Huyết Lệnh Trường An - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-07 03:47:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày Tạ An Nhiên nhập cung, trời trong đến lạ.

Sau cơn mưa kéo dài mấy hôm, bầu trời kinh thành như gột rửa sạch sẽ, xanh nhạt, một gợn mây. Ánh nắng chiếu xuống con đường lát đá Tạ phủ, sáng đến mức khiến ch.ói mắt.

Kiệu dành cho tú nữ đỗ cổng.

Không kiệu son rực rỡ như ngày Đại tỉ xuất giá, chỉ là một cỗ kiệu xanh sẫm, đơn giản, im lìm, giống như thứ dùng để đưa bước một nơi cần phô trương.

An Nhiên cổng phủ.

Trên nàng là bộ y phục màu nhạt, kiểu dáng đoan trang, quá nổi bật, cũng hề tầm thường. Tóc vấn gọn, cài trâm vàng, chỉ một chiếc trâm bạc trơn — chính là chiếc nàng nhờ thợ rèn từ mảnh gãy năm .

Tạ đại nhân phía .

Ông nàng từ đầu đến chân, ánh mắt của một cha tiễn con gái xa, mà giống như đang đ.á.n.h giá một quân cờ khi đặt xuống bàn.

“Vào cung ,” ông , giọng bình thản,

“nhớ kỹ phận của .”

An Nhiên cúi đầu.

“Vâng.”

Không hỏi han.

Không dặn dò.

Không một câu nhắc đến Đại tỉ.

Mẫu nàng tiễn.

Nghe bệnh nặng, chịu nổi cảnh chia ly.

An Nhiên đầu Tạ phủ cuối. Nàng sợ nếu , sẽ giữ gương mặt bình tĩnh .

Khi màn kiệu buông xuống, bóng tối che kín tầm mắt.

Kiệu nhấc lên.

Tạ An Nhiên thẳng lưng, hai tay đặt gọn đùi, nhịp thở đều đặn. Trái tim đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn yên tĩnh.

Nàng nhớ lời Đại tỉ từng năm xưa.

“Ở nơi nhiều quy củ, học cách yên.”

Con đường cung dài.

Tiếng bánh xe lăn đều mặt đá, tiếng gió lùa qua khe màn kiệu, tiếng ngoài phố dần thưa.

Cuối cùng, kiệu dừng.

vén màn.

“Xuống kiệu.”

An Nhiên bước .

Cung môn hiện mắt nàng — cao, rộng, tường đỏ ngói vàng, sừng sững như một con thú khổng lồ há miệng chờ nuốt chửng .

Nàng hít một thật sâu.

Rồi bước qua.

Từ khoảnh khắc đó, Tạ An Nhiên

còn đường lui.

Tú nữ dẫn đến một viện nhỏ, tạm thời an trí để học quy củ.

Viện lớn, nhưng sạch sẽ, ngăn nắp đến lạnh lùng. Mỗi một gian phòng nhỏ, bài trí giống hệt , như thể cho phép bất kỳ ai khác biệt.

Ngay ngày đầu tiên, các nàng gọi dậy từ canh năm.

Học lễ.

Học cúi đầu bao nhiêu là đủ, quỳ bao lâu thì thất lễ, thế nào để váy xô lệch.

Một lão ma ma mặt cảm xúc cao xuống, giọng khàn khàn:

“Vào cung , các ngươi còn là tiểu thư nữa.”

“Là chủ t.ử nô tài,”

“tùy mệnh và… đầu óc.”

An Nhiên quỳ nền gạch lạnh, lưng thẳng, mắt cúi xuống.

Nàng kỹ.

Không bỏ sót một chữ.

Trong đám tú nữ, , lén xoa đầu gối sưng đỏ, thì cố tỏ nổi bật, lớn tiếng.

An Nhiên gì cả.

Nàng học cách để ai nhớ đến .

Ngày thứ ba, tú nữ ngất xỉu vì quỳ quá lâu.

Lão ma ma chỉ liếc một cái.

“Kéo ngoài,” bà ,

chịu thì sớm muộn cũng đào thải.”

An Nhiên theo thể kéo , lòng gợn sóng.

Nàng chuẩn tinh thần từ lâu.

Cung đình chỗ cho yếu đuối.

Đêm đến, khi ngủ, An Nhiên bên bàn nhỏ, mở chiếc túi thơm cũ.

Mùi hoa mộc vẫn còn, nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-4.html.]

Nàng đặt túi thơm lên n.g.ự.c, nhắm mắt .

Đại tỉ, .

Muội sẽ sống.

Ngày thứ bảy, các tú nữ đưa bái kiến các vị quản sự trong hậu cung.

Trên đường , An Nhiên thấy thì thầm.

“Nghe trong đám chúng xuất từ Tạ gia.”

“Tạ gia nào?”

“Nhà Uyển phi năm xưa đó…”

An Nhiên bước chậm nửa nhịp.

Tim nàng siết c.h.ặ.t.

nàng với ánh mắt tò mò, thì lập tức né tránh, như thể cái họ “Tạ” mang theo điềm xui.

Khi đến điện nhỏ tiếp kiến, một vị ma ma khác ghế cao, ánh mắt sắc bén quét qua từng .

“Ngẩng đầu.”

An Nhiên ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai chạm .

Ma ma khựng một thoáng.

“Họ tên?”

“Tạ An Nhiên.”

Trong điện một lặng ngắn.

Ma ma gật đầu, ghi chép điều gì đó.

“Biết phận của chứ?”

“Biết.”

An Nhiên đáp, giọng nhu hòa.

“Ngươi ?”

An Nhiên im lặng một nhịp, cúi đầu thật thấp.

“Thần nữ ngu dốt,” nàng ,

“chỉ mong an phận, dám cầu gì hơn.”

Câu trả lời quá mức an .

Ma ma nàng thêm một lúc, phất tay.

“Được.”

An Nhiên lui .

Bàn tay trong tay áo ướt mồ hôi.

Nàng

để mắt đến.

Không vì nổi bật.

Mà vì liên quan đến một c.h.ế.t.

Buổi tối hôm đó, An Nhiên gọi việc vặt.

Dọn một gian phòng bỏ trống ở góc viện.

Trong lúc quét dọn, nàng vô tình hai cung nữ thì thầm bên ngoài.

“…Uyển phi năm đó c.h.ế.t t.h.ả.m lắm.”

“Suỵt! Muốn c.h.ế.t ?”

“Nghe còn kịp kêu oan…”

“Im , tường tai!”

Chổi trong tay An Nhiên khựng .

Tim nàng đập mạnh.

gương mặt vẫn bình tĩnh.

Nàng cúi xuống, tiếp tục quét.

Từng nhịp, từng nhịp.

Nàng học điều đầu tiên trong cung:

Muốn sống, giả như thấy gì.

Đêm đó, An Nhiên giường, trần nhà xa lạ.

Nàng mỉm khẽ.

Nụ đầu tiên của nàng trong cung —

ai thấy.

trong lòng nàng, m.á.u đang chảy.

Chậm rãi.

Lạnh lẽo.

bao giờ dừng .

Loading...