7. TA KHUẤY ĐẢO TOÀN BỘ TU TIÊN GIỚI - Chương 110: Lỗi tại ta
Cập nhật lúc: 2026-02-19 13:27:07
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi Tần Thù khẽ cong lên một độ cong mắt, nàng nén nụ , rảo bước về phía một sạp xem bói bên đường.
Bên cạnh sạp nhỏ treo một dải cờ trắng, đó bốn chữ lớn — "Thần Cơ Diệu Toán".
Cạnh sạp hai dường như đang xảy tranh chấp. Một gã hán t.ử vạm vỡ, lưng đeo một thanh trọng kiếm, đang một tay túm lấy cổ áo ông lão xem bói, nhấc bổng ông lên.
"Hôm đó ngươi dạo tài vận của cực , liền tới Nghê Thường Các mở liên tục bảy mươi mốt cái lễ hộp*, mà một cái cũng trúng! Chuyện ngươi giải thích đây?"
*: Lễ hộp (hộp quà) ở đây tương tự như một dạng thưởng hoặc mở bao lì xì may mắn trong các trò chơi/tiệm đồ linh bảo.
Ông lão một bên vái chào lia lịa, một bên mếu máo : "Vận thế của con vốn dĩ luôn đổi, hơn nữa là chính tài vận* của ngươi , ngươi cứ đ.â.m đầu cầu thiên tài vận*. Giờ lỗ vốn tới tìm , thiên hạ gì cái lý lẽ đó chứ!"
*: Chính tài vận: Tiền bạc kiếm từ công việc, lao động chân chính. Thiên tài vận: Tiền bạc kiếm từ may rủi, c.ờ b.ạ.c, trúng thưởng.
"Ta cần , ngươi đền cho tiền của bảy mươi mốt cái lễ hộp đó! Nếu sẽ đập nát cái sạp của ngươi!"
"Ngươi đập thì cứ đập , chứ tiền thì thực sự là lấy một đồng".
Ông nghèo đến mức lừa , lấy tiền mà đền.
Gã hán t.ử cũng dám thực sự tay đ.á.n.h , bởi lẽ đây là thành Thái Lai, đ.á.n.h lên đài đấu võ, nếu dám đ.á.n.h lén tư liễu đều sẽ đuổi khỏi thành.
Cuối cùng gã chỉ đành đập nát cái sạp của ông lão để xả giận. Ông lão dường như quá quen với cảnh , ông lấy từ trong nhẫn trữ đồ một cái bàn khác bày lên, thu dọn đống hỗn độn đất cho tươm tất, đắc ý vuốt râu, khôi phục dáng vẻ cao nhân phương ngoại, tiên phong đạo cốt như .
Tần Thù bước tới dừng sạp của ông, ông lão tiểu oa nhi mặt, nhíu mày hỏi: "Sao tiểu oa nhi cũng xem bói ?"
Tần Thù nhướng mày, câu quen thật đấy, hỏi nàng câu là Lục Ly, giờ đang bế quan chân núi của sư tôn nàng kìa!
Nàng toét miệng , ông lão lắc đầu: "Lão nhân gia, con xem bói, nhưng con chuyện hỏi ngài".
Ông lão nhíu mày, nghiêm mặt : "Một câu hỏi giá hai viên linh thạch hạ phẩm".
Tần Thù dứt khoát lấy hai viên linh thạch đặt lên bàn, khóe môi mang theo nụ rạng rỡ: "Lão nhân gia, giờ con hỏi ạ?"
Ông lão vội vàng thu linh thạch , ánh mắt láo liên. Ông khẽ ho một tiếng để che giấu, định vuốt râu vẻ nhưng lỡ tay nhổ mất vài sợi: "Hỏi ".
Tần Thù vẫy vẫy tay, hiệu cho ông ghé tai gần.
Ông lão tò mò dỏng tai lên, liền thấy một câu truyền tai: "Lúc ngài thảo phong*, thế nào ạ?"
Sắc mặt ông lão lập tức đen kịt, ông chỉ tay nàng, lắp bắp nên lời: "Ngươi... ngươi..."
Tần Thù thần sắc kích động của ông, mỉm ấn ngón tay đang chỉ của ông xuống, hỏi: "Con cơ?"
"Làm ngươi ?" Ông lão đề phòng nàng, tròng mắt xoay chuyển liên tục, lúc mới lộ vài phần dáng vẻ của linh hồ.
Tần Thù cũng trêu chọc ông nữa, trực tiếp hỏi thẳng: "Ngài là tộc thúc của Khuyết Thiên ?"
"Khuyết Thiên? Cái tên vẻ quen quen". Ông ba trăm năm gặp nàng , ba trăm năm qua ông ở thành Thái Lai tiếp đón bao nhiêu hạng , mà nhớ rõ cho .
Ông suy nghĩ kỹ một lát mới : "Hình như là , cô bé là bạn của Khuyết Thiên ?"
Tần Thù ừm một tiếng: "Hôm đó tỷ tìm con thảo phong nên mới quen ".
Vừa thấy hai bọn họ còn tầng duyên phận , thần sắc ông lão cũng trở nên trịnh trọng hơn hẳn, thảo phong đối với linh hồ tộc bọn họ mà chính là đại ân đại đức.
Ông dậy hành lễ với Tần Thù: "Đa tạ tiên t.ử thành . Lão phu tên Tu Xích, ở thành Thái Lai tám trăm năm , tiên t.ử nếu gì hiểu ở đây cứ việc tới hỏi lão phu".
Tần Thù lắc đầu, nghiêm túc : "Lão nhân gia, phí hỏi chuyện của ngài đắt quá, con hỏi nổi ".
Sự trịnh trọng hiếm hoi mặt Tu Xích lập tức sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/7-ta-khuay-dao-toan-bo-tu-tien-gioi/chuong-110-loi-tai-ta.html.]
Ông trả hai viên linh thạch cho nàng: "Nếu sớm tiên t.ử ơn với Khuyết Thiên, lão phu nhất định sẽ lấy tiền. Cô bé cũng đừng gọi lão nhân gia lão nhân gia nọ nữa, cứ theo Khuyết Thiên mà gọi một tiếng thúc ".
Tần Thù chớp chớp mắt: "Tu Xích thúc?"
Tu Xích mãn nguyện , suy nghĩ một lát hỏi thêm: "Tiên t.ử, ngài lão phu chính là tộc thúc của Khuyết Thiên?"
Tần Thù khoanh tay n.g.ự.c, mím môi cố ý úp úp mở mở: "Bởi vì..."
Thấy Tu Xích vẻ nôn nóng , Tần Thù bấy giờ mới cho ông : "Bởi vì nha, thúc và Khuyết Thiên một điểm giống ".
"Điểm gì?"
Tần Thù ghé sát gần ông, lấy tay che miệng nhỏ: "Hai chú cháu nhà ngài đều giấu kỹ cái đuôi".
Tu Xích: "..."
Ông ở thành Thái Lai lâu như , lẽ nào giấu đuôi? Chẳng qua là do gã hán t.ử túm cổ áo nhấc bổng ông lên, khiến cái ch.óp đuôi thực sự giấu nổi thôi.
Thôi bỏ , càng thêm cẩn thận mới .
Ông Tần Thù, hỏi: "Không Khuyết Thiên điệt nữ của hiện giờ đang ở ?"
"Chắc là đang mải miết tìm ngài khắp thành đó, là ngài dọn hàng theo con tới trạm dừng chân của Huyền Thiên Môn đợi tỷ ?" Tần Thù đề nghị.
Lần Tu Xích từ chối, ông thu dọn bàn ghế cờ quạt theo Tần Thù.
Rẽ qua hai cái ngõ, lúc từ trong một con hẻm bước , một luồng hồng quang ông tán , một vị mỹ thiếu niên áo đỏ xuất hiện bên cạnh Tần Thù.
Tần Thù cảm nhận sự đổi linh khí bên cạnh, nàng sang , cả suýt chút nữa là cứng đờ tại chỗ.
Nếu vẻ của đại xà là âm nhu và nguy hiểm, thì vị mỹ nhân mặt là rực rỡ và diễm lệ.
"A... cái ? Ngài..." Tần Thù đột nhiên cảm thấy chuyến tu tiên quả thực uổng phí chút nào.
Kiếp nàng tích đức việc thiện suốt mười tám năm, giờ gặp nhiều mỹ nhân thế cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chỉ là đối diện với khuôn mặt mỹ thiếu niên , nàng thực sự thốt ba chữ "Tu Xích thúc" cho nổi.
Tu Xích phản ứng của nàng, cũng là một phen khổ sở, đôi lông mày như họa nhíu c.h.ặ.t thành một đoàn, thở dài thườn thượt.
Mỹ nhân thở dài, đúng là cũng phong vị riêng.
"Thở dài cái gì chứ? Sinh dung mạo thế thì nên mỗi ngày đều vui vẻ mới đúng" Tần Thù khuyên bảo.
Tu Xích liếc nàng một cái, ánh mắt lúng liếng như sóng nước: "Dung mạo của ?" Ông khẽ mấp máy đôi môi đỏ mọng, nhỏ giọng hỏi.
Tần Thù gật đầu, tiếc lời khen ngợi: "Đẹp! Khen một câu nhân gian tuyệt sắc cũng ngoa ạ".
Dưới sự "rèn luyện" khi ngày ngày ngắm khuôn mặt của đại xà và Nhị sư , nàng vẫn cảm thấy ông .
Thế nhưng giây tiếp theo, vị mỹ nhân mếu máo nàng : "Đương nhiên là , cái giá trả chính là tu vi đấy".
Tần Thù ngẩn , chớp chớp mắt, nhất thời kịp tiếp nhận thông tin .
Cái gì gọi là dùng tu vi đổi lấy? Không đúng, chắc chắn là do thảo phong.
Nàng hỏi thẳng: "Lúc thảo phong... đó gì ạ?"
Tu Xích nàng trúng tim đen, suýt chút nữa là bật thành tiếng.
"Nàng là một vị tuyệt thế mỹ nam t.ử, môi đỏ răng trắng, mày ngài mắt phượng, da trắng như tuyết".
Tần Thù im lặng một lát, nghẹn ngào thốt một câu: "Lỗi tại ".