Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-01-13 12:12:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngựa ngoan." Tạ Bá Tấn vỗ nhẹ Đạp Vân hai cái, đưa tay về phía Vân Đại: "Lên ."

Đạp Vân còn cao hơn Thạch Lựu nhiều, Vân Đại đặt tay lòng bàn tay Tạ Bá Tấn, mượn lực cánh tay y, khó khăn lắm mới leo lên lưng ngựa.

"Đừng căng thẳng, cứ theo cách dạy đây, an ủi nó." Tạ Bá Tấn nhắc nhở, bản y dắt một con ngựa khác, gọn gàng leo lên, vặn song song với Vân Đại: "Nắm c.h.ặ.t dây cương, phi về phía , ở ngay —"

Ngồi cao, tầm càng thêm rộng mở, Vân Đại hít một thật sâu, phấn khích sợ hãi gật đầu với Tạ Bá Tấn: "Vâng!"

Nàng kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, hiệu, Đạp Vân liền như mũi tên rời cung, "vút" một tiếng lao về phía .

Tạ Bá Tấn cụp mắt xuống, với hai trong xe: "Chúng đến phía đợi các ngươi."

Nói xong, y giật dây cương cũng lao như gió.

Tạ Trọng Tuyên giơ quạt che mặt, giọng điệu lười biếng: "Biết ."

Tạ Thúc Nam ăn một miệng đầy bụi, "phì phì" mấy tiếng, nhoài cửa sổ hai bóng dần xa, lẩm bẩm: "Biết cũng cưỡi ngựa ..."

Trời thu trong xanh, phóng tầm mắt xa, mắt là con đường rộng lớn vô tận, hai bên khói lam lượn lờ, cây cối um tùm, cảnh sắc khoáng đạt như khiến tâm trạng con cũng trở nên vui vẻ, thư thái.

Vân Đại bám c.h.ặ.t Đạp Vân, tiếng gió rít bên tai, chút sợ hãi ban đầu cũng niềm vui sướng khi đuổi theo gió lấn át.

Tự do, bao giờ tự do đến thế.

Không cần để ý sắc mặt khác, cần đoán già đoán non lời của khác, cũng cần cẩn trọng giữ quy củ, sợ sai một bước sẽ chê bai, chỉ trích.

Nàng phóng khoáng phi nước đại giữa đất trời bao la, cảm nhận cơn gió mùa thu, cảm nhận bầu trời bao la, cảm nhận khí trong lành của núi rừng, đây là một niềm vui từng .

Nàng phi nhanh, nhanh, đôi khi chợt thấy sợ hãi, đầu thấy con ngựa đen cường tráng theo sát phía , và đôi mắt đen sâu thẳm khiến an lòng.

Không phi bao lâu, Vân Đại ghìm ngựa từ từ dừng .

Nàng thở hổn hển lưng ngựa, Tạ Bá Tấn cưỡi ngựa đến bên cạnh, gò má non mềm ửng hồng của cô gái nhỏ: "Không phi nữa ?"

Trang 93

Tạ Bá Tấn nheo mắt, về phía : "Phía một cái trường đình, đến đó đợi ."

"Vâng." Vân Đại đáp, cùng y song song cưỡi ngựa về phía xa.

Khi đến bên trường đình, Tạ Bá Tấn xuống ngựa , đến bên Vân Đại, đưa tay : "Xuống ."

Vân Đại để y đỡ xuống, lẽ vì phi ngựa quá sức, chân chạm đất còn yếu, đầu gối đột nhiên khuỵu xuống, loạng choạng về phía .

"A." Nàng kinh hô một tiếng, Tạ Bá Tấn vươn cánh tay dài, vững vàng đỡ lấy eo nàng.

Lực cánh tay đó quá lớn, đầu Vân Đại đập thẳng n.g.ự.c y, đau đến mức khóe mắt rưng rưng, đầu óc chút trống rỗng.

Mãi đến khi ngửi thấy mùi trầm hương lạnh lẽo y, nàng mới bừng tỉnh, vội vàng rời khỏi lòng y, má đỏ bừng như thể bộ m.á.u trong cơ thể đều dồn về đây, nàng lắp bắp : "Ta, cố ý..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huynh-truong-doc-sung-tieu-muoi/chuong-90.html.]

Bàn tay Tạ Bá Tấn rời khỏi vòng eo thon thả như xương của nàng, khuôn mặt kiên nghị thoáng qua một tia tự nhiên, nắm tay đưa lên môi, trầm giọng : "Không ."

Dừng một chút, y thêm: "Muội lâu cưỡi ngựa, phi gấp, chân thể trầy, chậm một chút."

Vân Đại sững sờ, ngước mắt y một cái, thấy y vẫn giữ vẻ lạnh lùng, thầm thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn gật đầu: "Cảm ơn đại ca ca nhắc nhở."

Tạ Bá Tấn buộc hai con ngựa cột của trường đình, Vân Đại chậm rãi trong đình. như Tạ Bá Tấn , lúc nàng cảm thấy háng chút đau rát.

Nén cảm giác khó chịu xuống, nàng xuống trong đình, lưng là một mảng cỏ dại lớn, nàng cũng nhận là cây gì, chỉ cảm thấy chúng khô vàng nhưng mạnh mẽ.

Đây là cỏ.

Một giọng bất chợt vang lên cắt ngang ánh mắt của Vân Đại, nàng ngẩng lên, liền thấy Tạ Bá Tấn chậm rãi bước đình. Dưới ánh nắng chiều tà, bóng dáng cao lớn của y như bao trùm lấy cả nàng.

"Ở Lũng Tây và Bắc Đình, loại cây thường thấy ở những vùng đất hoang. Đầu xuân cỏ còn non, thích hợp cho dê ngựa ăn. Đến mùa thu trở nên khô vàng, lá cứng dai, thể giấy, còn thể đan thành chiếu, rổ rá..." Y với giọng bình thản, xuống cách Vân Đại một cây cột.

"Không ngờ loại cỏ trông bắt mắt mà nhiều công dụng như ." Vân Đại tỏ vẻ học điều mới.

Tạ Bá Tấn đưa tay bứt một cọng cỏ, nghịch trong tay, thuận miệng hỏi nàng: "Vừa phi ngựa cảm thấy thế nào?"

Nhắc đến chuyện , Vân Đại liền tinh thần: "Cưỡi thật là sảng khoái, so với những cưỡi ngựa đây thì như từng cưỡi . Nếu ngày mai đường vẫn rộng rãi như thế , vẫn cưỡi ngựa..."

Nàng say sưa, Tạ Bá Tấn khẽ nhướng mắt, nàng một cái.

Chỉ thấy cô gái nhỏ miệng líu lo , còn vẻ rụt rè, trầm tĩnh như ở trong phủ. Đôi mắt đen xinh của nàng hội tụ ánh sáng lấp lánh, tựa như vạn ngàn vì rơi trong đó, quyến rũ và rực rỡ.

Tạ Bá Tấn một lúc lâu, chợt nhớ lúc nàng va lòng y, nàng mùi hương thanh ngọt thoang thoảng.

Giống như một làn gió trong rừng núi ánh trăng, đẽ, trong trẻo, khó nắm bắt.

Nhận đang nghĩ gì, Tạ Bá Tấn nhíu c.h.ặ.t mày, vội vàng thu hồi ánh mắt.

Sau khi bình tâm , y khẽ : "Đường ngày mai vẫn như , thể tiếp tục cưỡi ngựa."

Vân Đại vui vẻ mặt: "Vậy thì quá."

Nói xong, hai im lặng, cơn gió thổi qua đình, mảng cỏ mọc hoang lưng lay động trong gió, mặt trời đỏ ở phía xa phun những tia sáng rực rỡ, nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ tươi mà bao la.

Vân Đại lặng lẽ ngắm hoàng hôn, chút mê mẩn, lẩm bẩm: "Đẹp quá."

Tạ Bá Tấn theo ánh mắt của nàng, hoàng hôn chiếu đôi mắt đen láy của y, nhuộm cả đáy mắt thành một màu cam đỏ.

"Ở Bắc Đình, thường thấy hoàng hôn như thế ." Y khẽ .

"Đại ca ca, kể cho về Bắc Đình ..." Vân Đại mặt , đường nét khuôn mặt của y ánh hoàng hôn phác họa, trong lòng khỏi thán phục xương cốt hảo của y.

 

 

Loading...