A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 387: Ra Biển Bị Chặn Đường
Cập nhật lúc: 2025-12-17 15:31:23
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió ở bến cảng lớn, mặt biển theo gió mà cuộn lên từng lớp, chiếc thuyền con rách nát lắc lư theo từng cơn gió, thỉnh thoảng đập bờ cầu.
“Bộp!”
Theo cú va đập của con thuyền, một tấm ván mục nát chắp vá ở khoang thuyền rơi xuống, tiếng loảng xoảng vang lên.
A Chiêu: “…”
Trạm Hải gượng vài tiếng:
“Tiểu tiền bối, tuy bề ngoài thôi, thuyền tuy cũ nhưng chắc, chỉ cần gặp bão lớn là sẽ vấn đề gì.”
Nghe , A Chiêu nhịn mà ngước trời, trời xanh mây trắng, thời tiết vô cùng .
Trạm Hải thấy động tác của cô bé, đoán rằng cô bé đang lo lắng điều gì, vội vàng :
“Minh tiền bối cứ yên tâm, mấy ngày nay thời tiết , cực kỳ thích hợp để biển, sẽ bão sóng to gió lớn gì .”
Vừa , chỉ sang chiếc thuyền ba tầng gần đó và những chiếc thuyền khác:
“Mấy chiếc đều đang chuẩn biển cả.”
A Chiêu , yên tâm một chút, nhưng…
Cô bé chiếc thuyền rách nát mắt, chỉ đủ chứa ba bốn , nhớ đến chiếc linh chu từng đây.
Tiểu cô nương cúi đầu, lục tìm trong túi trữ vật và nhẫn trữ vật, hy vọng thể tìm pháp bảo “linh chu”.
Đáng tiếc, lật tung hết từ xuống cũng thấy bóng dáng của linh chu.
Cô bé thở dài đầy tiếc nuối, đồng thời âm thầm quyết định, đợi biển trở về, nhất định đến Thiên Cơ Các mua một chiếc linh chu.
Trạm Hải thấy cô bé cứ bất động, chằm chằm túi trữ vật, đoán rằng cô bé đang dùng thần thức tìm gì đó nên dám mở miệng quấy rầy.
Một lúc , A Chiêu lên tiếng:
“Đi thôi, sớm về sớm.”
“Được!”
Trạm Hải đáp ngay.
Hắn nhanh nhẹn nhảy lên con thuyền rách, khoang thuyền phát một tiếng cộp nặng nề. Hắn đầu cô bé nhỏ nhắn xinh xắn, giọng ngập ngừng:
“Minh tiền bối … đỡ lên thuyền?”
“Không cần.”
A Chiêu từ chối.
Mũi chân cô bé khẽ điểm, hình nhẹ nhàng bay lên, giống như chim én đáp xuống, nhẹ tựa lông vũ, chiếc thuyền thậm chí còn lắc một cái.
Trạm Hải ngẩn , trong lòng thầm cảm thán, quả hổ là t.ử của đại tông môn.
A Chiêu khoanh tay ngực, xa xăm về phía mặt biển xanh thẳm:
“Lên đường .”
“Vâng.”
Trạm Hải dám nhiều, tháo dây thừng, cầm mái chèo dài, chống mạnh bờ đá.
Thuyền lao về phía , cơ thể thẳng tắp của A Chiêu lảo đảo, cô bé lập tức bước nhanh một bước để giữ thăng bằng.
Sau khi cô bé vững, phía vang lên giọng nhắc nhở của Trạm Hải:
“Minh tiền bối, xin vững.”
A Chiêu: “…”
Tạp Chủng Tự Luyến
Nhắc thì nhắc sớm một chút!
May mà cô bé thường xuyên rèn luyện, là ngã .
Tuy thầm oán vài câu nhưng cô bé .
Chiếc thuyền nhỏ rời khỏi bến cảng náo nhiệt, tiến vùng biển xanh ngắt.
Những chú chim biển kêu quang quác cao, làn gió biển ẩm ướt thổi nhẹ, tung bay chiếc áo choàng màu xanh thiên thanh của cô bé, mặt biển tĩnh lặng phản chiếu những đám mây trắng bay bầu trời.
Đây là đầu A Chiêu biển, tâm trạng kỳ diệu.
Cô bé ở mũi thuyền, im lặng ngắm cảnh.
“OONG!!!”
lúc cô bé đang mải biển, một tiếng ù ù khổng lồ vang lên, phá vỡ sự yên bình.
“Tiền bối, cẩn thận…!”
Lời cảnh báo của Trạm Hải vang lên từ phía .
“Ào!”
Một con sóng cao hơn cả trưởng thành ập về phía cái thuyền rách.
Mí mắt của A Chiêu giật giật. Mặc dù Trạm Hải chiếc thuyền vẫn , nhưng ai nó sóng xé tan thành từng mảnh .
Trong nháy mắt, một luồng ánh sáng trắng phát từ chiếc vòng tay cổ tay cô bé, một trận pháp phòng thủ trong suốt tập trung quanh cô bé nhanh chóng bao trùm lấy cả Trạm Hải và con thuyền, chặn những con sóng đang ập đến..
“Ào!”
Sóng lớn ập , trận pháp chặn , con thuyền vẫn yên như cũ.
Một cái bóng lớn che phủ cô bé. A Chiêu ngẩng đầu lên, thấy một chiếc thuyền khổng lồ lướt qua, tạo sóng lớn.
Cô bé nhận đó là chiếc thuyền ba tầng khi nãy.
Chiếc thuyền khắc trận pháp dẫn động, cực nhanh, chẳng mấy chốc bỏ xa con thuyền nhỏ.
“Tiền bối…”
Trạm Hải lo lắng tiến .
A Chiêu :
“Không chứ?”
Trạm Hải lắc đầu lia lịa:
“Ta việc gì, đa tạ tiền bối tay.”
“Ta chỉ đang giúp chính .”
A Chiêu :
“Nếu thuyền vỡ nát thì ngươi xuống biển hái Hải Tinh Chi nữa.”
Trạm Hải ngẩn , đó bật :
“Tiền bối cần lo lắng, nếu cơn sóng lật thuyền, thì cùng lắm là thuyền úp thôi, sẽ vỡ nát .”
A Chiêu: “…”
Nên vui nên giận đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/a-chieu-nhat-duoc-mot-gia-dinh/chuong-387-ra-bien-bi-chan-duong.html.]
Trạm Hải thấy cô bé im lặng, vội cúi đầu tiếp tục chèo.
Nửa canh giờ , A Chiêu bắt đầu cảm thấy tê chân.
Cô bé đầu hỏi:
“Còn bao lâu nữa mới đến nơi hái Hải Tinh Chi?”
Trạm Hải ngẩng đầu lên trời:
“Khoảng hai canh giờ nữa.”
A Chiêu:
“Xa ?”
“Cách đây tầm trăm dặm.”
Trạm Hải trả lời, áy náy.
“Thuyền của khảm trận pháp dẫn động, nên chậm.”
Trận pháp dẫn động?
A Chiêu nhớ trận pháp mà Vân Nguyệt Minh dùng linh thạch kích hoạt chiếc linh chu lúc Yêu tộc.
Ánh mắt cô bé thoáng hiện vẻ trầm ngâm. Tiểu cô nương xuống đáy thuyền, nơi vá bằng nhiều tấm ván. A Chiêu do dự một lúc, đó từ bỏ ý định cô gắng thiết lập trận pháp dẫn động thuyền.
Nếu trận pháp thất bại thì cùng lắm là mất mặt thôi, nhưng nếu chiếc thuyền nhỏ vỡ đôi giữa đại dương bao la, đó sẽ là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng...
Ừm…
Hay là cô bé ngự kiếm bay ?
A Chiêu ngước đầu lên bầu trời xanh, biển khơi mênh mông, đó sang Trạm Hải đang cậc lực chèo thuyền. Vẫn còn tầm trăm dặm nữa mới đến nơi… cô bé từng mang theo khi ngự kiếm.
Nhỡ đang bay giữa chừng hết linh lực, rơi xuống thì…
Mất mặt c.h.ế.t mất!
A Chiêu nhớ đến lời của a :
“Khi ngoài, nếu chuyện liên quan đến tính mạng, thì nên cố gắng đừng tự mất mặt.”
Cô bé nhiều suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, và cuối cùng, cô bé từ bỏ ý định dùng kiếm để chở .
Nắng chiếu chói mắt, A Chiêu quyết định khoang thuyền nghỉ một lát.
Vừa vén rèm của khoang thuyền lên, một mùi tanh hôi sộc thẳng mũi của A Chiêu.
A Chiêu: “…”
Cô bé khựng , khoang thuyền phủ đầy bụi và những vết bẩn rõ nguồn gốc.
A Chiêu thả tấm rèm đang cầm tay xuống, thẳng dậy và lùi mấy bước, quyết định mũi thuyền.
Cô bé những tấm ván thuyền cũ kỹ vá víu bằng nhiều tấm ván gỗ chân và nghĩ rằng vẻ ngoài của nó khá .
A Chiêu nhíu mày, dùng Thanh Khiết Thuật quét sạch một mảng ở mũi thuyền, lấy một tấm đệm cỏ từ túi trữ vật, khoanh chân, nhắm mắt điều hòa thở và luân chuyển linh khí.
Linh khí nhanh chóng tụ ở mũi thuyền, Trạm Hải nhanh chóng nhận thấy sự đổi trong khí.
Hắn nhón chân sang, thấy cô bé đang thiền lưng về phía , nhớ đến nhi nữ bệnh tật ở nhà, khẽ thở dài.
, Trạm Hải nghĩ đến năm mươi khối trung phẩm linh thạch sắp nhận , lập tức động lực, cảm thấy tràn đầy năng lượng trở , hăng hái chèo mạnh hơn, cố gắng đến đích càng sớm càng , sớm thành việc hái Hải Tinh Chi cho tiểu tiền bối, đó nhận phần thưởng và mua t.h.u.ố.c cho nhi nữ đang ốm ở nhà.
Không qua bao lâu.
A Chiêu múi thuyền, cảm thấy điều gì đó, cô bé mở mắt, thấy phía ba chiếc thuyền lớn ba tầng.
Người thuyền phát hiện thuyền nhỏ đến gần. Có cưỡi kiếm bay lên, , xuống A Chiêu và Trạm Hải.
Ánh mắt của đó dừng A Chiêu một chút, thấy cô bé chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ liền dời ánh mắt, sang Trạm Hải Luyện Khí tầng hai, lạnh giọng :
“Hai vị đạo hữu, phía là hải vực của Nam Cung gia, ngoài đến gần.”
Nam Cung gia?
A Chiêu tu sĩ với vẻ mặt khó gần , tu vi chỉ ở Trúc Cơ đại viên mãn.
Cô bé sang ba chiếc thuyền lớn phía , ba chiếc thuyền vây thành trận, như đang vây bắt thứ gì đó. Với thị lực của , A Chiêu còn lờ mờ thấy nhiều liên tục nhảy xuống biển trồi lên.
Cô bé tự hỏi, liệu những con thuyền ai đạt trình độ tu luyện cao hơn .
“Đạo hữu thứ , chúng chỉ ngang qua đường đến vùng biển gần đây để hái Hải Tinh Chi mà thôi.”
Trạm Hải nhanh chóng giải thích khi thấy cô bé gì.
“Hải Tinh Chi?”
Tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn nhíu mày, hồi tưởng một lát, nhận rằng quả thật Hải Tinh Chi mọc tại khu vực gần đó.
Hắn liếc Trạm Hải đang mặc quần áo rách rưới, lạnh giọng cảnh cáo:
“Đừng nán nơi . Nếu dám gây rối, Nam Cung gia tuyệt đối sẽ bỏ qua .”
Trạm Hải lập tức đồng ý.
Tu sĩ hừ lạnh một tiếng về thuyền lớn.
Trạm Hải điều chỉnh hướng , tránh khu vực tàu thuyền của Nam Cung Gia, vòng đường khác.
Tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn đáp xuống boong thuyền. Có tiến lên hỏi:
“Sao đuổi họ ?”
Hắn liếc mắt đối phương, trầm giọng :
“Người thuyền nhỏ đơn giản. Hơn nữa, mục đích của họ nơi . Để họ vòng qua là .”
“Không đơn giản ?”
Người chiếc thuyền rách nát lướt qua:
“Một Trúc Cơ sơ kỳ, một Luyện Khí tầng hai? Rất đơn giản chứ?”
“Cô bé đơn giản.”
Tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn :
“Khi nhắc đến Nam Cung gia, sắc mặt cô bé đổi. Quần áo, linh kiếm cô bé qua vẻ bình thường, nhưng thật hề tầm thường.”
Người nọ giật thót, thận trọng hỏi:
“Không lẽ là… vị đó? Nghe vị giấu tu vi chạy lung tung.”
Tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn lắc đầu:
“Không giống. Vị đó lúc nào cũng mang theo một linh thú lông trắng như tuyết theo bên . Cô bé thì .”
“Không thì …”
Người thở phào:
“Ta gặp vị tiểu tổ tông đó .”