AI ĐANG NÓI XẤU TIỂU GIA? - Ngoại truyện: Kỷ Sóc Đình x Diệp Cần (12)

Cập nhật lúc: 2026-03-28 18:53:24
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dừng xích đu nhưng dậy, chỉ dùng đôi mắt lạnh lùng nàng lao về phía . Sau đó, thấy Diệp Cần với , mà lưng nàng là Diệp Tuân với khuôn mặt đầy vẻ lạnh nhạt.

 

Hắn như mới g.i.ế.c , hai bàn tay đầy m.á.u tươi đang nhỏ xuống ròng ròng. Diệp Cần cạnh , chẳng mấy chốc bộ váy áo sạch sẽ tinh khôi của nàng cũng nhuốm m.á.u, trở nên đỏ rực vô cùng nhức mắt, nụ thuần khiết môi cũng trở nên đầy mùi m.á.u tanh.

 

Trái tim Kỷ Sóc Đình chợt lạnh toát. Cảnh mộng đổi nhanh, mặt đất vốn đầy hoa cỏ dại trong nháy mắt bỗng tràn ngập sông m.á.u. Vô ngâm trong đó, đau đớn giãy giụa, gào thê lương.

 

Sau lưng Diệp Cần xuất hiện ngày càng nhiều , họ giẫm lên đầu những kẻ đang giãy giụa mà lên, chân như dựng lên một bậc thang bằng bạch cốt đẫm m.á.u. Kỷ Sóc Đình lặng giữa sắc m.á.u, Diệp Cần thiết khoác tay Diệp Tuân bước lên cao.

 

Tiếng gào sông m.á.u càng lúc càng lớn. Chẳng mấy chốc, tiếng thét ch.ói tai tràn ngập giấc mộng, mỗi thở đều thấm đẫm bi thương. Hắn ác mộng cho kinh tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

Ánh trăng lọt qua cửa sổ, rải xuống một vùng bạc trắng như sương giá. Kỷ Sóc Đình giường hồi lâu, lặp lặp nhớ về giấc mơ đó, trong đầu chỉ một ý nghĩ duy nhất: Nếu lúc đó trong tay một thanh kiếm, nhất định sẽ một kiếm c.h.é.m đứt cái thang xây bằng xương trắng , để những kẻ đó đều ngã nhào xuống sông m.á.u.

 

Và trong những đó, cả Diệp Cần. Hắn hiểu rõ, sẽ một ngày, thanh kiếm đó sẽ thực sự nắm trong tay, c.h.é.m về phía Diệp gia. Cuối tháng Chạp, Kỷ Sóc Đình nhận lời mời của Diệp Tuân, đến phòng Nguyệt Thủy ở Xuân Phong Lâu uống rượu.

 

Tuổi tác đều còn nhỏ nên rượu uống quá mạnh. Kỷ Sóc Đình uống nhiều một chút, gương mặt trắng trẻo tuấn tú nhuộm một tầng hồng nhạt, ánh mắt long lanh nước, chăm chăm nữ t.ử đang gảy đàn bức rèm thưa.

 

Diệp Tuân tán gẫu vài câu chuyện phiếm mới chậm rãi vấn đề chính, thở dài: "Chao ôi, giờ Cần Cần cũng cập kê, trưởng thành . Phụ bắt đầu tính chuyện hôn sự cho nó, e là Diệp phủ chẳng giữ nó bao lâu nữa."

 

Sắc mặt Kỷ Sóc Đình đổi, tùy miệng đáp: "Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng, đó là lẽ tự nhiên."

 

"Chỉ là Cần Cần ngây ngô, sợ nó gả nhà chồng bắt nạt." Diệp Tuân đầy vẻ lo âu, vẻ chân thành.

 

"Chuyện thường gian truân."

 

"Tốt nhất là tìm một danh gia vọng tộc truyền thống học thuật, sách văn nhã, chắc chắn sẽ khó một cô nương."

 

"Người sách thì hủ lậu, như nghĩ ." Kỷ Sóc Đình .

 

Diệp Tuân liếc một cái, điều gì từ nét mặt , bèn thử hỏi: "Ta nhớ Kỷ gia cũng là thư hương môn , đồn mẫu năm xưa cũng là tài nữ nổi danh kinh thành."

 

Kỷ Sóc Đình mắc bẫy: "Chuyện từ bao nhiêu năm , ?"

 

Diệp Tuân khựng một lát, tiếp tục : "Năm mười hai tuổi, Kỷ gia từng đón Cần Cần sang một . Khi đó Thượng thư đại nhân từng đề đạt với phụ ý kết giữa hai nhà. Có lẽ lúc đó các còn quá nhỏ nên hôn sự định . Nay Cần Cần cập kê, tuổi tác cũng phù hợp, ..."

 

Kỷ Sóc Đình dường như đoán ý đồ của nên hề ngạc nhiên, chỉ nhếch môi : " là năm đó còn nhỏ, chỉ một lòng lời trưởng bối trong nhà. Nay trưởng thành cũng hiểu , nếu thành hôn thì nhất định tìm yêu mới , thể khinh suất."

 

Sắc mặt Diệp Tuân đổi, trở nên khó coi: "Lời ý gì?" Kỷ Sóc Đình giơ tay, cao giọng gọi: "Tiểu Hương Ngọc, đây." Người đang tấu đàn rèm chậm rãi dậy, vén bức rèm màu phi hồng, lộ một gương mặt mỹ miều.

 

Đôi mắt nàng như nước, Kỷ Sóc Đình đầy vẻ thẹn thùng, nũng nịu gọi: "Kỷ thiếu gia." Kỷ Sóc Đình nhướng môi phóng túng, với Diệp Tuân: "Đây là nữ nhi của Hoa khôi đời ở Xuân Phong Lâu, từ nhỏ dạy dỗ trong lầu, nhan sắc thấy thế nào?"

 

Diệp Tuân Tiểu Hương Ngọc thướt tha, gương mặt vương men của Kỷ Sóc Đình, lạnh lẽo, buông lời cay nghiệt: "Chẳng , chẳng qua cũng chỉ là hạng nữ t.ử phong trần."

 

Kỷ Sóc Đình : "Bây giờ thì tính, tiếp khách mà." Diệp Tuân đáp: "Trong mắt đều như cả."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ai-dang-noi-xau-tieu-gia/ngoai-truyen-ky-soc-dinh-x-diep-can-12.html.]

Tiểu Hương Ngọc lời miệt thị đó nhưng để tâm, bảo Diệp Tuân: "Diệp thiếu gia cũng tới Xuân Phong Lâu ít , hóa hủ lậu như , lẽ nào coi thường nữ t.ử phong trần chúng ?"

 

Diệp Tuân nhếch môi nhạt: "Có lẽ là mắt mù, thưởng thức mỹ sắc." Hắn thêm gì nữa, dậy cáo từ. Kỷ Sóc Đình dậy tiễn khách, men khiến bước chân loạng choạng, hình lảo đảo hai cái Tiểu Hương Ngọc đỡ lấy.

 

Khi Diệp Tuân cửa, dư quang liếc thấy hai như đang ôm chầm lấy , lập tức tức giận đến bốc hỏa, phất tay áo sải bước rời . Chỉ hận mắt tròng, ngờ Kỷ Sóc Đình là hạng buông thả như thế.

 

Hành vi xứng đáng với bảo bối của ? Cánh cửa đóng , Kỷ Sóc Đình liền thẳng , vẻ say khướt mặt quét sạch sành sanh. Khi thu thần sắc, trông vài phần lạnh lùng.

 

Tiểu Hương Ngọc thấy cũng chủ động lùi vài bước giữ cách.

 

"Thiếu gia, thực sự ? Nếu truyền đến tai lão gia, e là sẽ trách phạt ngài." Tiểu Hương Ngọc nhíu mày, như đang lo lắng cho . Những câu hỏi Kỷ Sóc Đình trả lời, tự nhiên sẽ chẳng buồn để tâm.

 

Hắn cảm thấy vô vị, ngáp một cái phất nhẹ tay. Tiểu Hương Ngọc nhận lệnh lập tức bảo trong phòng ngừng tấu nhạc, lượt rời , cho đến khi trong phòng chỉ còn hai . Hắn lên sập mềm, bảo: "Canh cửa , ngủ một lát."

 

Diệp Tuân về nhà bực tức một trận lôi đình, còn kéo Diệp Cần dặn nàng đừng bao giờ đoái hoài đến Kỷ Sóc Đình nữa. Diệp Cần hiểu tại , lời xong thì nhanh quên sạch.

 

Cho đến mùa xuân năm , cơn giận của Diệp Tuân mới nguôi ít nhiều. Tiêu Căng tổ chức một bữa tiệc, dẫn Diệp Cần theo. Khi đến nơi, Kỷ Sóc Đình trong phòng cùng Tiêu Căng tán gẫu.

 

Diệp Tuân còn kịp chào hỏi, Diệp Cần lách qua chen , vui vẻ reo lên: "Sóc Đình ca! Tiêu Tứ!" Tiêu Căng đáp một tiếng, than thở: "Sao nào cũng kém họ một chữ 'ca' thế nhỉ?" (Ý gọi Sóc Đình là "Sóc Đình ca" còn Tiêu Căng chỉ gọi là "Tiêu Tứ")

 

Tiêu Căng cho rằng điều công bằng, nào cũng lôi chuyện giảng đạo lý với Diệp Cần, là chấp nhặt thật là trêu nàng cho vui. Kỷ Sóc Đình thấy tiếng Diệp Cần nhưng đầu , chẳng thèm màng tới.

 

Diệp Tuân : "Hai vị đợi lâu, đường chút việc nên trễ nải." Trong lúc chuyện, Diệp Cần đến bên cạnh Kỷ Sóc Đình, định nắm lấy ngón tay như thói quen: "Sóc Đình ca, bao nhiêu ngày gặp đấy."

 

Thế nhưng , Kỷ Sóc Đình rụt tay khiến Diệp Cần nắm hụt. Hắn sang một gương mặt lạnh lùng, ánh mắt bình thản nàng, : "Diệp cô nương xin hãy tự trọng."

 

Diệp Cần nghiêng đầu, đôi mày thanh tú nhíu , vui hiểu, giọng điệu cũng chẳng lành gì: "Trọng gì cơ? Muội nặng!"  Kỷ Sóc Đình nàng, thần tình đầy vẻ xa lạ.

 

Hắn Diệp Cần hiểu "tự trọng" là gì, nhưng cũng mở miệng giải thích. Sắc mặt Diệp Tuân trầm xuống, gọi: "Cần Cần, đây." Diệp Cần bĩu môi, hậm hực về bên cạnh Diệp Tuân.

 

Sau khi xuống, nàng cứ cúi gầm mặt, cả toát vẻ vui. Kỷ Sóc Đình thì cứ như chuyện gì, ở đầu bàn bên trò chuyện với Tiêu Căng, thỉnh thoảng trao đổi vài câu với Diệp Tuân, coi Diệp Cần như tồn tại.

 

Diệp Cần mở to đôi mắt tròn xoe, bên trái bên , đến cả mấy món ngon bàn cũng chẳng buồn ăn, cứ chốc chốc về phía Kỷ Sóc Đình. Bữa cơm trưa mỗi một tâm sự.

 

Chỉ Tiêu Căng là ăn uống ngon lành, no đến mức bụng khó chịu, nửa nửa ghế bảo: "Tạm thời , nghỉ một lát." Kỷ Sóc Đình : "Vậy với ngươi thêm một lúc."

 

Diệp Tuân xoa đầu Diệp Cần đang ủ rũ, : "Cần Cần bảo hôm nay gặp hai nên cứ đòi theo cho bằng , giờ chẳng vì cái thứ 'đáng ghét' nào mà tâm trạng , đưa về đây."

 

Còn vì chuyện gì nữa, cả hai đều Diệp Tuân đang mắng khéo. Tiêu Căng nhịn , phụ họa: " là đáng ghét thật, mau đưa về ." Kỷ Sóc Đình mặt cảm xúc buông một câu: "Vốn dĩ nên đưa nàng ngoài."

 

Diệp Cần Kỷ Sóc Đình thấy , khỏi đau lòng. Lúc đặt bát xuống nàng lơ đãng, lật chén , nước đổ lênh láng lên mu bàn tay. Nàng đau đớn kêu lên theo bản năng, dậy vẩy nước tay.

 

Mu bàn tay trắng ngần lập tức đỏ rực một mảng. Nàng chớp mắt một cái, hai giọt lệ nóng hổi rơi xuống, theo thói quen rúc lòng ca ca tìm kiếm sự an ủi: “Huynh ơi, nóng quá!" Diệp Tuân sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội bảo chủ quán mang nước giếng lạnh lên, ngâm tay nàng trong.

 

Mu bàn tay nóng rát, nước đá lạnh thấu xương khiến Diệp Cần vô cùng khó chịu, rống lên. Diệp Tuân nhíu c.h.ặ.t mày, mu bàn tay Diệp Cần nổi lên một đống mụn nước nhỏ mà giận nên lời, nhưng cực kỳ xót xa và tự trách.

Loading...