Hành trình từ cực Bắc lạnh lẽo về phía Nam dẫn họ sâu vùng đầm lầy mù sương, nơi mặt đất bao giờ khô ráo và gian luôn thoang thoảng mùi hương lạ lùng của hoa quỳnh nở đêm. Đó chính là khu vực bao quanh hồ Vong Xuyên, một địa danh ngoài bản đồ, nơi mà làng Tĩnh Phạn xưa vẫn tin rằng là điểm giao thoa cuối cùng giữa cõi sống và cõi c.h.ế.t.
"Đừng dẫm lên những vũng nước đọng màu tím" - Nàng khẽ nhắc nhở: "Đó là nước đọng từ lệ của c.h.ế.t, nếu chạm , tâm trí ngươi sẽ kẹt trong những ký ức u sầu vĩnh viễn."
Vân Phong cẩn thận bước theo nàng. Lớp sương mù ở đây xám xịt như làng Tĩnh Phạn, mà nó lấp lánh như lân quang, che khuất tầm nhưng khơi gợi những âm thanh ảo giác. Tiếng , tiếng than của hàng vạn linh hồn dường như đang thì thầm ngay sát bên tai họ.
Cuối cùng, một mặt hồ rộng lớn hiện , tĩnh lặng một gợn sóng. Nước hồ trong suốt đến mức thể thấy những dải san hô đen và những sợi Hồn Chỉ trắng muốt của những linh hồn đang chờ đợi dẫn dắt. Không gian im lặng đến mức tiếng rơi của một chiếc lá cũng đủ tạo thành những vòng sóng âm vang dội.
"Đây là nơi tận cùng của lời " - Nàng bên bờ hồ, tay lấy bảo vật Lưỡi Của Thần: "Bảo vật vốn sinh từ linh khí của sự thấu hiểu, nó trả về nơi khởi nguồn của sự im lặng."
Vân Phong canh gác cách đó vài bước, thanh kiếm của tuốt khỏi bao, ánh mắt cảnh giác về phía màn sương phía đối diện. Hắn cảm nhận một kẻ đang đó, im lặng quan sát họ từ lâu.
"Ra !" - Vân Phong gằn giọng: "Đừng hy vọng cướp bảo vật ở nơi ."
Từ trong màn sương, một hình bóng quen thuộc chậm rãi bước . Nàng sững khi thấy gương mặt . Là vị thái giám già dẫn đường trong cung cấm năm xưa, nhưng giờ đây lão còn vẻ lom khom, hèn hạ. Lão mặc một bộ đạo bào xám, n.g.ự.c thêu hình một con quạ đen mắt – biểu tượng của kẻ phán xét cuối cùng của Hắc Các.
"Di Hài Sư, ngươi thật sự thông minh khi tìm đến đây" - Lão già mỉm , giọng vang lên đầy quyền uy: " hồ Vong Xuyên chỉ để phong ấn, nó còn là nơi để hồi sinh. Giao Lưỡi Của Thần cho , và sẽ cho ngươi thấy vị tổ sư Vô Niệm thực chất chỉ là một con cờ nhỏ trong bàn cờ của ."
"Lão là kẻ tất cả ?" - Nàng hỏi, giọng vẫn bình thản dù tay bắt đầu kết ấn: "Từ làng Tĩnh Phạn đến hoàng cung, lão dàn dựng tất cả chỉ để dẫn về hồ Vong Xuyên ?"
"Bảo vật chỉ thể phát huy sức mạnh tối đa khi nó nhúng nước hồ Vong Xuyên bởi bàn tay của một Vu Sư thuần huyết" - Lão già tiến gần, lạnh tỏa khiến mặt nước hồ bắt đầu đóng một lớp băng mỏng: "Ngươi chính là chìa khóa cuối cùng mà cần."
"Ta sẽ bao giờ điều đó" Thanh Lam kiên định : "Ta đến đây để đ.á.n.h thức sức mạnh, mà để kết thúc nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-mach-vu-su/chuong-19-ho-vong-xuyen-khoi-suong.html.]
"Ngươi nghĩ quyền lựa chọn ?" - Lão già vung tay, hàng ngàn sợi chỉ m.á.u từ đầm lầy trồi lên, quấn c.h.ặ.t lấy chân Vân Phong và kéo xuống bùn đen.
"Vân Phong!" - Nàng hét lên.
"Đừng lo cho ! Mau thực hiện phong ấn !" - Vân Phong gầm lên, dùng hết sức bình sinh cắm thanh kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, linh khí từ kiếm bạc tỏa chống những sợi chỉ m.á.u.
Nàng Vân Phong đang vật lộn, lão già tà ác. Thanh Lam , nếu nàng do dự, cả hai sẽ cùng bỏ mạng. Nàng bước thẳng giữa hồ, bàn chân nàng chìm mà vững mặt nước nhờ linh lực của Di Hài Sư.
Nàng đưa Lưỡi Của Thần lên cao, ánh sáng của nó hòa cùng ánh sáng lân quang của hồ Vong Xuyên tạo nên một cột sáng khổng lồ nối liền trời đất.
"Nhân danh kẻ tiễn đưa t.h.i t.h.ể, Thanh Lam trả tiếng cho dòng nước, trả sự yên nghỉ cho linh hồn!" - Nàng thét lớn, thả bảo vật xuống tâm hồ.
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ đáy hồ. Sóng nước dâng cao, nuốt chửng lấy bảo vật và cả luồng hắc khí của lão già. Lão già thét lên đau đớn khi thấy kế hoạch ngàn năm tan thành mây khói. Nước hồ Vong Xuyên chính là liều t.h.u.ố.c độc đối với những kẻ mang tâm địa tà ác. Cơ thể lão bắt đầu tan chảy, linh hồn lão những sợi Hồn Chỉ trắng đáy hồ kéo xuống sâu trong cõi u minh.
Mọi thứ dần yên tĩnh trở . Màn sương tím tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời đầy phản chiếu xuống mặt hồ xanh biếc. Những sợi chỉ m.á.u quấn lấy Vân Phong cũng tan như bụi đất.
Nàng lảo đảo bước bờ hồ, ngã vòng tay của Vân Phong. Hắn đỡ lấy nàng, khuôn mặt đầy vết xước nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
"Ngươi ..." - Vân Phong thì thầm: "Bảo vật biến mất ."
"Nó biến mất" - Nàng tựa đầu vai , giọng mệt mỏi nhưng thanh thản: "Nó trở thành một phần của hồ Vong Xuyên. Từ nay về , những linh hồn qua đây sẽ còn đau khổ vì thể nỗi oan khiên của nữa. Dòng nước sẽ thấy họ."
Hai bên bờ hồ Vong Xuyên cho đến khi bình minh rạng rỡ. Hành trình của họ đến hồi kết, nhưng như nàng , đời vẫn còn nhiều nơi cần đến một Di Hài Sư. Chỉ điều, giờ đây nàng còn một .