Tài xế và Lý Rỗ khiêng Sakai Izumiko lên, một tay cầm chậu đồng, tay đỡ lão phu nhân, tiễn họ lên xe.
Trước khi xe khởi động, lão phu nhân đầy cảm kích đưa cho một tấm thẻ ngân hàng, tài xế đồng thời phiên dịch: “Trước khi đến Trung Quốc, chuyển ba triệu nhân dân tệ, đây là thù lao cho đại sư! Nếu thấy đủ, sẽ bán gia sản, để báo đáp ơn cứu mạng của đại sư đối với con gái .”
còn kịp đáp lời, Lý Rỗ nhanh nhảu : “Dễ , dễ , đợi và tiểu ca nhà họ Trương bàn bạc một chút sẽ cho bà .”
bực bội lườm một cái, đầu : “Thế đủ , tiểu thư Sakai thể sớm ngày hồi phục mới là điều hy vọng.”
Lão phu nhân thêm nhiều lời cảm ơn, lúc mới theo xe rời .
“Này tiểu ca.” Lý Rỗ vẻ mặt khó hiểu : “Sakai Izumiko là một ngôi lớn hiếm trong giới AV Nhật Bản đấy, gia sản phong phú lắm, dù đòi thêm vài triệu cũng thành vấn đề, thôi thế? Đây giống tính cách của .”
“Sao đủ thế? Buôn bán Âm Vật vốn là chuyện tổn âm đức, chúng cứ coi như việc thiện tích đức .” xong, cũng để ý đến Lý Rỗ, thẳng tiệm.
Mực trong chậu đồng sớm lắng xuống, đưa tay vớt chiếc phong linh Bát Giác bên trong .
Vì âm linh ký sinh bên trong ép , nên lúc chiếc phong linh hiện một dáng vẻ khác, vỏ sò màu trắng trong suốt như pha lê, sợi tơ màu đỏ tươi như lửa, càng rực rỡ hơn lúc mới gặp.
Tuy âm linh bên trong trừ khử, nhưng trong Âm Vật vẫn ẩn chứa một luồng sức mạnh vô cùng bí ẩn, cầm trong tay, sẽ cảm nhận một luồng hàn khí âm u xuyên thấu da thịt, lạnh thấu tim gan.
lúc , chuông điện thoại vang lên, gọi đến, chính là tiểu sư của Doãn Tân Nguyệt.
“Anh rể, chuyện hứa với em thế nào ?” Đầu dây bên , tiểu sư sốt ruột hỏi.
Nghe giọng điệu thúc giục của tiểu sư , cô lợi lộc mờ mắt, quyết tâm theo con đường sai trái .
“Đồ tìm , tối đến nhà lấy nhé.” bình tĩnh .
“Thật ?” Giọng của tiểu sư ở đầu dây bên đột nhiên cao lên mấy , tuy thấy biểu cảm của cô lúc , nhưng cũng thể đoán , cô chắc chắn đang phấn khích đến mức sắp nhảy cẫng lên.
“Anh rể, tuyệt quá! Tốt quá ! Em yêu c.h.ế.t mất! Ha ha ha ha.” Tiểu sư vui mừng la lớn, : “Để tỏ lòng ơn chân thành của em, tối nay em mời! Chúng gặp ở Đại Đường Xuân, gặp về.”
“Ờ, thôi cần , đến tiệm lấy là , món tủ của chị Nguyệt em cũng khá ngon đấy.” ngập ngừng , và cố ý nhấn mạnh mấy chữ “chị Nguyệt”.
Nếu ăn riêng với cô Doãn Tân Nguyệt , chắc chắn yên .
Tiểu sư ha hả: “Không ngờ rể bản lĩnh lớn như mà còn sợ vợ ? Yên tâm , em gọi cả chị Nguyệt, chúng cùng , sẽ khó xử . Cứ quyết định nhé, tối gặp.” Nói xong, cô cúp máy.
Haiz, con bé !
Nhờ Âm Vật thể nhanh ch.óng nâng cao sức hút của bản , nổi đình nổi đám trong giới giải trí, điều đó sai, nhưng đây dù cũng là con đường chính đạo. Hơn nữa Âm Vật chung quy thứ , sơ sẩy một chút sẽ phản phệ, Sakai Izumiko rời là ví dụ điển hình ?
con , chính là như , một khi thấy danh thấy lợi, mấy ai giữ sơ tâm, thành thành thật thật chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-gian-thuong-nhan/chuong-1150-thu-lao-ba-trieu.html.]
đang cảm thán, chuông điện thoại một nữa vang lên.
Nhấc máy lên xem, là của Doãn Tân Nguyệt.
“Anh tìm Âm Vật hứa với tiểu sư ?” Doãn Tân Nguyệt thẳng vấn đề.
“Ừ, mới một món.” đáp.
“Em với em , xem em vui lắm, là tối nay mời chúng đến Đại Đường Xuân.” Doãn Tân Nguyệt .
“Em cũng với , bảo em đến tiệm lấy đồ là , em nhất quyết chịu.” đáp.
Doãn Tân Nguyệt im lặng một lát: “Đây cũng là tấm lòng của em , giúp em thành tâm nguyện, em thật lòng bày tỏ, chúng từ chối quá cũng , là cứ .”
“Anh là vì nể mặt em mới giúp em , nếu vợ , thì chúng thôi.” bất đắc dĩ thở dài.
Doãn Tân Nguyệt mãn nguyện, khen vài câu mới cúp máy.
Cả buổi sáng giày vò nhẹ, ăn trưa xong, ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy lật xem một lúc cuốn sổ tay ông nội để , thẳng đến Đại Đường Xuân.
Đại Đường Xuân là một khách sạn lớn mới khai trương, thứ trong tiệm đều mô phỏng theo đặc trưng thời nhà Đường, ngay cả tất cả nhân viên phục vụ cũng mặc trang phục cổ trang, ở trong đó, thật cảm giác như lạc Đại Đường.
Tự nhiên tiêu dùng ở đây cũng thấp, ở Vũ Hán cũng thuộc hàng đầu.
Đương nhiên, với tình hình kinh tế hiện tại của , ăn liên tục mười năm cũng thành vấn đề, nhưng thực sự cần thiết. thích khoe khoang, cũng thích giả vờ cao nhã trong bầu khí giả tạo , thà chọn một quán ăn gia đình, ý thoải mái.
tiểu sư chọn địa điểm ở đây, đủ thấy thành ý của cô .
Việc kinh doanh của Đại Đường Xuân vô cùng phát đạt, cửa đông như mắc cửi, đều xếp hàng , may mà tiểu sư quan hệ, đặt phòng riêng .
Dưới sự dẫn dắt của một nữ phục vụ hình vô cùng đầy đặn, mặc áo dài tay trễ n.g.ự.c, trang điểm thành cung nữ, vòng qua từng cây cột đỏ tươi, cuối cùng cũng đến phòng riêng.
Doãn Tân Nguyệt và tiểu sư sẵn bên trong.
“Anh rể, đến !” Tiểu sư thấy phòng, liền vô cùng nhiệt tình chào đón.
“À.” gật đầu, liếc Doãn Tân Nguyệt, phát hiện cô đang toe toét, nhưng nụ hiểu rõ nhất.
Lúc cũng nhiều lời, trực tiếp đưa chiếc hộp trong tay qua: “Nè, đây là thứ em !”