Huyết Lệnh Trường An - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-07 10:47:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong hậu cung, thiện ý vô cớ.
Khi chủ động gọi tên ngươi,
thì hoặc là dùng,
hoặc là diệt.
Tạ An Nhiên hiểu điều đó ngày thứ hai mươi ba khi nhập cung.
Hôm , trời nắng gắt. Sân gạch trong viện hong đến trắng xóa, nóng bốc lên khí rung rinh. Các tú nữ đang học quy củ buổi chiều thì một cung nữ mặc y phục màu xanh đậm bước .
Nàng đảo mắt một vòng, dừng ở An Nhiên.
“Tạ An Nhiên.”
Giọng cao, nhưng đủ rõ.
An Nhiên lập tức bước , cúi đầu.
“Có nô tỳ.”
Cung nữ nàng thêm một lúc, ánh mắt giấu giếm sự dò xét.
“Chủ t.ử của gặp ngươi.”
Không là ai.
trong hậu cung, cách xưng hô như là một dấu hiệu.
An Nhiên theo nàng rời khỏi viện, bước lên con đường lát đá dẫn về phía đông — nơi ở của các phi tần vị trí định.
Trên đường , nàng giữ nhịp thở đều, mắt thẳng, hỏi han.
Hỏi nhiều là sai.
Biết nhiều cũng là sai.
Cuối cùng, họ dừng một tòa điện lớn nhưng tinh xảo. Biển treo cửa ba chữ thanh nhã, nét b.út mềm mại.
Một mùi trầm hương nhàn nhạt tỏa .
“Đợi ở đây,” cung nữ , bước trong.
An Nhiên bậc thềm, lưng thẳng, tay đặt bụng.
Một lúc , nàng gọi .
Bên trong điện, ánh sáng dịu, rèm lụa buông thấp. Trên ghế chủ vị một nữ t.ử mặc y phục màu ngọc trai, dung mạo tuyệt sắc, nhưng ngũ quan hài hòa, ánh mắt bình thản.
Đó là Du phi.
Phi tần quá nổi bật, quá mờ nhạt, nhưng trong hậu cung, những như thường là sống lâu.
An Nhiên quỳ xuống.
“Nô tỳ bái kiến Du phi nương nương.”
“Ngẩng đầu lên,” Du phi .
An Nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt hai chạm .
Du phi khẽ cong môi.
“Quả nhiên giống,” nàng , giọng nhẹ như gió,
“nhưng giống bề ngoài.”
Câu khiến tim An Nhiên khẽ siết .
“Nô tỳ hiểu ý nương nương.”
Du phi giải thích.
Nàng hiệu cho cung nữ lui , trong điện chỉ còn hai .
“Ngươi vì gọi ngươi đến ?” Du phi hỏi.
An Nhiên cúi mắt.
“Nô tỳ ngu dốt, dám đoán.”
Du phi bật khẽ.
“Ngươi cách chuyện,” nàng ,
“ giống một tú nữ mới nhập cung.”
An Nhiên đáp.
Im lặng — chính là câu trả lời an nhất.
Du phi nàng một lúc, chậm rãi :
“Ta … ngươi yên phận.”
“Không tranh.”
“Không hỏi.”
“Không nhớ c.h.ế.t.”
Ba câu cuối cùng nhẹ.
từng chữ đều rơi trúng tim An Nhiên.
“Người như ,” Du phi tiếp lời,
“ thích hợp để ở bên .”
Đây .
Bàn tay chìa .
Nếu nàng nhận, sẽ chỗ dựa.
Nếu nàng từ chối, sẽ lập tức trở thành cái gai.
An Nhiên hít một .
Rồi nàng cúi đầu sâu hơn.
“Nô tỳ phận thấp kém,” nàng ,
“ nương nương để mắt là phúc phận.”
Du phi mỉm .
An Nhiên xong.
“Chỉ là,” nàng tiếp tục, giọng vẫn nhu hòa,
“nô tỳ sợ đủ thông minh,
hỏng chuyện của nương nương.”
Du phi nghiêng đầu.
“Ngươi đang từ chối ?”
“Không,” An Nhiên đáp ngay,
“nô tỳ là đang thật.”
Du phi nàng lâu.
Trong ánh mắt đ.á.n.h giá, cân nhắc, và cả một chút hứng thú.
“Ngươi khôn khéo,” Du phi ,
“nhưng cũng quá cẩn thận.”
“Nô tỳ sợ c.h.ế.t,” An Nhiên đáp, né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-6.html.]
Câu trả lời quá thẳng.
Du phi bật .
“Người sợ c.h.ế.t,” nàng ,
“mới sống lâu .”
Du phi đưa tay lên, đặt một chiếc vòng ngọc nhỏ lên bàn.
“Cầm lấy,” nàng ,
“xem như tín vật.”
“Không hôm nay ngươi là của ,”
“mà là… cho ngươi một chỗ .”
An Nhiên chiếc vòng.
Ngọc quý hiếm, nhưng mài tròn, trơn — thứ chỉ dành cho cận.
Nếu nhận, nàng sẽ xem là chọn phe.
Nếu nhận, nàng sẽ rơi thế đối địch.
An Nhiên đưa hai tay lên, nhận lấy.
“Đa tạ nương nương.”
Du phi gật đầu hài lòng.
“Lui ,” nàng ,
“khi nào cần, sẽ gọi.”
An Nhiên lui khỏi điện.
Gió ngoài thổi mạnh hơn trong điện nhiều.
Bàn tay cầm vòng ngọc của nàng lạnh.
Tin tức lan nhanh.
Chỉ trong một buổi chiều, nàng với ánh mắt khác.
Có ghen ghét.
Có dè chừng.
Có toan tính.
Đêm đó, một tú nữ cùng phòng lén hỏi:
“Nghe ngươi Du phi nương nương để mắt?”
An Nhiên mỉm nhạt.
“Chỉ là gọi hỏi mấy câu.”
“Thật ?”
Giọng đầy nghi ngờ.
“Ừ,” An Nhiên đáp,
“nương nương trông ngoan.”
Một câu trả lời vô hại.
đủ để khác dám chọc .
Ba ngày , chuyện xảy .
Một cung nữ cận của Du phi phát hiện rơi đồ ngự ban trong ngự hoa viên.
Theo lệ, tội nhẹ.
Người gọi thẩm vấn.
Đêm đó, An Nhiên cũng gọi .
Lần , là lão ma ma quản hình phạt.
“Ngươi thấy cung nữ ?” bà hỏi.
An Nhiên lắc đầu.
“Ngươi nàng mang theo gì?”
“Không.”
Mỗi câu trả lời đều ngắn.
Không thêm.
Không bớt.
Cuối cùng, cung nữ phạt trượng, giáng chức.
Không c.h.ế.t.
cũng đủ để hiểu —
đây là cảnh cáo.
Cảnh cáo Du phi.
Và cảnh cáo những kẻ để mắt.
Đêm đó, Du phi sai mang đến cho An Nhiên một chén canh.
Canh nóng, mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt.
“Uống ,” cung nữ nhỏ,
“nương nương thưởng.”
An Nhiên chén canh.
Rồi nàng cầm lên, uống hết.
Không do dự.
Đêm đó, nàng ngủ.
Không vì t.h.u.ố.c.
Mà vì nàng hiểu một điều rõ:
Bàn tay chìa hôm nay,
ngày mai thể đẩy nàng xuống.
Nếu sống,
nàng thể thật sự thuộc về bất kỳ ai.
Gần sáng, An Nhiên tháo chiếc vòng ngọc xuống, đặt đáy hòm.
Nàng nó lâu.
Rồi khẽ trong lòng:
Ta nhận ân.
bán mạng.
Ngoài cửa sổ, trời dần sáng.
Trong cung, một tú nữ tên Tạ An Nhiên bắt đầu nhắc đến —
vì xinh ,
mà vì khó nắm trong tay.