Tiếng chuông báo động từ tháp canh vang lên dồn dập, x.é to.ạc bầu khí u uất sự cố ở hồ Thái Dịch. Dưới ánh đuốc bập bùng của quân cấm vệ đang đổ về phía bờ hồ, Thanh Lam và vị trưởng lão ẩn bóng tối của những dãy hành lang hun hút. Thay vì tháo chạy khỏi hoàng cung, vị trưởng lão dẫn nàng ngược về phía Trường Xuân Cung, nơi ở của bậc mẫu nghi thiên hạ.
"Tại chúng đến đây?" - Nàng hỏi khẽ, tay siết c.h.ặ.t mảnh đồng cổ: "Nơi là cấm địa, quân lính đang canh gác nghiêm ngặt."
"Kẻ điều khiển Thủy Quỷ Kén ở nước, mà ở trong " - Trưởng lão gằn giọng: "Hoàng hậu dùng m.á.u của những cung phi để nuôi dưỡng nhan sắc và quyền lực của suốt mười năm qua. Bà chính là một trong ba vị Thượng tọa của Hắc Các tại thành Cổ Đô."
Nàng sững . Hóa kẻ đầu sự tà ác nấp lớp phượng quan lộng lẫy . Khi cả hai lẻn bên trong tẩm điện, mùi hương trầm nồng nặc che giấu mùi tanh tao của huyết dịch. Trên chiếc ghế phượng bằng vàng ròng, một phụ nữ tuyệt thế giai nhân đang tĩnh tọa. Làn da bà trắng sứ, một nếp nhăn, đôi môi đỏ mọng như nhấp m.á.u. trong đôi mắt Di Hài Sư của nàng, phụ nữ thực chất là một cái xác rỗng tuếch, giữ hình hài nhờ hàng vạn sợi chỉ m.á.u đỏ rực nối thẳng từ bệ đá phía lên .
"Người giữ đèn, ngươi dám mang kẻ lạ mặt đây ?" - Hoàng hậu từ từ mở mắt, giọng của bà thanh tao nhưng chứa đựng luồng uy lực lạnh lẽo khiến sàn đá chân nàng rung chuyển.
"Màn kịch của bà nên kết thúc " - Trưởng lão bước phía , chiếc đèn l.ồ.ng xanh lục rực sáng: "Máu của các cung phi đủ để cứu vãn linh hồn thối rữa của bà ."
Hoàng hậu nhạt, ánh mắt bà dừng l.ồ.ng n.g.ự.c của Thanh Lam, nơi Lưỡi Của Thần đang tỏa ánh sáng lam dịu nhẹ.
"Thì là Di Hài Sư của làng Tĩnh Phạn" - Hoàng hậu dậy, tà áo phượng dài quét sàn phát tiếng sột soạt ghê : "Giao bảo vật, bổn cung sẽ cho ngươi c.h.ế.t một cách tôn nghiêm, khâm liệm bằng lụa là gấm vóc nhất."
"Ta đến đây để đổi chác" Thanh Lam bước tới, m.á.u Vu Sư từ vết thương cũ rỉ , thấm mảnh đồng cổ: "Ta đến để đòi nợ m.á.u cho những mất tích!"
Hoàng hậu vung tay, bức rèm châu đỏ rực bay múa trong trung, biến thành hàng ngàn mũi kim m.á.u lao về phía hai . Trưởng lão dùng đèn l.ồ.ng tạo một bức màn linh khí ngăn chặn, nhưng tà thuật của Hoàng hậu quá mạnh, bức màn bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
"Thanh Lam! Dùng Lưỡi Của Thần, phá hủy bức phượng quan đầu bà !" - Trưởng lão hét lớn: "Đó là nơi chứa đựng tà hồn của bà !"
Nàng nhắm mắt, tập trung bộ linh hồn bảo vật. Nàng cảm nhận nỗi đau của những cung phi hồ Thái Dịch, cảm nhận sự uất ức của tổ mẫu. Một luồng sóng âm khổng lồ từ l.ồ.ng n.g.ự.c nàng bùng phát, nhưng tiếng chuông ngân, mà là một tiếng gầm thét của hàng vạn oan hồn đòi công lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-mach-vu-su/chuong-15-phuong-quan-dam-mau.html.]
Rắc!
Chiếc phượng quan vàng ròng đầu Hoàng hậu nứt đôi, viên ngọc huyết đỉnh vỡ tan tành. Ngay lập tức, hình hài tuyệt mỹ của bà bắt đầu biến đổi kinh hoàng. Làn da trắng sứ nhăn nheo , rụng rời từng mảng, để lộ một bộ xương khô khốc và những sợi chỉ m.á.u bắt đầu héo quắt.
"Không! Sắc của bổn cung! Quyền lực của bổn cung!" - Hoàng hậu thét lên, tiếng thét giờ đây là tiếng rên rỉ của một con quỷ già nua.
Bà lao về phía Thanh Lam với những móng tay dài nhọn hoắt, nhưng nàng nhanh hơn. Nàng dùng mảnh đồng cổ đ.â.m thẳng vị trí trái tim của cái xác sống đó. Một luồng lửa xanh bùng lên, thiêu rụi bộ tà niệm bên trong tẩm điện. Hoàng hậu tan biến thành tro bụi, chỉ để chiếc phượng quan vỡ nát sàn đá lạnh lẽo.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân quân lính sát ngay ngoài cửa.
"Mau ! Vân Phong đang đợi ngươi ở cổng thành phía Tây" - Trưởng lão đẩy nàng về phía mật đạo ngai vàng: "Ta ở để dọn dẹp đống đổ nát và báo cáo với Hoàng đế. Sự thật về Hắc Các phơi bày."
"Còn thì ?" Thanh Lam lo lắng hỏi.
"Ta là giữ đèn, nhiệm vụ của là ở nơi bóng tối đậm nhất" - Trưởng lão mỉm thanh thản: "Hãy mang theo bảo vật và tìm về phía Bắc. Ở đó bí mật cuối cùng về tộc Di Hài Sư của ngươi."
Nàng gật đầu, ôm lấy tay nải lao mật đạo tối tăm. Khi nàng thoát khỏi thành Cổ Đô, trăng lặn. Ở phía xa, bóng dáng Vân Phong đang cạnh một cỗ ngựa, vẻ mặt sốt ruột thôi.
"Ngươi cuối cùng cũng " - Vân Phong lao tới, thở phào nhẹ nhõm: "Ta thấy tiếng thét từ trong cung. Ngươi ?"
"Ta " - Nàng bức tường thành cao ngất của Cổ Đô, lòng trĩu nặng: "Chúng tiếp thôi. Hắc Các vẫn sụp đổ ."
Hai bóng tiếp tục dấn màn sương sớm, hướng về phương Bắc xa xôi, nơi những bí mật lớn hơn về huyết mạch và định mệnh đang chờ đợi Di Hài Sư trẻ tuổi.