HUYẾT MẠCH VU SƯ - Chương 13: Cổ Đô Ám Lệ

Cập nhật lúc: 2026-01-21 15:55:24
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau nhiều ngày băng rừng vượt suối, thành Cổ Đô cuối cùng cũng hiện ánh nắng chiều tà, sừng sững với những bức tường thành bằng đá xám cao ngất trời. Khác hẳn với sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc của làng Tĩnh Phạn sự hoang vu của rừng già, nơi đây là một biển ồn ã. Tiếng rao của những gánh hàng rong, tiếng ngựa hí và mùi thức ăn đường phố quyện tạo nên một vẻ hào nhoáng rực rỡ. Tuy nhiên, trong đôi mắt của một Di Hài Sư, nàng thấy một tầng sương mù màu tím nhạt bao phủ lấy những mái ngói cong v.út của hoàng cung, một thứ khí tức của sự oán hận tích tụ lâu đời.

 

"Đừng quá lâu hướng cung điện" - Vân Phong khẽ nhắc nhở: "Kinh thành là nơi dương khí mạnh nhất, nhưng cũng là nơi âm khí thâm sâu nhất. Những kẻ ở Hắc Các ẩn kỹ trong triều đình ."

 

Nàng thu ánh , bước bên cạnh giữa dòng tấp nập.

 

"Làm chúng tìm vị trưởng lão đó giữa thành phố rộng lớn ?" - Nàng hỏi khẽ.

 

Vân Phong dẫn nàng một con hẻm nhỏ vắng vẻ, đó dừng một cửa tiệm cũ kỹ treo biển bán quan tài và giấy tiền vàng mã. Chủ tiệm là một lão già gầy gò, mắt đeo một thấu kính nhỏ, đang tỉ mẩn khắc chữ lên một tấm bia đá. Vân Phong lời nào, chỉ đặt chiếc lệnh bài đồng đen lên bàn. Lão già liếc , bàn tay đang đục đá khựng , lão chậm rãi gỡ thấu kính xuống.

 

"Vẫn còn kẻ dám cầm thứ đến đây ?" - Lão già hừ lạnh: "Các ngươi tìm ai?"

 

"Chúng tìm giữ đèn của thành Cổ Đô" - Vân Phong trầm giọng: "Người mà mười năm nhận một lời hứa từ vị Di Hài Sư làng Tĩnh Phạn."

 

Lão già sững , đôi mắt đục mờ bỗng rực lên tia sáng khi sang Thanh Lam. Lão bước khỏi quầy, vòng quanh nàng một lượt, mũi hít hà như đang đ.á.n.h mùi vị nàng.

 

"Mùi của nước gừng và t.ử khí... đúng là dòng m.á.u đó " - Lão già thì thầm: "Ta là Cửu Thúc, mà ngươi cần tìm đang ở trong cung cấm. ông thể ngoài, và các ngươi cũng thể đường hoàng bước ."

 

"Tại trưởng lão ở trong cung?" - Nàng kinh ngạc hỏi.

 

"Vì hoàng cung đang ám" - Cửu Thúc hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Ba tháng nay, mỗi khi trăng tròn, một cung phi biến mất một cách kỳ lạ. Người chỉ tìm thấy y phục của họ bên bờ hồ Thái Dịch, còn xác thịt thì tan biến như sương khói. Hoàng đế hạ lệnh phong tỏa tin tức và giam lỏng vị trưởng lão đó để ông tìm cách hóa giải. Thực chất, đó là cái bẫy của Hắc Các để ép ông giao bí thuật."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-mach-vu-su/chuong-13-co-do-am-le.html.]

Vân Phong nghiến răng, tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.

 

"Chúng đó ngay" - Vân Phong : "Nếu trưởng lão rơi tay chúng, chuyện sẽ kết thúc."

 

"Vào cung dễ như vượt tường nhà dân " - Cửu Thúc lắc đầu: "Sáng mai, cung đình sẽ tuyển thêm một nhóm hầu để lo việc khâm liệm cho những qua đời trong một trận dịch nhỏ ở nội cung. Đó là cơ hội duy nhất để ngươi lẻn với danh phận Di Hài Sư."

 

Nàng Vân Phong, đôi bàn tay . Nàng đây là thử thách lớn nhất từ đến nay.

 

"Ta sẽ cung" - Nàng kiên định : " Vân Phong, ngươi thể cùng. Một kiếm khách như ngươi quá dễ nhận diện."

 

"Ngươi định đó một ?" - Vân Phong lo lắng hỏi: "Hắc Các mặt ở khắp nơi, một ngươi sẽ là miếng mồi ngon cho chúng."

 

"Ta Lưỡi Của Thần và m.á.u Vu Sư" - Nàng khẽ mỉm , một nụ chứa đựng sự trưởng thành bao sóng gió: "Hơn nữa, nghề Di Hài Sư chính là lớp vỏ bọc nhất. Kẻ sống sợ x.á.c c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t sẽ bảo vệ ."

 

Đêm đó, trong căn phòng nhỏ tiệm quan tài, nàng chuẩn những loại d.ư.ợ.c liệu và bùa chú cần thiết. Thanh Lam cảm nhận bảo vật trong n.g.ự.c đang rung động nhịp nhàng, như thể nó cũng đang mong chờ cuộc đối đầu với bóng tối trong cung cấm.

 

Sáng hôm , khi tiếng chuông từ tháp canh vang lên, nàng vận bộ đồ thô sơ của hầu, lặng lẽ hàng ngũ những kẻ sắp bước cổng thành tía. Nàng Vân Phong cuối qua làn sương sớm.

 

"Hãy đợi ở đây ba ngày" - Nàng nhỏ khi lưng bước .

 

"Nếu ba ngày ngươi trở , sẽ san phẳng cái cung điện " - Vân Phong gằn giọng: "Nhớ lấy, tính mạng của ngươi quan trọng hơn bất cứ bảo vật nào."

 

Nàng đầu , bước chân vững chãi tiến về phía cổng cung điện sừng sững. Nàng , đằng những bức tường đỏ , một bí mật kinh hoàng về Hắc Các và sự mất tích của các cung phi đang chờ đợi nàng khám phá. Và lẽ, đây cũng là nơi nàng tìm thấy câu trả lời cuối cùng cho những gì tổ mẫu gửi gắm.

Loading...