Bay trời, bơi nước, chạy mặt đất, Tô Vân Thiều đều dùng gỗ khắc hết, cộng thêm một ít hoa cỏ cây cối, kiến trúc, nhân vật, Tô hoa cả mắt.
Bà đau lòng nghĩ "Nhiều thế , Vân Vân khắc bao lâu?", tự hào nghĩ "Cũng chỉ con gái mới khắc giống thế !".
Dần dần, tâm tư khoe khoang kìm nữa.
Mẹ Tô bật tất cả đèn trong phòng lên, chọn mấy cái tượng gỗ mềm mại đáng yêu đặt tấm t.h.ả.m lông trắng như tuyết, chọn bộ lọc nhất chụp tách tách mấy chục tấm, chọn những tấm ưng ý nhất ghép thành một bức cửu cung đồ đăng lên vòng bạn bè.
Đăng xong còn chê đủ, nhắn tin riêng cho mấy bà chị em plastic từng cố ý châm chọc chuyện tiểu thư thật giả mặt bà.
Không hẹn mà gặp.
Tại bữa tiệc, cha Tô xã giao mệt , tìm một chỗ xuống, nới lỏng cà vạt cởi cúc áo cổ nghỉ ngơi một chút, miếng ngọc phù vô tình rơi từ cổ áo.
Tổng giám đốc Trần ngang qua thấy, một câu: "Tô tổng, miếng ngọc bài của ông tinh xảo quá nhỉ."
"Vậy ?" Cha Tô ngạc nhiên nhướng mày, để lộ phần góc ngọc phù khắc tên ông: "Là con gái tự khắc đấy, trong nhà đều , cũng thấy con bé cái dễ dàng nên đeo."
Đang chuyện, cảm nhận điện thoại rung, cha Tô lấy xem, tỉnh cả rượu.
"Con bé , thế mà khắc cả một vali tượng gỗ, bảo và bà xã tùy ý chọn. Có thời gian đó, con bé dạo phố mua quần áo ?"
Tổng giám đốc Trần thồn một họng cơm ch.ó khoe con: "..." Bắt nạt nhà chỉ thằng con trai thối tha quan tâm chứ gì?
Tổng giám đốc Trần khen ngợi vài câu, tránh xa cuồng ma khoe con gái.
Chưa mấy bước gặp Triệu tổng của trang sức Tinh Diệu, ông định lên bắt chuyện, gần mới phát hiện Triệu tổng hề chuyện ăn với .
Triệu tổng: "Hôm qua Họa Họa nhà hỏi xin mấy miếng ngọc, hỏi con bé gì, ông đoán con bé ? Con bé ở bên ngoài kiếm tiền quá vất vả, chỉ bùa bình an xin của cao nhân bảo vệ yên tâm lắm, giúp xin thêm cái hơn."
Tổng giám đốc Trần: "..." Lại là một cuồng ma khoe con gái.
Ông hít sâu một , nén cảm giác nghẹn khuất nên lời, đổi hướng khác , gặp Lôi tổng của bất động sản Lục Giang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-tieu-thu-that-gia-song-kiem-hop-bich-lam-nen-nghiep-lon/chuong-63.html.]
Lôi tổng đang cảm thán với : "Man Man nhà bình thường tính tình sảng khoái, mấy hôm tặng bùa bình an, dặn dặn mang theo cẩn thận mất, hai hôm nay tặng ngọc phù hơn, con gái cuối cùng cũng trưởng thành ."
Tổng giám đốc Trần bạo kích liên tiếp ba : "???"
Chuyện gì thế ? Bây giờ trong nhà đứa con gái tri kỷ thì xứng ngoài bàn chuyện ăn nữa ?
Ngày hôm , Tần Giản hết phép trường.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hai ngày đến trường, khi trở gặp ai cũng chuyện, chủ đề còn tính nhắm đối tượng.
Nói chuyện bóng rổ bóng đá và figure với nam sinh, chuyện món tráng miệng và sữa mới của tiệm nào đó với nữ sinh, nam nữ đều cân tất, dường như chuyện gì mà Tần Giản tán gẫu .
Tô Vân Thiều khâm phục, hỏi trong nhóm: [Cậu cũng như ?]
Lôi Sơ Man: [Trước chỉ thứ hai thôi.]
Triệu Tình Họa: [Lần chắc là do liền cả cuối tuần và nghỉ dưỡng thương quá lâu, nhịn nữa.]
Bách Tinh Thần: [Một tên nhiều.]
Mức độ nhiều của Tần Giản hôm nay kinh khủng, suốt cả buổi tự học sớm, mười phút giải lao ngắn ngủi cũng tha, giờ học cũng chuyên tâm chuyện với .
Khiến mấy cũng bắt đầu tò mò rốt cuộc bao nhiêu chuyện để lải nhải, và lải nhải bao lâu.
Cho đến giờ nghỉ trưa, cả nhóm phòng bao nhà ăn ăn trưa, Tần Giản cuối cùng cũng lý do bất thường cả buổi sáng: " ngóng , trường cấp ba của Hứa Đôn quả thực hiện tượng thu phí bảo kê."
Lôi Sơ Man ngờ Tần Giản bận rộn cả buổi sáng là ngóng chuyện , kinh ngạc thôi.
"Chuyện nên đến trường cấp ba của Hứa Đôn hỏi ?" Giống như bọn họ đến Học viện Mỹ thuật ngóng chuyện của Cáp Khiết .
Tần Giản trợn trắng mắt: "Cậu ngốc ?"
Lôi Sơ Man bất mãn trừng mắt, Bách Tinh Thần giải thích cho cô: "Trừ khi học ở trường cấp ba đó nữa hoặc bản thực lực, chỗ dựa nhất định, lo lắng sẽ thu phí bảo kê quấy rối, nếu thì thể nào chuyện ."
Tô Vân Thiều cũng : "Khác với chuyện tin đồn, phí bảo kê là chủ đề nhạy cảm, nếu trong đó còn ẩn tình, chúng tùy tiện qua đó ngóng dễ đ.á.n.h rắn động cỏ, ngược tìm chân tướng ẩn giấu phía ."