Ác Duyên - 1

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:16:45
Lượt xem: 75

 

 

 

1

Nhìn bóng mưa xuân dần tan, yên tại chỗ, khóe môi nhếch lên một nụ nhạt. Trong lòng chắc chắn rằng Bùi Trạm thấy tờ giấy , nhất định sẽ mắc mưu.

Từ nhỏ, tỷ tỷ thích bắt bài tập hộ, nên việc bắt chước b.út tích của nàng đối với dễ như trở bàn tay. Huống chi, Bùi Trạm vốn dĩ chẳng kẻ cẩn thận gì cho cam. Hắn đường đường là Uy Viễn Hầu, nhưng thực chất chỉ là kẻ thừa hưởng phúc ấm tổ tiên, bản một chút tài cán cũng . Cả ngày chỉ ăn chơi đàng điếm và chạy quanh váy Lục Thanh Uyển.

Hơn nữa, còn một sở thích bệnh hoạn: cực kỳ thích chuyện ở những nơi lộ thiên. Ngươi càng sợ hãi khác phát hiện, càng hưng phấn tột độ. Nhìn thấy mảnh giấy hẹn hò đầy ẩn ý , e là lý trí của sớm bay lên chín tầng mây .

Lúc , Lục Thanh Uyển hẳn là vẫn gì. Dù trong mắt nàng , Bùi Trạm vẫn là kẻ si tình đang tìm cách lừa nàng về nhà, dám chuyện gì quá phận.

lúc đó, Lục Thanh Uyển đang trò chuyện với các tiểu thư ở đằng xa bỗng nhiên hốt hoảng chạy chậm về phía .

"Nhị , hoa tai của rớt mất một chiếc ."

Nàng vội vàng nghiêng đầu cho xem. Quả nhiên, đôi hoa tai hình thuyền bằng mã não mà nàng yêu thích nhất chỉ còn một chiếc bên tai .

"Ai cũng đây là vật yêu thích, lỡ như nam nhân bên ngoài nhặt ..."

Kiếp , nàng cũng dùng vẻ mặt gấp gáp như , với rằng sợ mất danh tiết. Ta khi cũng hoảng sợ theo, lập tức nhận lời tìm giúp nàng.

Nàng bảo rằng nàng ghé qua căn phòng nghỉ ngơi một chút, dạo quanh hồ ngắm cảnh.

"Bên hồ gần chỗ các vị khách nam, lỡ như va chạm thì , để tự tìm ở đó. Muội đến căn phòng tìm giúp một chút ?"

Đôi mắt hạnh của nàng cong lên, qua thật sự vô cùng đáng thương. ai ngờ, ẩn khuôn mặt dịu dàng là một trái tim đen tối đến nhường nào.

"Được thôi." Ta nhạt đáp ứng, hề bỏ qua tia đắc ý vì gian kế thành công lóe lên trong mắt nàng .

2

"Tiểu thư!"

"Suỵt!"

Ta đưa tay bịt miệng Xuân Phong. Nha đầu sợ hãi trừng lớn mắt, liên tục hiệu cho về phía hai bóng bên hồ. Không cần nàng nhắc, sớm thấy cảnh tượng dây dưa bên .

Nha Hoa Tuyết của Lục Thanh Uyển sớm gã sai vặt của Bùi Trạm dụ chỗ khác. Lúc , Bùi Trạm như kẻ điên cuồng, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy Lục Thanh Uyển, liên tục hôn hít nàng .

"Thanh Uyển, tâm can bảo bối của , mong chờ ngày lâu lắm , ngờ nàng hiểu ý đến thế."

Lục Thanh Uyển liều mạng giãy giụa: "Sao ở đây? Chàng ..."

Lời còn dứt Bùi Trạm chặn bằng môi, chỉ còn phát những tiếng "ư ư" nức nở.

Ta ngay mà, Bùi Trạm thấy tờ giấy thì nhịn nổi. Quả nhiên, chẳng màng đến việc đây là phủ của khác, đôi bàn tay ngừng sờ soạng khắp Lục Thanh Uyển.

Lục Thanh Uyển cả mềm nhũn, trong lòng gấp như lửa đốt.

"Không... ..."

Bùi Trạm tưởng nàng đang " cự còn nghênh", càng thêm hưng phấn.

Roẹt! Một tiếng vải rách vang lên, cổ áo Lục Thanh Uyển Bùi Trạm thô bạo xé toạc, lộ một góc yếm màu hồng phấn bên trong.

Đôi mắt Bùi Trạm chạm mảng màu hồng liền vằn lên tia m.á.u đỏ sọc. Hắn càng lúc càng càn, Lục Thanh Uyển sức yếu thể nào thoát khỏi.

Tính toán thời gian, hẳn là sắp tới. Ta thu hồi ánh mắt, kéo Xuân Phong vòng sang hướng khác.

3

"Nghe phủ các mới trồng loại sen trắng thuần chủng, nhất định tận mắt xem thử!"

Một giọng nữ kiều tiếu vang lên từ xa, chỉ trong chớp mắt, một đám xuất hiện ngay bên bờ sông.

Đến khi Bùi Trạm và Lục Thanh Uyển kinh hoàng trốn thì còn kịp nữa.

Hai bên mắt lớn trừng mắt nhỏ, hiện trường rơi một sự tĩnh lặng đầy hổ. Mãi cho đến khi một quý nữ kinh hô lên: "Trời ơi, thế mà là... ngay ngoài trời ?" thì bầu khí mới vỡ òa.

Lục Thanh Uyển run lẩy bẩy ôm lấy vạt áo rách nát, đến thở . Bùi Trạm tuy mặt đỏ bừng, nhưng lúc vẫn còn chút nam t.ử khí khái, chắn mặt che chở cho nàng .

Thật là một màn tình thâm nghĩa trọng! Chỉ tiếc rằng hành động của càng chứng thực hai bọn họ đang lén lút hẹn hò, chuyện cẩu thả ngay tại đây.

Tức thì, các quý nữ nhịn nữa, tiếng khiển trách, mỉa mai vang lên ngớt:

"Sao thể hạ tiện đến mức ? Đây là tiệc rượu nhà đấy!"

"Thật hổ, thanh thiên bạch nhật mà dám loại chuyện dâm ô ."

"Bình thường thấy Lục Thanh Uyển vẻ thanh cao, băng thanh ngọc khiết lắm, ngờ lưng chơi bời trác táng đến ?"

...

Khách khứa nam bên hồ cũng tiếng ồn ào thu hút, thi đẩy cửa sổ, tham đầu tham não sang hóng chuyện.

Ta khuôn mặt đỏ bừng vì hổ và giận dữ của Lục Thanh Uyển, trong lòng dâng lên một trận vui sướng tột cùng.

4

Kiếp , từng lời mắng c.h.ử.i, sỉ nhục đến thương tích đầy chính là .

Ngay cả Bùi Trạm cũng hùa theo mắng hạ tiện, lừa nên mới lầm đường lạc lối, vô tội. Thế là trở thành cái đích cho chỉ trích. Ai nấy đều mắng âm hiểm xảo trá, liêm sỉ, là thứ nữ mà dám trèo lên giường Hầu gia, mơ tưởng Hầu phu nhân.

Bùi Trạm cứng cổ chịu cưới, mắng loại như xứng dâu con tông thất. Ta cả đ.á.n.h mấy chục roi mặt , da tróc thịt bong, còn một chỗ lành lặn.

Họ nhốt phòng chứa củi, để tự sinh tự diệt. Đến lúc hấp hối, Bùi Trạm bỗng nhiên đổi ý, chấp nhận cưới .

Ta mang ơn đội nghĩa gả qua đó, từ nay về ngoan ngoãn phục tùng, nhưng đối với đ.á.n.h thì cũng mắng. Thậm chí giường chiếu, còn những sở thích bệnh hoạn mà thường thể chịu đựng nổi: hoan ái ngoài trời, dùng roi vọt, nhỏ sáp nến...

Từng thứ một đều c.ắ.n răng chịu đựng, bởi nghĩ cũng là nạn nhân, lẽ trong mộng nhưng ép cưới để cứu mạng .

Mãi cho đến ngày hôm đó, uống say, tự tay nấu canh giải rượu mang đến, vô tình bắt gặp Lục Thanh Uyển đang gọn trong lòng .

Lúc mới , hóa năm xưa chịu cưới là vì Lục Thanh Uyển lóc cầu xin : "Chàng dính dáng đến , chúng sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. luyến tiếc , Bùi lang. Nếu cưới Thanh U, còn thể mượn danh nghĩa thăm để gặp một . nếu cưới khác, chúng thật sự cắt đứt từ đây!"

Hóa , thật sự trong mộng, và đó chính là tỷ tỷ của .

Năm đó, Lục Thanh Uyển tin Tam Hoàng t.ử sắp tuyển phi, nàng trèo cành cao nên mới thiết kế để thế nàng gả cho Bùi Trạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ac-duyen-ygjt/1.html.]

Ta còn nhớ rõ cảnh tượng nàng trơ trẽn ôm cổ Bùi Trạm hôn ngấu nghiến ngay mặt , hai quấn lấy sống c.h.ế.t rời. Ta ghê tởm chạy ngoài nôn mửa, liền một dải lụa trắng siết c.h.ặ.t cổ.

"Thanh U, ngươi đừng trách , thể để Thanh Uyển chịu bất kỳ tổn thương nào."

Ta liều mạng giãy giụa: " nàng căn bản hề yêu ngươi, nàng chỉ lợi dụng ngươi thôi!"

"Ta cam tâm tình nguyện để nàng lợi dụng. Huống chi, bây giờ chẳng nàng trở về bên ?"

Nghĩ đến đây, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lẽo.

Thật sự cam tâm tình nguyện ? Chẳng vì " mới là nhất" ?

kiếp , phụ nữ gọn trong tay ngươi, nhưng trong lòng nàng tơ tưởng đến nam nhân khác, để xem ngươi còn thể "tình nguyện" nữa ?

5

Ta giả bộ hốt hoảng chạy tới hiện trường.

"Tỷ tỷ, tìm ở phòng thấy hoa tai cả, tỷ..."

Ta khẽ che miệng, trừng mắt dám tin Lục Thanh Uyển quần áo xộc xệch.

"Tỷ tỷ, tỷ nông nỗi ?"

Thư Sách

Nói , sang Bùi Trạm - kẻ đang dịu dàng an ủi Lục Thanh Uyển rằng sẽ chịu trách nhiệm - bằng ánh mắt đầy căm phẫn:

"Tỷ tỷ, chẳng tỷ luôn tâm niệm ngày sẽ tham gia tuyển phi cho Tam Hoàng t.ử ? Sao dính dáng đến tên công t.ử bột ăn chơi trác táng ? Có cưỡng bức tỷ ?"

Mặt Bùi Trạm trong nháy mắt đen sì như đáy nồi.

yêu Lục Thanh Uyển đến , nhưng thấy trong lòng mơ tưởng kẻ khác, còn coi là tên công t.ử bột vô dụng, trong lòng chắc chắn thể nào thoải mái .

Chưa kể, các quý nữ xung quanh ai nấy đều thính như ch.ó săn, bắt đầu xì xầm bàn tán:

"Hôm đúng là Lục gia cũng tham tuyển, còn bảo với mẫu là Lục đại tiểu thư khả năng trúng tuyển lớn mà."

"Vậy chẳng lẽ Lục đại tiểu thư ép buộc thật ?"

liếc Bùi Trạm đầy khinh bỉ, bĩu môi : "Là mắt thì ai chẳng chọn Tam Hoàng t.ử điện hạ cơ chứ."

Bùi Trạm tuy mang danh Hầu gia nhưng nổi tiếng là kẻ ăn chơi trác táng khắp kinh thành. Các quý nữ ở đây đều xuất danh môn, tất nhiên khinh thường , càng cần đến việc so sánh với Tam Hoàng t.ử điện hạ cao quý.

Tiếng phụ họa ngày càng nhiều, mặt Bùi Trạm chuyển từ đen sang xanh mét. Hắn hít sâu một , cố lấy vẻ nhu tình an ủi Lục Thanh Uyển: "Uyển Uyển, là lỗ mãng. nàng yên tâm, ngày mai sẽ lập tức mời bà mai tới cửa cầu hôn."

Lục Thanh Uyển đáp lời , chỉ ôm c.h.ặ.t vạt áo nức nở. Các quý nữ tưởng nàng ức h.i.ế.p, khổ khó . Bùi Trạm tưởng nàng thẹn thùng, ngượng ngùng dám trả lời.

Chỉ thấu trong ánh mắt ướt lệ là đầy rẫy những toan tính. Nàng đang cân nhắc lợi hại, tìm đường lui cho chính . Nàng chắc chắn đang nghĩ: Nếu đổ hết tội lên đầu Bùi Trạm là do cưỡng bức, liệu nàng còn cơ hội tham gia tuyển phi cho Tam Hoàng t.ử ?

Nếu ngoài định kiến rằng thanh danh nàng vấy bẩn, thì gả cho Bùi Trạm dường như là lựa chọn nhất hiện tại.

Ta nhếch môi lạnh. Tỷ tỷ , kiếp ngươi định sẵn là cùng đường tuyệt lộ, kêu trời trời thấu, gọi đất đất !

6

Ta lao tới đẩy mạnh Bùi Trạm đang định đỡ Lục Thanh Uyển , hung dữ trừng mắt : "Ngươi còn dám chạm tỷ tỷ ?"

Bùi Trạm vốn đang ôm một bụng lửa giận, kích động liền gầm lên: "Ta dám chạm ? Chúng là hai..."

"Bùi Trạm!" Lục Thanh Uyển sợ hãi hét lớn một tiếng, cắt ngang lời .

Ta khẩy, tiếp lời: "Ngươi đừng là ngươi và tỷ tỷ 'tình trong như ', hẹn ở đây chuyện bẩn mắt nhé? Tỷ tỷ đường đường là đích nữ của Lễ Bộ Thượng thư, bao nhiêu mối để chọn, tư thông với loại như ngươi ? Thật nực ! Hôm nay ở đây chứng, chúng đối chất cho rõ ràng!"

Nói đoạn, rưng rưng nước mắt sang Lục Thanh Uyển: "Tỷ tỷ, tỷ mau ! Là tên khốn Bùi Trạm cưỡng bức tỷ đúng ? Chẳng lẽ tỷ để phụ mang tiếng , khiến cả phủ Thượng thư còn mặt mũi ai ?"

Lục Thanh Uyển ép đến mức nghẹn lời, mặt đỏ bừng vì khó xử.

Bùi Trạm cũng chịu buông tha nàng : "Uyển Uyển, nàng cho họ ! Chúng vốn dĩ định đính hôn, nhất thời kiềm chế cũng chẳng gì to tát."

Lục Thanh Uyển chút d.a.o động, liền nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng , bồi thêm một đòn chí mạng:

"Tỷ tỷ, Tam Hoàng t.ử điện hạ là bậc hoàng tộc cao quý, nếu tỷ kẻ gian cưỡng bức, chắc chắn sẽ chủ, càng thêm thương xót tỷ vài phần!"

"Uyển Uyển, nàng !"

"Tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ thật sự bỏ qua Tam Hoàng t.ử để chọn tên công t.ử bột ?"

"Uyển Uyển!"

"Tỷ tỷ!"

Dưới sự bức bách liên tục của và Bùi Trạm, cùng ánh mắt soi mói như hổ rình mồi của đám đông, Lục Thanh Uyển rốt cuộc thể giữ lý trí tỉnh táo. Theo bản năng, nàng chọn con đường mà khao khát nhất.

"Là... là Bùi Trạm cưỡng bức !"

Nói xong câu đó, nàng lập tức ôm mặt òa lên.

Bùi Trạm xong như sét đ.á.n.h ngang tai, c.h.ế.t sững tại chỗ. Khuôn mặt từ dám tin chuyển sang thất vọng tột cùng. Các quý nữ xung quanh chỉ trỏ mặt , nhưng như điếc thấy gì, chỉ đôi mắt đỏ ngầu gắt gao chằm chằm Lục Thanh Uyển.

Hắn tiến lên một bước định tóm lấy Lục Thanh Uyển hỏi cho lẽ, nhưng chắn ngang.

"Ngươi còn lời gì để ngụy biện nữa? Phụ chắc chắn sẽ lên bẩm báo Thánh thượng để đòi công đạo!"

Dứt lời, kéo Lục Thanh Uyển bước nhanh khỏi đó.

Mẹ cả và các phu nhân quyền quý lúc đang tiếp chuyện các lão phu nhân ở phía Đông, nhưng dù xa đến , tin tức động trời chắc cũng đến tai họ . Ta cần "chốt tội" chuyện khi bà kịp đến, nếu , bà còn khó đối phó hơn Lục Thanh Uyển gấp trăm !

7

Quả nhiên, chúng nửa đường thì chạm mặt các phu nhân đang vội vã chạy tới.

Lúc ván đóng thuyền, cả Lý Doanh Doanh cũng tiện thêm gì, chỉ đau lòng ôm lấy Lục Thanh Uyển, nhanh ch.óng đưa chúng hồi phủ.

Trở về nhà, chắc chắn bà sẽ điều tra từ đầu. Rốt cuộc cái bẫy vốn là dành cho , nhưng xảy sự cố khiến Lục Thanh Uyển trở thành nạn nhân.

Tuy nhiên, dám chắc bà sẽ chẳng tìm gì.

Bởi vì nhân chứng quan trọng nhất là Bùi Trạm, giờ đây tuyệt đối sẽ phối hợp với bọn họ để rõ chân tướng nữa .

 

 

 

Loading...