Huyết Lệnh Trường An - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-07 11:16:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cung, những c.h.ế.t mới biến mất.

cũng những biến mất , mới bắt đầu sống một cuộc đời khác.

Tạ An Nhiên ngủ .

Không vì sợ.

Mà vì đầu óc nàng quá tỉnh táo.

Hình ảnh Thanh Lương Hiên, bức tường dày, cửa sổ gỗ nhỏ, dấu tay mờ… cứ lặp lặp trong đầu nàng. Mỗi nghĩ đến, tim đập lệch một nhịp, như thể ai đó đang gõ nhẹ từ bên trong.

Người từng thấy Uyển phi ở đó…

Chưa c.h.ế.t.

còn là .

Câu của Thanh Trúc vang lên khẽ, mơ hồ, nhưng nặng như đá đè n.g.ự.c.

Sáng hôm , An Nhiên xin theo ma ma mang đồ cúng đến Viên Nghĩa Trạch — nơi chuyên nuôi dưỡng những còn dùng ” trong cung.

Nói là dưỡng.

ai cũng .

Đó là nơi để cất những bí mật quá nhiều.

Viên Nghĩa Trạch ở góc khuất nhất phía đông bắc.

Không gần lãnh cung. Không gần thái miếu. Cũng chẳng thuộc hẳn nội đình.

Như một vết vá méo mó bản đồ hậu cung.

Bước đây, mùi t.h.u.ố.c bắc trộn với mùi ẩm mốc xộc thẳng lên mũi. Không khí nặng nề, khiến tự nhiên hạ giọng dù chẳng ai yêu cầu.

Trong sân, vài đang quét lá.

Động tác chậm chạp. Ánh mắt đờ đẫn. Không ai ai.

An Nhiên cúi đầu, nhưng mắt liếc nhanh.

Nàng tìm một .

Một từng ở gần Uyển phi.

Một từng biến mất ngay cái c.h.ế.t của Uyển phi.

Ma ma dẫn nàng đến gian phía tây, giao đồ rời . Trước khi , bà dặn:

“Đừng nhiều. Ở đây, thấy là đủ c.h.ế.t .”

An Nhiên khẽ đáp “”.

Cửa đóng .

Không gian im lặng đến mức thể thấy tiếng tim đập.

Nàng bước chậm qua từng gian phòng.

bất động. Có lẩm bẩm một . Có khúc khích, ánh mắt trống rỗng.

Tất cả đều từng là của cung.

Tất cả đều từng thứ nên .

An Nhiên dừng một gian phòng cuối hành lang.

Cửa khóa.

Bên trong, một nữ nhân đang lưng , tay cầm cây chổi, quét quét một chỗ trống nền đất — nơi lá.

Động tác lặp lặp . Như suốt nhiều năm.

An Nhiên nhận nàng .

Không bằng gương mặt.

Mà bằng dáng lưng.

Năm xưa, Uyển phi thường một cung nữ theo hầu, vóc dáng nhỏ, bước nhẹ, luôn cúi thấp đầu. Người ít , nhưng việc cực kỳ cẩn thận.

Tên nàng

An Nhiên nhớ .

Hạ Nương.

“Hạ Nương cô cô.”

Giọng An Nhiên nhẹ.

Người khựng một chút.

Chỉ một chút thôi.

Rồi tiếp tục quét.

An Nhiên vội.

Nàng bước gian phòng, cách ba bước — đủ gần để chuyện, đủ xa để tạo áp lực.

“Hôm nay trời lạnh,” nàng như trò chuyện vu vơ,

“quét mãi một chỗ, tay sẽ mỏi.”

Hạ Nương đáp.

nhịp quét… chậm .

An Nhiên nhầm.

Nàng hít một .

“Ta từng gặp cô cô,” nàng tiếp,

lâu .”

Cây chổi dừng hẳn.

Lưng Hạ Nương cứng .

Không đầu.

Không .

cả run khẽ.

“Uyển phi nương nương,” An Nhiên , từng chữ rõ ràng,

“năm đó… khỏe ?”

Ầm.

Cây chổi rơi xuống đất.

Hạ Nương bật dậy, phắt .

Ánh mắt nàng hoảng loạn, đỏ ngầu, như thú dồn góc c.h.ế.t.

“Không—!” nàng thét lên,

“Ta thấy gì! Ta thấy gì cả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyet-lenh-truong-an/chuong-10.html.]

Giọng khàn đặc, gần như còn là giọng bình thường.

An Nhiên lùi.

Nàng chỉ thẳng.

“Ta ,” nàng nhẹ giọng,

“là cô thấy cái gì.”

Hạ Nương sững .

Miệng há , nhưng phát tiếng.

Sự im lặng kéo dài.

Rất lâu.

Cuối cùng, Hạ Nương sụp xuống đất, ôm đầu, run rẩy.

“Họ … nếu … thì sẽ c.h.ế.t,” nàng lẩm bẩm,

nếu im lặng… thì chỉ còn là nữa…”

An Nhiên quỳ xuống mặt nàng .

Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một cánh tay.

“Cô cô c.h.ế.t,” An Nhiên ,

nghĩa là… vẫn còn đường.”

Hạ Nương .

Một nụ méo mó.

“Đường?”

“Tiểu chủ … trong cung , chỉ hai loại đường.”

“Một là đường đến c.h.ế.t.”

“Hai là đường đến im lặng.”

An Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y.

“Uyển phi ở Thanh Lương Hiên,” nàng ,

“và cô cô thấy.”

Hạ Nương ngẩng đầu.

Ánh mắt nàng trống rỗng, nhưng sâu thẳm bên trong, thứ gì đó đang lay động.

“…Nương nương cố ý ,” Hạ Nương khẽ,

“Người chỉ tránh gió.”

thấy,” An Nhiên tiếp lời.

“….”

Hạ Nương nhắm mắt.

“Nghe thấy hai chuyện. Một là nam nhân. Giọng trầm. Rất quen.”

“Người còn … che mặt. Giọng thấp. gọi thái t.ử bằng tên thuở nhỏ.”

Tim An Nhiên như ai bóp c.h.ặ.t.

Tên thuở nhỏ của thái t.ử —

chỉ cận nhất mới .

“Uyển phi…” Hạ Nương thì thào,

“… về điện, gì đó suốt một đêm.”

“Ngày hôm ,” nàng mở mắt,

“nương nương c.h.ế.t.”

Không cần tiếp.

Ai cũng hiểu.

An Nhiên dậy.

Nàng thứ cần.

Không chứng cứ.

Mà là xác nhận.

Sự thật Uyển phi thấy —

liên quan đến thái t.ử.

Và kẻ còn

thể tự do cung,

tên thật của thái t.ử,

sợ phát hiện.

Trước khi rời , An Nhiên .

“Hạ Nương cô cô,” nàng ,

“nếu một ngày… sự thật đưa ánh sáng.”

Hạ Nương nhạt.

“Vậy thì tiểu chủ ,” nàng đáp,

“hãy nhớ đến như một từng là .”

An Nhiên rời Viên Nghĩa Trạch.

Gió bên ngoài lạnh đến tê da.

đầu óc nàng từng rõ ràng đến thế.

Uyển phi c.h.ế.t vì thấy.

Người thấy Uyển phi — biến thành còn là .

Còn nàng…

Nàng đang ở điểm giao của tất cả.

Một khi bước tiếp, sẽ còn đường đầu.

An Nhiên ngẩng đầu bầu trời xám xịt.

Khẽ .

“Được,” nàng nghĩ,

“nếu dám để thấy…

thì cũng chuẩn để .”

Loading...