi âm khí nặng nhất ở thôn Đại Phong là ở đầu làng phía đông, ở đó một căn nhà đá nhỏ, bốn phía cửa cũng cửa sổ, nóc nhà một tấm bia mộ ngang, chữ hướng lên , cũng thấy đó gì. dám chắc, đó chính là nguồn gốc của quỷ khí!”
Nghe gã , cũng nhớ , liền bổ sung: “Còn nữa, nóc nhà mỗi hộ dân đều một miếng gỗ đỏ dựng , chắc là ván quan tài.”
“Vạn Quỷ Triều Tông!” Thanh Liễu đạo trưởng hít sâu một : “Đây là một phong tục dân gian của Nhật Bản, nếu là c.h.ế.t ở nơi đất khách quê , khó về quê cũ, thì dùng gỗ liễu đỏ cho quan tài của c.h.ế.t, mặt hướng về đảo Nhật Bản, để giảm bớt nỗi nhớ quê của vong linh. Âm linh trong ngôi làng thể đến từ Nhật Bản, nếu như , chúng cách đối phó, chỉ cần siêu độ cho họ một cách thuận lợi là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-1197-cai-chet-cua-xa-ba.html.]
“Thiện tai thiện tai, ngày siêu độ nhất nên chọn lúc nỗi nhớ quê hương nồng đậm nhất, như tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.” Minh Giác đại sư niệm một tiếng Phật hiệu .
“Được! Vậy thì tối mai ! Ngày mai là rằm tháng tám âm lịch, trăng tròn nhớ quê.” Gã đại hán .
“Không… !” Đột nhiên, trợ lý hoảng hốt chạy : “Các vị đại sư, các vị mau xem … Xà Bà, Xà Bà cũng c.h.ế.t .”
Anh chạy đến thở , giày cũng rơi mất một chiếc, tóc đầy vết m.á.u, vẫn còn nhỏ giọt xuống, nửa bên mặt đỏ au.
Chúng vô cùng kinh ngạc, vội vàng dậy, theo khỏi lán trại.
Vì tòa nhà của công trường xây xong, xung quanh đều bao bọc bởi lưới bảo vệ màu xanh lá, Xà Bà treo cao giàn giáo của lưới bảo vệ.
Bà vốn là một lão thái thái nhỏ bé gầy gò, gió thổi, chiếc áo choàng đen rộng thùng thình bay phấp phới, quất ống thép kêu phần phật, m.á.u tươi tuôn tung tóe khắp nơi, trông vô cùng rợn !
Ngay cả mấy chúng cũng dọa cho nhẹ.
“Bà c.h.ế.t thế nào?” hỏi.
“ cũng rõ.” Người trợ lý kinh hãi : “ qua đây, đột nhiên cảm thấy đầu nóng lên, như thứ gì đó nhỏ xuống, đưa tay sờ thì là m.á.u, ngẩng đầu lên thì thấy cảnh .”
“Bị lưỡi d.a.o sắc bén c.h.é.m c.h.ế.t.” Thanh Liễu đạo trưởng , chỉ về phía .
Trong đống đá vụn phía , nửa con rắn trắng đang hấp hối, đầy m.á.u, vết thương phẳng lì.
“A Di Đà Phật!” Minh Giác đại sư chắp tay, cao giọng niệm một tiếng Phật hiệu: “Con rắn trắng nhỏ là linh sủng do Xà Bà nuôi dưỡng, chắc là cảm nhận quỷ khí, xả bảo vệ chủ, nhưng g.i.ế.c trong nháy mắt.”
“Cái hồ lô lớn của lão giặc Hồng Hồ cũng c.h.é.m như .” Gã đại hán tiếp lời.
“Chẳng trách ngươi nghĩ là .” Thanh Liễu đạo trưởng thở dài .
Gã đại hán cảm thấy hổ, chút nghi hoặc lẩm bẩm: “Không đúng, Hoàng Thiết Khẩu, lão giặc Hồng Hồ, Xà Bà tại lượt gặp nạn? Nếu một khi bước làng sẽ chọc quỷ khí, thì và vị Trương tiểu ca ?”
Thanh Liễu đạo trưởng nhíu mày : “Vậy thì chỉ hai khả năng, thứ nhất là các ngươi mang theo thứ gì đó, khiến quỷ khí dám đến gần!”
(PS: Tháng mới đến! Mọi hãy vote nhiệt tình lên, hôm nay ba chương! Ngoài xin các bạn mến giúp truyện mới của Lão Cửu "Âm Gian Thần Thám" vote đề cử để lên bảng xếp hạng, xin chân thành cảm tạ.)