AI ĐANG NÓI XẤU TIỂU GIA? - Ngoại truyện: Hoán đổi thân xác (8)
Cập nhật lúc: 2026-03-29 03:12:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thư Cẩn đắm chìm trong đó, mắt ngừng đảo quanh, khiến Tiêu Căng mấy dừng bước giục nàng nhanh chân theo. Hoa viên nhà họ Tiêu cũng cực kỳ lớn, Lục Thư Cẩn bám sát lưng Tiêu Căng, chỉ sợ lạc mất ở đây.
Tiêu Căng nhớ rõ đêm đó gì trong hoa viên, im lặng dẫn Lục Thư Cẩn loanh quanh trong đó gần nửa canh giờ, đó tiến một khu vực bao quanh bởi đàn tròn, bảo Trần Ngạn và một tiểu sai khác canh giữ ở hai lối , sai lấy kiếm tới.
Kiếm mang tới là kiếm gỗ, nhẹ hơn kiếm thường nhiều, nhưng Lục Thư Cẩn cầm tay khá thoải mái, nàng thanh kiếm gỗ hỏi: "Lấy thứ gì?"
Tiêu Căng cân nhắc thanh kiếm gỗ trong tay, thử trọng lượng , đó tung thanh kiếm lên trung, kiếm xoay vòng Tiêu Căng dễ dàng bắt lấy, kế đó một kiếm đ.â.m thẳng về phía bả vai nàng, Tiêu Căng đáp ngắn gọn: "Luyện kiếm."
Lục Thư Cẩn theo bản năng né sang bên cạnh, tránh đường kiếm bất ngờ , nhưng những chiêu đó của Tiêu Căng thì nàng né kịp nữa, kiếm gỗ gõ nhẹ lên bả vai, bụng và cả đùi ngoài của nàng, hề nặng.
Tiêu Căng cầm kiếm, lộ một nụ : "Ngươi là đồ ngốc ? Ta chiêu chậm thế mà ngươi cũng né ?" Lục Thư Cẩn ngẩn ngơ xoa bả vai kiếm gỗ gõ trúng, nhận đây là đầu tiên nàng thấy Tiêu Căng kể từ khi gặp .
"Ta từng học những thứ ." Lục Thư Cẩn chậm rãi .
Tiêu Căng mân mê thanh kiếm gỗ, cúi đầu suy nghĩ, chẳng rõ đang nghĩ gì, đó với nàng: "Ngươi học theo , ngày đó luyện kiếm, tối nay cũng nhất định luyện kiếm." Lục Thư Cẩn một tiếng.
Sau đó Tiêu Căng múa kiếm, Lục Thư Cẩn thấy hình gầy gò của trong phút chốc như hóa thành con rồng linh hoạt, di chuyển trong làn tuyết mỏng bay lất phất, tóc dài tung bay tà áo phất phơ, thanh kiếm gỗ trong tay múa một khí thế cực kỳ mạnh mẽ.
Lục Thư Cẩn đến mê mẩn, đợi đến khi Tiêu Căng dừng , thu kiếm hỏi nàng: "Thế nào, kỹ ?"
Nàng bừng tỉnh, : "Huynh nên chậm một chút." Tiêu Căng cau mày, bảo: "Nhấc kiếm lên." Lục Thư Cẩn liền theo, đó Tiêu Căng bắt đầu chiêu, chia nhỏ từng động tác, Lục Thư Cẩn liền theo học.
Thân thể vốn thuộc về Tiêu Căng, rắn rỏi và tinh , là kết quả của việc luyện võ quanh năm, cho dù Lục Thư Cẩn đây từng chạm kiếm, nhưng giờ đây vận kiếm quen tay vô cùng.
Thậm chí những chiêu thức khi học theo, cơ thể nàng thuận theo bản năng mà thi triển . Tuyết nhỏ li ti bay lất phất, l.ồ.ng đèn treo cao, ánh sáng hai thiếu niên so tài kiếm pháp, bầu trời đen kịt còn mặt đất trắng xóa, muôn vật lặng tờ.
"Thiếu gia, đến giờ Tuất ." Giọng Trần Ngạn vang lên.
Tiêu Căng thu kiếm, thở dốc ngoài: "Luyện đến đây thôi."
Lục Thư Cẩn cũng vã mồ hôi, theo Tiêu Căng ngoài, khỏi đàn tròn Tiêu Căng tiện tay tung thanh kiếm gỗ cho Trần Ngạn, Trần Ngạn cũng theo bản năng đưa tay bắt lấy, như một động tác hàng nghìn , thuần thục bằng bản năng.
khi thấy quăng kiếm là cô nàng đanh đá , trợn tròn mắt. Lục Thư Cẩn gì, tới đưa thanh kiếm gỗ cho Trần Ngạn.
"Chuẩn nước, chúng tắm gội." Tiêu Căng rút mảnh vải bông từ tay một tiểu sai khác, lau mồ hôi trán và cổ.
"Ngươi..." Trần Ngạn thấy nữ nhân tùy tiện sai bảo hầu như , thấy bất bình, định lên tiếng mỉa mai nàng. Lục Thư Cẩn giơ tay ngăn tìm đường c.h.ế.t, : "Mau ."
Trần Ngạn đành sai chuẩn nước, thuận tay đưa mảnh vải bông cho Lục Thư Cẩn, : "Thiếu gia lau mồ hôi , mau phòng kẻo mồ hôi lạnh gặp gió sẽ ốm." Lục Thư Cẩn gật đầu, theo Tiêu Căng rời khỏi hoa viên.
Về đến phòng lâu, nước nóng chuẩn xong, Lục Thư Cẩn tắm rửa sơ qua, lúc ngoài Tiêu Căng xong quần áo trong phòng ngủ, đang lau tóc, thấy Lục Thư Cẩn thì ngước mắt nàng một cái.
"Người đến ?" Tiêu Căng hỏi tiểu sai bên cạnh.
"Đến ạ." Tiểu sai đáp.
Tiêu Căng bảo: "Mời đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ai-dang-noi-xau-tieu-gia/ngoai-truyen-hoan-doi-than-xac-8.html.]
Tiểu sai nhận lệnh ngoài, Lục Thư Cẩn tới xuống, cũng đang lau tóc, hỏi: "Huynh định mời ai tới?"
"Người đ.á.n.h cờ với ngươi." Tiêu Căng đáp.
Người mời tới chính là Kỷ Sóc Đình, buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, rõ ràng là ngủ một giấc đường đến, cửa bắt đầu phàn nàn: "Tiêu tiểu tứ, hôm ngươi thua hai ván nên hôm nay cố ý trả thù ? Giờ là giờ nào mà ngươi còn gọi tới đ.á.n.h cờ?"
Tiêu Căng : "Có việc phiền ngươi, mau qua đây." Kỷ Sóc Đình thấy giọng của một nữ nhân, lập tức kinh ngạc mở to mắt, trong mới thấy hai đang trong phòng.
"Đây là ai?" Kỷ Sóc Đình hỏi. Lục Thư Cẩn quen Kỷ Sóc Đình, cũng quan hệ gì với Tiêu Căng, nên lên tiếng. Tiêu Căng ở bên cạnh lệnh cho hầu: "Các ngươi ngoài hết , đóng cửa ."
Các tiểu sai đồng thời về phía Lục Thư Cẩn, thấy nàng gật đầu mới lượt rút khỏi phòng khép cửa , trong phòng yên tĩnh hẳn . Kỷ Sóc Đình kẹp lấy bộ quân cờ bằng đá quý đó kinh ngạc tới, ánh mắt ngừng quan sát Tiêu Căng, một hồi lâu, biểu cảm liên tục đổi.
"Nhìn gì ?" Tiêu Căng hỏi.
"Ngươi..." Kỷ Sóc Đình do dự một chút, trả lời câu hỏi , mà sang với Lục Thư Cẩn: "Hôm qua ngươi ? Tại cả đêm về nhà?"
Lục Thư Cẩn bưng lý do thoái thác dùng khi trả lời Tiêu Vân Nghiệp, chỉ Tiêu Căng : "Đây là tỳ nữ mua đường."
"Tỳ nữ?" Kỷ Sóc Đình lắc đầu, lộ vẻ mặt đầy mờ mịt: "Không đúng, ngươi sẽ mua tỳ nữ, hơn nữa ngươi... hình như ngươi Tiêu Căng."
"Là đây." Tiêu Căng dường như định giấu diếm Kỷ Sóc Đình, : "Ta và tráo đổi xác." Lò sưởi trong phòng cháy đượm, Lục Thư Cẩn thấy nóng, cởi bỏ một lớp áo ngoài, mái tóc dài cũng nhanh ch.óng khô, nàng tùy ý buộc lên.
Tiêu Căng và Kỷ Sóc Đình đang đ.á.n.h cờ, Lục Thư Cẩn bên cạnh quan sát. Kỷ Sóc Đình khi chuyện khá chấn động, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh , cảm thán thế giới rộng lớn chuyện lạ gì cũng , quá thất sắc.
Hắn phương pháp của Tiêu Căng, cho rằng lẽ khả thi, nên phối hợp với họ đ.á.n.h cờ. Lục Thư Cẩn đ.á.n.h cờ, từng chơi thứ , Tiêu Căng bèn đ.á.n.h với Kỷ Sóc Đình , để Lục Thư Cẩn mà học theo.
Họ tán gẫu, còn bộ sự chú ý của Lục Thư Cẩn đều đặt bộ quân cờ bằng đá quý vô cùng lộng lẫy , cảm thán thế gian thứ xa hoa đến mức . Ván cờ mất gần nửa canh giờ, cuối cùng vẫn là Tiêu Căng thua.
Hắn dậy nhường chỗ cho Lục Thư Cẩn lên đối dịch với Kỷ Sóc Đình. Lục Thư Cẩn xem xong, học quy tắc của môn cờ bảy tám phần, liền bắt đầu đ.á.n.h với Kỷ Sóc Đình.
Tính tình của Kỷ Sóc Đình hơn Tiêu Căng bao nhiêu , mặt luôn nở nụ ôn nhu, giọng nhẹ nhàng trò chuyện với Lục Thư Cẩn, hỏi nàng nhà ở , bao nhiêu tuổi, trong nhà những ai.
Lục Thư Cẩn trò chuyện với khá thoải mái, hề phòng , câu hỏi đều trả lời rành rọt. Nhà ở Dương trấn, năm nay chín tuổi, cha , nuôi dưỡng ở nhà di mẫu. Tiêu Căng một bên tự buộc tóc, khi thấy lời , liếc Lục Thư Cẩn một cái.
Kỷ Sóc Đình kịp thời chuyển chủ đề, đ.á.n.h cờ với Lục Thư Cẩn, dường như ý nhường nhịn, ván cờ kéo dài lâu, tuy nhiên cuối cùng vẫn là Kỷ Sóc Đình thắng.
Đêm đó Tiêu Căng và Kỷ Sóc Đình chỉ chơi hai ván, hiện giờ thời gian cũng sấp xỉ lúc ván cờ kết thúc đêm đó. Thế là Kỷ Sóc Đình sai thu bàn cờ, đưa Tiêu Căng và Lục Thư Cẩn lên xe ngựa của , tới quán đàn ghé ngày hôm đó.
Đêm ở Vân Thành và Dương trấn khác một trời một vực, mặc dù hiện tại khuya, nhưng một con phố ở Vân Thành vẫn tấp nập qua , các cửa tiệm ven đường đều mở cửa, tiếng rao hàng vang lên ngớt, cùng lúc đó ở Dương trấn lẽ đường đến một ngọn đèn cũng chẳng .
Lục Thư Cẩn đầu tiên chứng kiến nơi náo nhiệt thế , vén rèm xe ngoài, đầy vẻ hứng khởi.
"Mùa đông thì ít , nếu là mùa hạ, phố còn đông hơn nữa kìa, lúc đó mới gọi là thực sự náo nhiệt." Kỷ Sóc Đình : "Sau cơ hội sẽ đưa cô nương mở mang tầm mắt về đêm Vân Thành mùa hạ."
Lục Thư Cẩn đầu , mỉm với , lời cảm ơn. Nàng hiểu rõ trong lòng, sẽ " ". Tiêu Căng một lời, một bên nhắm mắt nghỉ ngơi, quán đàn nhanh ch.óng hiện , Lục Thư Cẩn vẫn cần dìu xuống xe ngựa.
Quán đàn vô cùng xa hoa, l.ồ.ng đèn cửa đủ màu sắc.