Ác Duyên - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:21:47
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Rất nhanh đến ngày đại hỷ. Lục Thanh Uyển trút bỏ lo âu, vui vẻ bước lên kiệu hoa.

Mấy ngày nay nàng liên tục gửi thư cho Bùi Trạm. Dù hồi âm, nhưng Hoa Tuyết luôn chuyển lời rằng nhắn gửi vài câu ngọt ngào. Bùi Trạm tuy ăn chơi trác táng, nhưng vẻ ngoài tuấn tú tước vị, Lục Thanh Uyển chấp nhận mối hôn sự .

nàng , bước chân Bùi phủ chính là bước chân địa ngục trần gian.

Quả nhiên, sáng sớm hôm , cả Lục phủ náo loạn cả lên.

Một nha của hồi môn bên cạnh Lục Thanh Uyển mặt mũi bầm dập chạy về đập cửa Lục phủ. Cả nhà vội vã chạy sảnh chính.

"Lão gia, phu nhân! Mau cứu đại tiểu thư !"

Chưa kịp để ai hỏi, nha lóc kể lể.

Hóa , ngay đêm tân hôn, Bùi Trạm hiện nguyên hình là cầm thú. Hắn cho Lục Thanh Uyển chút mặt mũi nào, những ép nàng bờ hồ chuyện đồi bại, mà còn dùng dây thừng trói , nhỏ sáp nến lên nàng.

"Hắn... còn gọi nhiều kỹ nữ cùng hầu hạ, cái gì mà... tiểu thư còn bằng đám kỹ nữ !"

Mẹ cả đến đó thì nước mắt giàn giụa, gào : "Con , con khổ quá!" định lao sang Bùi phủ liều mạng.

gia đinh chặn theo lệnh của phụ . Bà đầu trân trân phụ , đổi chỉ là một khuôn mặt đen sì lạnh lùng.

"Ai cũng phép cứu nó! Lấy chồng theo chồng, lấy ch.ó theo ch.ó, ai bảo nó dính mối hôn sự !"

Nói xong, phụ phất tay áo bỏ . Nha cũng đuổi khỏi phủ.

Lý Doanh Doanh ngờ phụ m.á.u lạnh đến mức , cả c.h.ế.t sững. Chỉ màn kịch chút bất ngờ.

Hôn sự là Hoàng thượng ban, nếu phụ đến đó đòi công đạo, chẳng khác nào đ.á.n.h mặt Hoàng thượng? Cả đời ông chỉ quan tâm đến con đường quan, đời nào chịu hy sinh vì một đứa con gái mất hết giá trị.

Tuy nhiên...

"Mẫu , tỷ tỷ hiện giờ sống dở c.h.ế.t dở, trong nhà nếu thật sự ai xem, con sợ tỷ sống nổi mất."

Lý Doanh Doanh như vớ cọng rơm cứu mạng, túm c.h.ặ.t lấy : "Thanh U, con cách, con nhất định cách đúng ?"

"Nếu mẫu dám mạo hiểm, Thanh U nguyện ý thử một ."

Lý Doanh Doanh cải trang theo đám nông phụ đưa rau khỏi cửa Lục phủ, nhưng bà , đám đó thực chất là bọn buôn do thuê tới.

Vừa bước khỏi Lục phủ, bà liền đ.á.n.h ngất, tống lên xe ngựa bán thẳng xuống Giang Nam, những kỹ viện tư nhân hạng bét để nếm trải bể khổ.

Kiếp , khi bà dùng roi quất lên , miệng luôn mắng đê tiện hơn cả kỹ nữ, dọa rằng nếu Bùi Trạm cần nữa thì sẽ bán lầu xanh cho đỡ bẩn mắt.

Thư Sách

Lần , mùi vị đó hãy để chính bà tự nếm thử.

15

Gặp Lục Thanh Uyển là chuyện của hơn một tháng .

Ngay cả ngày mặt, Bùi Trạm cũng cho nàng về, cấm túc . Mãi đến khi phụ tìm khắp kinh thành thấy Lý Doanh Doanh, đành tuyên bố bà mắc bệnh qua đời, mới cơ hội đến Bùi phủ "thăm" tỷ tỷ.

Nghe chân của Bùi Trạm do uống rượu quá độ nên ngày càng tệ, tập tễnh khó coi nên nhốt trong phủ, sợ ngoài chê . Tính tình càng trở nên vặn vẹo, những thủ đoạn hành hạ Lục Thanh Uyển quả thực thiên hình vạn trạng, thôi rợn tóc gáy.

Khi thấy Lục Thanh Uyển, suýt nhận . Nàng gầy trơ xương như bộ khô lâu, đôi mắt vô hồn mất hết ánh sáng. Mãi đến khi thấy , tia hận thù nồng đậm mới bùng lên trong mắt nàng.

"Mày còn dám đến gặp tao?"

Ta bình thản đó, giả vờ thất vọng: "Tỷ tỷ ? Ta lòng đến thăm tỷ, chẳng lẽ là sai ?"

Nàng đột ngột vùng dậy từ giường như kẻ điên, lúc mới thấy rõ những vết thương chằng chịt nàng.

"Mày lừa tao! Mày lừa tao thê t.h.ả.m quá! Rõ ràng mày bảo chỉ cần dỗ dành , tao theo lời mày, nhưng tao nhận cái gì hả?"

"Á!!!"

Lục Thanh Uyển gào lên lao về phía , nhưng sức cùng lực kiệt nên ngã sóng soài giữa đường. Nàng che mặt nức nở: "Tại ? Tại chuyện nông nỗi ?"

Ta xuống, thương hại vuốt tóc nàng: "Tỷ tỷ, đôi khi sự việc xảy , hãy tự ngẫm xem sai ở , đừng đổ cho khác. Nếu tỷ dây dưa với tên Bùi Trạm đó, nếu tỷ thiết kế hãm hại để gánh tội , nếu tỷ những âm mưu đen tối đó, thì chuyện đến bước đường cùng ?"

Lục Thanh Uyển kinh hoàng ngẩng đầu: "Quả nhiên là mày!"

Ta khẽ : "Ta chỉ tự vệ mà thôi. Hơn nữa, gì nào? Tất cả đều là do tỷ tự lựa chọn!"

Nói xong, dùng khăn tay lau kỹ những ngón tay chạm tóc nàng như thể chạm thứ gì bẩn thỉu lắm, ném chiếc khăn xuống mặt nàng.

"Tất cả, chỉ là tự tự chịu."

"À đúng , tỷ hôm nay đến đây ? Mẫu 'c.h.ế.t' . Từ nay về còn ai chống lưng cho tỷ nữa . Tỷ cứ ở Bùi phủ , cùng Bùi Trạm hành hạ lẫn đến c.h.ế.t !"

Thiện tâm gieo thiện duyên, ác niệm gặt ác quả.

Giữ vững bản tâm mới thấy trời xanh.

PHIÊN NGOẠI

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ac-duyen-ygjt/4.html.]

"Kinh thành dạo thái bình quá, chẳng chuyện vui gì cả."

"Ai bảo ," bên cạnh phụ họa, "Chuyện của Lục đại tiểu thư và Bùi Bá gia dạo chẳng kích thích lắm ?"

"Lục đại tiểu thư gả Bùi gia xong thì biệt tăm biệt tích, giờ đang cầm sắt hòa minh phát ốm ?"

Người thở dài: "Chán thật đấy."

Bạn an ủi: "Tam Hoàng t.ử sắp tuyển phi , đến lúc đó chắc sẽ kịch để xem."

Hai họ bao xa thì bỗng nhiên một tiếng gào thét kinh hoàng vang lên: "G.i.ế.c !!!"

Xuân Phong nghiêng ô che cho : "Tiểu thư, hình như Bùi gia xảy chuyện ."

Ta nhếch môi : "Nhịn hơn ba tháng, cũng đến lúc phát tác ."

Khi đến Bùi gia, Lục Thanh Uyển - gầy gò còn hình - đang cầm một con d.a.o đẫm m.á.u lao từ cổng lớn. Đám đông xem náo nhiệt hét lên kinh hãi, dạt sang hai bên.

Nàng như kẻ điên dại, vung d.a.o gào thét: "Ta thoát ! Cuối cùng cũng thoát !"

Ta lẫn trong đám đông, lạnh lùng bộ dạng t.h.ả.m hại của nàng , trong lòng còn chút gợn sóng.

Chưa đợi nàng chạy bao xa, gia đinh trong phủ cầm gậy gộc lao , đ.á.n.h tới tấp nàng. Lục Thanh Uyển đ.á.n.h ngã xuống đất, vẫn liều mạng bò ngoài.

Lão thái thái của Bùi phủ run rẩy bước , chỉ mặt Lục Thanh Uyển mắng té tát: "Con đàn bà độc ác! Đó là chồng mày đấy, mày dám xuống tay tàn độc như thế?"

Lúc , trong đám đông động tác cắt một nhát hạ bộ, hí hí đầy ẩn ý.

Hóa , Lục Thanh Uyển rốt cuộc chịu nổi những trò hành hạ bệnh hoạn của Bùi Trạm nên "thiến" .

nàng , đời , nam nhân biến thái nhất chính là thái giám, là những kẻ còn là đàn ông.

Nhìn Lục Thanh Uyển lôi xềnh xệch trở Bùi phủ, đôi tay nàng tuyệt vọng vươn về phía Lục phủ, khí sắc t.ử vong bao trùm lấy bấy lâu nay cuối cùng cũng tan biến.

Ta, Lục Thanh U, cuối cùng dựa chính mà chiến thắng bọn họ, thoát khỏi kiếp con rối!

Đám đông dần giải tán. Ta Xuân Phong đỡ lên xe ngựa, nhưng vén rèm lên thì một chặn đường.

Ngước mắt lên, là Tam Hoàng t.ử Tạ Nam Châu.

"Không điện hạ còn chuyện gì chỉ giáo?"

Tạ Nam Châu chăm chú đ.á.n.h giá hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Lục phủ ai tham tuyển ?"

Ta cúi đầu, khóe miệng nhếch lên nụ trào phúng.

Tạ Nam Châu quả nhiên là kẻ dã tâm. Kiếp ép cưới Lục Thanh Uyển, nhưng thể nhịn chạm nàng để nàng sinh con, nhằm dọn đường cho đại sự .

Kiếp , chứng kiến mưu lược của , liền nắm trong tay, biến thành quân cờ giúp đoạt vị.

Ta kiếp giành ngai vàng , nhưng tuyệt đối tham dự ván cờ đó. Giữa tình yêu, chỉ lợi dụng và toan tính.

Kiếp , chỉ sống cho chính .

 

 

 

 

 

 

 

 

"Lục phủ hiện giờ còn tiểu thư nào ở độ tuổi cập kê, dĩ nhiên là thể tham gia tuyển chọn nữa."

"Sao thể chứ?"

Ta cúi đầu, bình thản chui trong xe ngựa. Tiếng của Xuân Phong vang lên rõng rạc bên ngoài xe: "Tiểu thư nhà chúng đính hôn , tháng sẽ lễ thành ."

Tiếng vó ngựa "lộc cộc" kéo chiếc xe xa dần. Tạ Nam Châu vẫn chôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ theo bóng xe khuất dần ngõ nhỏ.

Hắn vĩnh viễn sẽ thể ngờ rằng, vị "hôn phu" thực chất chỉ là một vị cử nhân nghèo mà bỏ tiền thuê về.

Hắn thiếu tiền, thiếu tự do, hai bên cứ thế mà hợp tác đôi bên cùng lợi.

Đợi khi danh nghĩa thành tất, sẽ tiếp tục lên đường tìm kiếm công danh sự nghiệp của chính .

Còn , từ nay về trời cao biển rộng. Thế gian bao la , dùng đôi mắt để tự xem, tự chiêm ngưỡng!

(HẾT TRUYỆN)

Loading...