7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 47: Ta muốn tu luyện ở đây
Cập nhật lúc: 2026-02-17 09:01:26
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Thù thốt lời , sắc mặt vị đại thúc mặt đen tức khắc càng đen hơn.
Ông dừng b.út, ngẩng đầu hai tiểu nha đầu choắt con mặt, thần sắc đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Hai đứa bây đang lấy trò đùa đấy ?!"
Tần Thù chẳng hề tỏ sợ hãi, nét mặt càng thêm phần chân thành tha thiết.
"Tỷ họ Trương, là con thứ ba trong nhà; con họ Lý, là con thứ tư. Chúng con đều từ phàm trần đến, đám nữ nhi chúng con gì tên tuổi đàng hoàng... Thúc , thúc tin thì cũng đừng vì thế mà sinh khí, chúng con thật sự lừa thúc ..."
Nàng thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự bi thương.
Hòa Hinh cũng vội vàng phối hợp, rút khăn tay thấm nước mắt.
Đại thúc thấy cảnh thì ngẩn , vội xua tay: "Thôi , ghi cho hai đứa là . Khóc lóc cái gì? Người tưởng bắt nạt tiểu nha đầu!"
Tần Thù tận mắt ông bốn chữ Trương Tam Lý Tứ lên hai tấm mộc bài, lúc mới đưa tay nhận lấy, cung kính bái đại thúc một cái: "Đại thúc, thúc đúng là !"
Lấy lệnh bài, hai tiểu nha đầu thuận lợi bước lên phi chu bên cạnh.
Nói là linh mạch ở gần thành Xích Kim, nhưng quãng đường ngắn tu sĩ Trúc Cơ cũng bay mất ba ngày, đám Tần Thù bộ thì đến bao giờ mới tới.
Hai nàng tuổi còn nhỏ, lên phi chu thu hút ít ánh .
Thậm chí thấy họ mặc đồ của Huyền Thiên Môn còn nhiệt tình tiến bắt chuyện. Ban đầu Tần Thù còn lo Hòa Hinh sẽ lỡ miệng tiết lộ phận thực sự của cả hai.
Hòa Hinh kể khổ với rằng hai chị em ở nhà là phận nữ nhi nên chẳng ai đoái hoài, khó khăn lắm mới đến giới tu tiên nhưng cũng chỉ là t.ử ngoại môn, đến cái áo cũng mua nổi...
Tần Thù thầm tặc lưỡi trong lòng, vị quả là cách xây dựng "nhân thiết" (hình tượng nhân vật) đấy chứ.
Những xung quanh chẳng tin , nhưng ít nhất cái hình tượng nghèo rớt mồng tơi, chẳng món đồ gì giá trị của hai nàng thiết lập vững chắc.
Tần Thù tìm một góc phi chu bệt xuống đất, cô bạn Hòa Hinh thì lục tìm trong túi càn khôn một cái bánh bao bột thô, bẻ nửa ngày mới đưa cho Tần Thù một mẩu, nhét tay nàng.
"Thù nhi, ăn chút gì lót ."
Tần Thù cúi đầu mẩu bánh bao lấy nửa tia linh khí trong tay, lòng thầm cảm thán, thật khó cho tỷ , ở tu chân giới mà vẫn tìm thứ .
Nàng c.ắ.n một miếng, cái bánh bao suýt chút nữa nàng nghẹt thở mà c.h.ế.t.
Hòa Hinh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, hai vỗ lưng vuốt n.g.ự.c cho một hồi mới khổ.
Phi chu bay hơn một canh giờ thì hạ cánh xuống một hẻm núi.
Linh khí trong hẻm núi vô cùng dồi dào, cây cối tươi, chắc hẳn tu vi của yêu thú bên trong cũng thấp.
Quản sự của Chung gia tập hợp , truyền âm : "Gia tộc chúng phái dọn dẹp ba quặng mỏ, yêu thú lớn xua đuổi, nhưng trong hầm mỏ khó tránh khỏi một loài yêu thú sống lòng đất, các vị cần cẩn thận."
Tần Thù thầm ghi nhớ trong lòng, xem việc đào linh thạch cũng an như nàng tưởng.
Kế tiếp, vị quản sự Chung gia : "Trong các vị, tu sĩ Luyện Khí tầng một mỗi ngày ít nhất nộp mười viên linh thạch hạ phẩm, Luyện Khí tầng hai nộp hai mươi viên... cứ thế mà suy . Nếu ai bản lĩnh đào nhiều hơn, phần dư sẽ thuộc về các vị."
Lời thốt , tất cả mặt đều xôn xao hẳn lên.
Nếu họ thể đào thêm vài viên, chẳng đều là của ?
Tần Thù chuyện viễn vông đơn giản như thế, tư bản nhà từ thiện, thể hảo tâm trả thêm tiền công?
Chỉ sợ đến cuối cùng, chừng còn bù thêm tiền túi chứ!
Tất nhiên, trong đám đông cũng thông minh.
Liền lên tiếng hỏi: "Nếu thành nhiệm vụ thì ?"
"Ba ngày thành sẽ trục xuất khỏi phạm vi hầm mỏ."
...
Tần Thù và Hòa Hinh xếp hàng lĩnh một cái cuốc, theo đám tiến hầm mỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-47-ta-muon-tu-luyen-o-day.html.]
Tại cửa hang, họ cảm nhận rõ rệt xuyên qua một tầng kết giới, bên trong kết giới một vị tiên t.ử đang đợi họ.
"Hai vị tiểu tiên t.ử, thuê Hạo Nguyệt Cuốc ? Linh khí sơ cấp, dùng lắm đấy."
Hòa Hinh rõ ràng chút d.a.o động, bèn hỏi: "Phí thuê tính thế nào ạ?"
Vị tiên t.ử , gương mặt hòa nhã đáp: "Mỗi ngày chỉ cần năm viên linh thạch hạ phẩm, rẻ, Hạo Nguyệt Cuốc , các thể đào nhiều linh thạch hơn."
Tần Thù lạnh mặt lắc đầu: "Thuê nổi."
Năm viên linh thạch hạ phẩm, bằng nửa tháng bổng lộc của nàng ! Hơn nữa, tư bản gì lòng ? E là cái gọi là Hạo Nguyệt Cuốc cũng chỉ là "hàng mã" mà thôi.
Hòa Hinh cũng cái giá cao thuyết phục mà thoái lui, hai , đều thấy rõ vẻ nghèo túng trong mắt đối phương. Họ hẹn mà cùng thở dài, chuyện đều trong im lặng.
Hai thẳng đến ngã ba của ba quặng mỏ, Tần Thù mới dừng bước hỏi Hòa Hinh: "Hòa Hinh, tỷ bên nào?"
"Đều , theo ."
Đi ngoài, tu vi cao, họ bắt buộc cùng mới .
Tần Thù gật đầu: "Vậy thì dễ ."
Nàng học 《Độ Ách Công Pháp》, giờ bản năng xu cát tị hung (tìm lành tránh dữ), quặng mỏ bên trái và ở giữa đều khiến nàng chút cảm giác bất an. Theo phương pháp loại trừ, nàng dứt khoát chọn quặng mỏ bên ngoài cùng, nơi nồng độ linh khí thấp nhất.
Mới bao lâu, bắt đầu thấy những tia sáng lấp lánh của linh thạch, nhiều dừng ở đây để bắt đầu đào.
Mắt Hòa Hinh sáng lên: "Tần Thù! Thật sự là linh thạch ! Phát tài !"
Nàng xách cái cuốc nhỏ lao tới, nhưng nàng sức đục nửa ngày cũng nạy một viên nào.
Chân mày Hòa Hinh nhíu : "Thứ khó đào thế?"
Tần Thù : "Nếu dễ đào, đồng ý cho chúng phần dư mười viên? Nếu đoán nhầm, tu sĩ Luyện Khí tầng một như chúng , e là mỗi ngày tối đa cũng chỉ đào mười viên thôi."
Hòa Hinh bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa là , thế chẳng chúng đang công cho họ ?"
Tần Thù nhún vai: "Chứ còn gì nữa? Có điều chúng thể tận dụng những linh thạch để khôi phục linh khí một cách hợp lý, mỗi ngày lẽ sẽ đào thêm một hai viên."
Hòa Hinh nghĩ cũng đúng, cứ đào như nửa tháng, nàng thể tích cóp hai ba mươi viên linh thạch, cũng nhiều hơn bổng lộc hằng tháng nhiều.
Nàng đem chút linh khí ít ỏi của bao bọc lên đầu cuốc, sức đục hơn mười cái mới đào một viên.
Nàng kịp vui mừng thì cảm nhận linh khí trong đan điền, sắc mặt tức khắc : "Cái tốn linh khí quá mất!"
Tần Thù : "Đi thôi, chúng sâu thêm chút nữa, chỗ lát nữa sẽ đông lắm."
Càng sâu bên trong càng tối, cũng càng ít , chỉ thể dựa ánh huỳnh quang yếu ớt từ linh thạch để chiếu sáng.
Tần Thù dừng : "Ở đây , nữa thì sâu quá."
Nàng dứt lời, Hòa Hinh vung cuốc bắt đầu đục.
Nàng bật bất lực, cũng thử đục một cái.
Ban đầu khi bao bọc linh khí, nàng bọc cả đầu cuốc, đó nhận quá lãng phí, chỉ cần bọc linh khí đúng điểm tiếp xúc với linh thạch là .
Hòa Hinh liên tiếp đào ba viên linh thạch hạ phẩm thì linh khí gần như cạn kiệt, nàng chỉ thể khoanh chân khôi phục linh khí.
Nhìn sang Tần Thù bên cạnh, nàng phát hiện Tần Thù thu hoạch mười viên linh thạch, cả vẫn tỉnh bơ như chuyện gì.
Đây chính là lợi ích của tu vi cao ? Hòa Hinh thực sự chút ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, khi nàng khoanh chân khôi phục linh khí, nàng đột nhiên như mở cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.
"Tần Thù! Ở đây là linh thạch! Ta tu luyện ở đây!"