cau mày: 「Anh cần dùng sắc dụ , sẽ tận tâm tận lực thành nhiệm vụ, tiền bạc thỏa đáng là .」
Ánh mắt tối sầm vài phần, mà thấy xót xa.
「Được , mấy ngày nữa là sinh nhật em trai đúng , mời ăn tiệc đó .」
Hứa Thẩm Ngọc khựng tại chỗ, hồi lâu mới khó khăn mở lời: 「Được.」
chẳng buồn đoán xem đang nghĩ gì, cầm lấy ngọc như ý trường.
Thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc vụt qua phía xa.
Trong ký túc xá một bóng , Âm Lê đăng ảnh định vị lên vòng bạn bè — trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố: 【Chọn quà sinh nhật cho bạn trai yêu dấu】.
Nhìn đống đồ đạc linh tinh lộn xộn chỗ của , chẳng hiểu đầu đuôi .
Cứ thế gạt hết sang một bên đặt cặp sách xuống, tiếng quỷ hú trong phòng vẫn tiếp diễn.
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
lấy con b.úp bê mà Âm Lê thờ phụng xuống, dùng ngọc như ý rước Hứa lão phu nhân từ đó .
「Cảm ơn con, đứa trẻ ngoan.」
Một giọng từ ái vang lên.
「Không gì ạ.」
Cất kỹ ngọc như ý, tiện tay bắt lấy một mảnh tàn hồn từ nhà họ Hứa đang bám nhét ngược con b.úp bê.
Con b.úp bê đang quấy phá lập tức trở bình thường, vẫn là hai luồng tiếng quỷ hú.
Trong con b.úp bê của Âm Lê chỉ nhét tiểu quỷ thờ phụng, mà còn một mảnh tàn hồn của chính cô , cộng thêm mảnh linh hồn bám con gà trống nữa.
Cô hiện tại chỉ còn một sợi linh hồn duy nhất, nếu cứ tiếp tục tham lam thì chỉ tự đẩy cảnh vạn kiếp bất phục mà thôi.
Cửa ký túc xá mở , Tô Gia Hân thấy đang cầm con b.úp bê của Âm Lê, trong mắt lóe lên một tia tinh quái.
「Tớ thấy hết đấy.」
「Thấy gì cơ?」
chẳng chút tự giác nào của kẻ bắt quả tang, thản nhiên đặt con b.úp bê lên giá sách.
Cậu siết c.h.ặ.t lấy cánh tay , móng tay đ.â.m sâu da thịt: 「Cậu đưa t.h.u.ố.c trị mặt cho tớ, tớ sẽ chuyện ngoài.」
Thần sắc Tô Gia Hân điên dại, những vết thương mặt thực chất đến nỗi đáng sợ.
Lúc đó ngăn cản kịp thời nên mặt thể tự phục hồi, cần dùng đến phù giấy.
「Phù giấy hại , mặt nghiêm trọng lắm, cần thiết —」
còn xong, vội vàng ngắt lời: 「Đừng mấy thứ vô dụng đó nữa! Đưa cho tớ!」
Ánh mắt cố chấp giống bình thường, mà giống như ác quỷ địa ngục, chiếc ngọc như ý trong túi ngừng rung lên từng hồi.
Hết cứu , sợi tàn hồn cuối cùng của Âm Lê đang , Âm Lê bây giờ chẳng qua chỉ là một cái xác rỗng ác niệm điều khiển.
Một khi ác quỷ phản phệ, hoặc con b.úp bê hủy hoại, bọn họ chắc chắn sẽ mất mạng.
「Phù giấy , mách lẻo thì cứ việc.」
Tô Gia Hân đang định nổi trận lôi đình thì điện thoại reo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-ngoc-dan-hon-ga-trong-nhap-xac/chuong-06.html.]
Giọng của Âm Lê vang lên rủ mua sắm, hẳn là sợ sẽ liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách với cô .
Tô Gia Hân khôi phục vẻ bình thường, xách túi cửa: 「Vân Dương, tớ đây.」
Giọng u ám khiến nổi cả da gà.
nhắn tin cho Hứa Thẩm Ngọc hỏi: 【Lúc còn sống Hứa lão phu nhân vật gì rời ?】
Hứa Thẩm Ngọc trả lời ngay lập tức: 【Chuỗi vòng bồ đề của , và một chiếc vòng ngọc huyết đang ở chỗ Hứa Khiêm Nghị.】
【Hình ảnh】
【Cái ?】
Hứa Thẩm Ngọc im lặng hai giây: 【?】
【Sao nó ở chỗ cô?】
【Bạn gái của em hờ của đưa cho để hãm hại đấy.】
Giải thích xong trong một câu, bắt đầu chuẩn những thứ cần thiết cho tiệc sinh nhật của Hứa Khiêm Nghị ba ngày tới.
Gương mặt thối của Hồ Đình khỏi hẳn, thỉnh thoảng ghé ký túc xá tặng đồ ăn.
Hôm nay là bánh kem khoai môn.
「Cái thứ đỏ lòm là gì thế, tanh c.h.ế.t .」
Cậu chỉ chiếc bát lớn bàn.
Tay ngừng nghỉ, xong hàng chục tấm phù chỉ trong một thở: 「Máu gà trống và m.á.u ch.ó đen.」
Hồ Đình im lặng, hiểu nhưng cố gắng tôn trọng.
đầu nghiêm nghị : 「Hồ Đình, cầu xin một việc.」
「Đừng đừng đừng.」
Cậu xua tay điên cuồng, 「Cậu giúp tớ trị mặt còn giúp tớ rõ tin đồn, việc gì cứ việc sai bảo. Sứ mệnh tất đạt!」
Thấy trịnh trọng như , ngược chút ngại ngùng.
Lần cũng chẳng hẳn là giúp rõ, trong đợt xét duyệt học bổng hai, lớp trưởng và mấy đứa con trai cố tình né tránh Hồ Đình chạy xuống hàng ghế cuối.
Giáo viên thấy liền bảo bọn họ lên .
Mấy đứa cứ đùn đẩy , ấp úng bảo bệnh xã hội, thối rữa cả lên mặt .
Hồ Đình tức đến run , vốn là dễ nên giải thích mấy câu nức nở thành tiếng, mấy cô nàng cũng thối mặt xung quanh thì sợ rước họa nên đều im lặng như tờ.
đang vội thu thập m.á.u ch.ó đen nên một tay túm Hồ Đình, một tay xách cổ kẻ khơi mào tin đồn lên bục giảng: 「Thưa thầy, thầy xem đây là thối mặt do bệnh xã hội ?」
Thầy giáo xem xét kỹ lưỡng một hồi lớn xuống phía : 「Đây bệnh xã hội, rõ ràng là do mỹ phẩm gây tổn thương da mà.」
Có khơi mào, những bên đồng thanh hưởng ứng, mấy cô gái cũng tháo khẩu trang giúp giải thích.
Cuối cùng sự việc kết thúc bằng lời xin của lớp trưởng, Hồ Đình cảm kích cho hết, ngày nào cũng đem đồ đến "cúng tế".
đưa ống tiêm cho : 「Tớ đưa chìa khóa ký túc xá cho , nếu mười giờ tối tớ nhắn tin thì hãy đến phòng tớ. Hãy tiêm hết chỗ m.á.u ch.ó đen còn con b.úp bê của Âm Lê.」
Hồ Đình ngơ ngác nhận lấy đồ: 「Một con b.úp bê bông thì tiêm hết hơn nửa bát lớn chứ.」
「Không , cứ theo lời tớ là .」