Sáng hôm , họ đưa Tiêu Nhiễm đến địa điểm thi.
Còn thì vì cảm nặng đến mức xuống giường.
Trong cơn mê man, hình như ai đó gõ cửa sổ của .
sống ở tầng hầm, nửa cánh cửa sổ lộ mặt đất, thỉnh thoảng trẻ con chơi ở đây.
mở mắt .
Là đứa bé hàng xóm nhà bên, tên Bối Bối.
Cô bé gõ cửa sổ gọi : "Chị Oánh Oánh, chị thế?"
gắng gượng trườn dậy, mở cửa sổ:
"Chị ốm , hôm nay thể chơi với em ."
Cô bé vẻ thất vọng, chạy .
đợi một lúc, thấy cô bé , định đóng cửa sổ thì thấy tiếng bước chân lộp độp.
Bối Bối chạy về, tay còn cầm đủ loại t.h.u.ố.c:
"Em tìm ở nhà một ít t.h.u.ố.c, chị Oánh xem loại nào ăn ?"
Trong lòng ấm áp, mắt đỏ hoe.
Vì ngoại hình, hầu như ai trong khu để ý đến , chỉ Bối Bối vẫn coi là bạn.
nhẹ nhàng : "Cảm ơn em."
Bối Bối chuyện với một lúc dậy xung quanh.
nghi hoặc: "Sao thế?"
Cô bé xổm xuống, khẽ: "Mẹ em gần đây bán trẻ em, cho em chơi bên ngoài lâu."
"Chị Oánh, em về nhà ."
mỉm : "Không , em về , cẩn thận nhé."
Sau khi Bối Bối , tầng hầm chìm tĩnh lặng.
đầu cánh cửa sổ nhỏ, trong lòng vẫn nghĩ về lời cô bé .
Người bán trẻ em .
Họ chắc thích những cô gái trẻ nhỉ.
Mãi đến hơn 9 giờ tối, bố mới cùng Tiêu Nhiễm trở về.
Họ vui vẻ, hòa thuận lắm.
Mẹ gõ cửa phòng , ánh đèn, khuôn mặt bà vẻ hiền lành hơn một chút.
"Nè, đồ ăn mua cho con đây."
Bà đưa cho một túi lớn đồ ăn KFC đang cầm tay.
bất ngờ và cảm động bà.
Mẹ với : "Em con vài trường dự tuyển chọn ! Sau thể ngôi đấy!"
cầm túi KFC, cúi đầu bối rối, nên phản ứng thế nào.
Mẹ lâu lắm chuyện với bằng giọng điệu ôn hòa như ...
Mẹ thấy phản ứng, cũng cảm thấy ngượng.
Bà đưa tay định xoa đầu , đến gần ngừng , đổi hướng, vỗ vai :
"Oánh Oánh , em con ngày hôm nay, con công lớn."
"Mấy năm nay thực sự vất vả cho con ."
Rồi bà hỏi han đủ thứ, lúc hỏi bệnh đỡ , lúc hỏi đói .
chỉ thẳng bà, một chút biểu cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/am-duong-song-sinh-jqid/2.html.]
Mẹ ở đây lâu, đó lên lầu.
Vài phút , từ lầu vọng xuống tiếng hạnh phúc của ba họ.
Nhìn kìa, đây mới là hiện thực.
ôm túi KFC giường, trong phòng chỉ còn một chiếc đèn bàn nhấp nháy.
...
Đêm khuya, thức dậy vệ sinh.
Trong phòng khách tối đen, phòng của Tiêu Nhiễm vẫn sáng đèn.
Từ bên trong vọng tiếng chuyện thì thầm.
Bước chân dừng , hiểu , vài bước về phía đó.
"Mẹ! Trưa nay chuyện với Tiêu Oánh con đều thấy ! Mẹ thích con nữa, đổi sang thích cô ?"
Giọng cô vẫn như khi, vô lý và nũng.
Thích?
nghĩ đến túi KFC, gọi là thích ?
Giọng đặc biệt dịu dàng: "Nhiễm Nhiễm, con nghĩ chứ?"
"Mẹ yêu con nhất mà!"
"Trưa nay chờ con ở ngoài, phụ các học sinh khác , yêu cầu của các nữ minh tinh bây giờ nghiêm khắc, da mịn màng lỗ chân lông, vai vuông eo thon, nếu con trở thành minh tinh lớn, chắc chắn càng xinh hơn nữa."
Lời giải thích của bà đối với , tựa như ngàn vạn nhát d.a.o cứa tim.
"Mẹ giữ chân Tiêu Oánh giúp con, con nghĩ xem, nếu nó chịu nổi bỏ nhà , tương lai của con ?"
Tiêu Nhiễm , quả nhiên hoảng: " đúng đúng, đúng, thể để nó !"
"Phải giữ nó bằng giá!"
Mẹ hài lòng: "Vì mới an ủi nó, con thấy, mặt nó như đầu heo ghê tởm thế nào."
"Còn mái tóc bẩn thỉu của nó, còn buồn đưa tay sờ !"
Tiếng của Tiêu Nhiễm vọng .
Toàn run rẩy.
Cuối cùng, khó khăn kìm chế bản , lùi từng bước một trở về căn phòng tầng hầm của .
Nằm chiếc giường chật hẹp, suy nghĩ của trở nên rõ ràng từng thấy.
Và cũng đưa một quyết định.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Không ?
Vậy thì để Tiêu Nhiễm ...
Vào ngày thứ mười lang thang vô định trong thị trấn, cuối cùng cũng gặp nhóm buôn mà Bối Bối nhắc đến.
Một phụ nữ phố đang tìm kiếm mục tiêu, bất ngờ đ.â.m sầm bà .
Bà giật , hoảng sợ ngẩng đầu , khi rõ khuôn mặt , vẻ ghê tởm thoáng hiện mặt.
như thấy, xổm xuống đất bắt đầu .
quá lộ liễu, nhiều về phía .
Người phụ nữ hoảng, vội vàng bước sang bên.
trực tiếp nắm lấy ống quần bà , nhất quyết buông, nức nở: "Dì ơi, dì xem cháu thực sự ?"
Người phụ nữ lúc đó thể thoát , chỉ đành gượng: "Không , cháu đáng yêu mà."
"Dì còn việc, cháu đừng kéo dì nữa."
càng to hơn: "Dì dối, ai từng cháu đáng yêu cả, chỉ khen Tiêu Nhiễm, cô xinh!"
Người phụ nữ kéo loạng choạng, ngã phịch xuống đất, mặt mày choáng váng.