Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 39: Phó Văn Cảnh, Anh Cố Ý!

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:17:18
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Văn Cảnh sớm quen với những vụ nổ bất ngờ, thành thạo ôm lấy đầu rạp xuống đất.

 

Hiện trường chỉ còn Bùi Thanh Nghiên hiểu chuyện gì đang xảy , thấy một luồng khí trắng tụ tập với , còn tưởng bùa sắp vẽ xong , kết quả trong chớp mắt những khác đều tránh xa khu vực .

 

Nghe thấy tiếng của Mộc Thời, còn kịp phản ứng, một tiếng "Bùm!", bùa giấy nổ tung!!!

 

Mộc Thời đặt Mộc Nguyên đang ngơ ngác xuống, Bùi Thanh Nghiên khói đen bao vây, thầm kêu , đại đồ đáng thương nổ !

 

Tại đang vẽ bùa mà cũng thể phát nổ! Thật sự là từng thấy, từng thấy!

 

Mặc dù Bùi Thanh Nghiên mặt dây chuyền ngọc hộ của cô, cô vẫn vội vã chạy về, quạt bay khói mù.

 

Tay chân Bùi Thanh Nghiên vẫn còn, khuôn mặt trai cũng bất kỳ vết thương nào, cả hảo tổn hao gì, chỉ là chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền dính đầy tro đen, biến thành áo sơ mi đen.

 

Thấy mặt âm trầm, Mộc Thời ấp úng mở miệng, “Cái đó, đại đồ , chứ? Không thương ở chứ? Sư phụ cố ý cứu , ngờ nó sẽ nổ.”

 

Bùi Thanh Nghiên gượng ép nặn một nụ , “Không , đều nhờ mặt dây chuyền ngọc cô tặng .”

 

Ngay đó, đầu, nghiến răng nghiến lợi : “Phó Văn Cảnh, cố ý! Lần đập vỡ cửa kính nhà , nổ tung bàn sô pha nhà ! Anh ý gì!”

 

Bàn nổ vỡ vụn thành bốn năm mảnh, những mảnh vỡ cắm sâu chiếc sô pha bên cạnh, chiếc sô pha vốn màu trắng ngà xuất hiện nhiều vết bẩn dơ dáy, ngay cả gạch lát sàn cũng vỡ một góc.

 

Điểm quan trọng nhất, giấy vàng chu sa cao cấp vân vân mà Mộc Thời nhận đều nổ tung mất !!!

 

Tim đau quá! Cái rương đáng giá bao nhiêu tiền chứ! Chẳng vớt vát gì, phòng khách còn nổ tung!

 

Cô day day mi tâm, chỉ mặt đất hỗn độn, “Chú cảnh sát, cái bắt buộc đền tiền.”

 

“Xin , của .” Phó Văn Cảnh thành thạo lấy một tấm thẻ, cứ như trải qua hàng trăm , “Bùi Thanh Nghiên, cố ý , tính xem cần đền bao nhiêu? Tiền trong thẻ đủ thì tìm .”

 

Bùi Thanh Nghiên lạnh lùng giữ khuôn mặt, một lời.

 

Phó Văn Cảnh tự đuối lý, lặng lẽ đặt tấm thẻ lên chiếc sô pha sạch sẽ, “Bùa vẽ chính là như , xác định hiệu quả gì, luôn tìm nguyên nhân. Mộc Thời, cô ?”

 

, chuyện khó đ.á.n.h giá.” Mộc Thời sờ sờ cằm, nghiêm túc suy nghĩ một chút, chân thành : “Anh thể sống đến bây giờ, đúng là một kỳ tích.”

 

Phó Văn Cảnh bất lực , “Thường thì sẽ nổ trong quá trình vẽ, vẽ xong để ở căn cứ bí mật, qua vài tháng mới thể thấy hiệu quả.”

 

“Haiz!” Anh thở dài một tiếng, “ quả nhiên vô duyên với việc vẽ bùa.”

 

Mộc Thời thật lòng khuyên nhủ, “Con việc việc , chúng học cách từ bỏ khuyết điểm của , phát huy sở trường của .”

 

Phó Văn Cảnh chút hụt hẫng, cái rương nổ tung, “Mộc Thời, hôm nay phiền cô , là học phí kết quả phá hỏng, sẽ bù một rương đồ .”

 

Nghe , mắt Mộc Thời sáng lên, “Cảm ơn chú cảnh sát.”

 

Phó Văn Cảnh quanh một vòng, “Chổi nhà cô ở ? dọn dẹp một chút, nên về , trong cục vẫn đang đợi .”

 

Mộc Thời Bùi Thanh Nghiên giá trị nộ khí đầy ắp, chỉ thiếu nước c.h.ử.i thề, cô gượng hai tiếng, “Chú cảnh sát, cần phiền phức , các mỗi ngày việc đều vất vả, mau về bắt , cố lên!”

 

Cô dùng sức đẩy Phó Văn Cảnh ngoài, “Chú cảnh sát, tạm biệt.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-dai-lao-man-cap-dua-vao-thu-do-boi-toan-chan-dong-the-gioi/chuong-39-pho-van-canh-anh-co-y.html.]

Lời còn dứt, cửa đóng sầm , Phó Văn Cảnh còn gì đó cũng kịp mở miệng, cuối cùng lặng lẽ rời .

 

Mộc Thời chạy về, Bùi Thanh Nghiên sắc mặt vẫn còn xanh mét, cô mang theo chút áy náy : “Đại đồ , sư phụ xin , nên để khác vẽ bùa trong nhà, phá hỏng căn nhà để , đảm bảo sẽ nhanh ch.óng sửa chữa phòng khách, biến nó trở như cũ.”

 

Nghe thấy lời xin của cô, Bùi Thanh Nghiên sững sờ, “ trách cô, căn nhà tặng cho cô , cô quyền xử lý bất kỳ đồ vật nào trong nhà, cô nhận lấy tấm thẻ Phó Văn Cảnh để , thiếu gì thì mua nấy.”

 

gọi Hứa Ngôn Tài phái đến dọn dẹp chỗ .” Anh lấy điện thoại gửi một tin nhắn cho Hứa Ngôn Tài đang .

 

“Đại đồ , việc còn cứ giao cho sư phụ, an tâm nghỉ ngơi .” Mộc Thời kéo lên lầu.

 

Một lúc , Hứa Ngôn Tài dẫn theo một đội trang trí, lầu lạch cạch lạch cạch, Mộc Thời tiện tay dùng chu sa kém chất lượng của vẽ một tấm bùa cách âm, dán bên ngoài phòng Bùi Thanh Nghiên.

 

Sau đó, cô rúc giường tiếng máy khoan tiểu thuyết trinh thám, thể bầu khí tuyệt cú mèo.

 

Hai tiếng , tiếng ồn biến mất, cô xuống lầu xem thử, phòng khách khôi phục dáng vẻ ban đầu, đồ nội thất cũng một bộ mới.

 

……

 

Hôm , Mộc Thời theo lệ thường tự gieo cho một quẻ, dẫn Mộc Nguyên đến cầu vượt Tây Nhai xem bói, cô đến, Hầu Vĩ lóc cóc chạy tới, bê ghế cho cô, rót nước cho cô.

 

Mộc Thời hồ nghi liếc một cái, “Cậu gặp quỷ quái chứ? Sao nhiệt tình thế?”

 

“Tuyệt đối , tên thầy giáo của Nguyệt Nguyệt cảnh sát bắt .” Hầu Vĩ toét miệng , “Dạo việc gì, nhân dịp nghỉ hè rảnh rỗi, hiếu kính đại sư, chủ yếu là theo bên cạnh đại sư học hỏi, trải qua nhân sinh sóng to gió lớn, cam chịu sự bình phàm nữa.”

 

Muốn theo cô học huyền học chi thuật, Mộc Thời vô cùng lạnh lùng sự thật, “Chàng trai, thiên phú , ngay cả nhập môn cũng , chi bằng mua thêm mấy căn nhà thu tiền thuê cho xong.”

 

“Thế cũng .” Hầu Vĩ ngốc nghếch, “Đại sư, trợ lý cho cô, giúp cô duy trì trật tự.”

 

Mộc Thời đặc biệt nhắc nhở một câu, “ phát lương nhé.”

 

Hầu Vĩ: “Sao thể để đại sư phát lương cho , cứ ở bên cạnh cô , giúp cô chiêu đãi khách hàng, đặc biệt nghĩ xong lời quảng cáo .”

 

Cậu dậy gào lên một tiếng, “Thiên hạ nhất thần toán t.ử đến , bà con mau tới đây, lượng xem bói hạn, ai đến , quá giờ đợi, đại sư tay là , thông thiên văn tường địa lý…”

 

Mộc Thời hổ che mặt, tên chắp vá lời thoại từ , mất mặt quá mất.

 

Các ông các bà xung quanh thấy, vội vàng bê ghế bàn giành chỗ nhất, câu chuyện ở hiện trường thì phí, cái còn đặc sắc hơn tivi nhiều.

 

Mã Thúy Hà liều mạng chen , với Mộc Thời: “Đại sư, đứa cháu ngoại Lý Dương Phi của , cô còn nhớ ? Thằng bé kiểm tra u.n.g t.h.ư gan giai đoạn đầu ở bệnh viện, thấy là u.n.g t.h.ư, sợ c.h.ế.t khiếp, may mà bác sĩ phát hiện sớm, phẫu thuật cắt bỏ một phần gan, là thể chữa khỏi .”

 

“Đại sư, cô là cha tái sinh của Lý Dương Phi, là đại ân nhân của cả nhà chúng .” Bà càng càng kích động, “Nếu lời nhắc nhở của cô, thằng nhóc đó c.h.ế.t thế nào cũng .”

 

Mộc Thời gượng, “Bà quá lời , Mã đại ma.”

 

Mã Thúy Hà lấy một phong bao lì xì, “Đại sư, nhất định nhận lấy.”

 

“Không cần , tiền quẻ của bà đưa .” Mộc Thời uyển chuyển từ chối ý của bà .

 

Mã Thúy Hà chịu buông tha, cưỡng ép nhét phong bao lì xì cho cô, “Đại sư, thực một chuyện khác thỉnh giáo cô?”

 

“Lý Dương Phi viện điều trị, phẫu thuật xong, gặp một nữ đồng nghiệp cùng cơ quan.” Mã Thúy Hà tiến gần cô, mở một bức ảnh đặt mắt cô, “ thấy bọn chúng hy vọng, đây sẽ là quý nhân cùng chung tay tiến bước cả đời của thằng bé ?”

 

 

Loading...