Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 21: Vẫy Tay Gọi Sấm, Lật Tay Hô Mây

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:17:00
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Bùi Thanh Nghiên phản ứng, ánh mắt đờ đẫn chằm chằm ba đồng xu, Mộc Thời quơ quơ tay mắt : “Đồng xu chỉ là một công cụ để gieo quẻ, đừng để ý đến những chi tiết . Thực lực của vi sư con cũng , vẫy tay gọi sấm, lật tay hô mây, úp tay gọi mưa, một chiêu đ.á.n.h c.h.ế.t tinh hoa hòe.”

 

Bùi Thanh Nghiên lúng b.úng : “ cô đ.á.n.h ngất , thấy.”

 

“Đừng để ý đến những chi tiết .” Mộc Thời ho khan một tiếng để che giấu sự bối rối, “Đại đồ , chính là thần toán t.ử nhất thiên hạ, âm dương ngũ hành, kỳ môn độn giáp, xem tướng đoán mệnh, khảo sát phong thủy vân vân, thứ đều tinh thông. Lựa chọn trở thành t.ử của Tịnh Nguyên Quan chuẩn cần chỉnh.”

 

“Mặc dù bây giờ nghèo một chút, nhưng sẽ cố gắng kiếm tiền, sẽ để các con theo chịu khổ , con yên tâm.”

 

“Nào, ...”

 

“Chúng rời khỏi đây , cô thu dọn đồ đạc, dẫn theo em trai theo .” Bùi Thanh Nghiên ngăn cô tiếp tục , quét mắt một vòng căn phòng đơn sơ, khẽ thở dài một tiếng.

 

Anh chậm rãi : “Cô cứu một mạng, tặng cô thứ gì. Trùng hợp là nhiều nhà, cô chọn một căn ưng ý, sang tên cho cô.”

 

Mộc Thời sửng sốt, chủ đề chuyển sang chỗ ở , cô chẳng một bước trở thành nhà . Ánh mắt Bùi Thanh Nghiên lập tức khác hẳn, cô nở nụ rạng rỡ: “Cảm ơn đại đồ .”

 

Không hổ là tổng tài mang hào quang Thần Tài, tay là tặng ngay một căn nhà. Cô bảo đảm: “Có sư phụ ở đây con cứ yên tâm, con tuyệt đối c.h.ế.t . Đến một tên đ.á.n.h một tên, đến một đôi đ.á.n.h một đôi, đ.á.n.h cho bọn chúng răng rơi đầy đất.”

 

“Ừm.” Nơi khóe mắt chân mày Bùi Thanh Nghiên nhuốm một tia ý .

 

Mộc Thời dẫn Mộc Nguyên tùy tiện thu dọn một chút, theo Bùi Thanh Nghiên cửa đến chỗ ở mới. Nơi quá hẻo lánh, vốn dĩ cô định khi tìm xong trường cho Mộc Nguyên sẽ chuyển đến gần trường, thực chuyển từ lâu .

 

Trong con hẻm nhỏ quen thuộc, trong bóng tối một con quỷ đầu đang buồn chán bẻ gãy đầu , lắp . Hắn thấy nhóm Mộc Thời bất chấp nắng gắt, lập tức lao tới.

 

Mộc Thời còn tưởng con quỷ đầu lao về phía , ngờ con quỷ đầu ríu rít với Bùi Thanh Nghiên: “Người em, còn nhận ? Chúng gặp một ở bệnh viện, tại thể sống ? Người em, , cũng sống , em, em...”

 

Bùi Thanh Nghiên thấy con quỷ đầu, nhưng cảm nhận mặt một luồng hắc khí nhàn nhạt. Anh nhíu mày, theo bản năng về phía Mộc Thời, thấy cô gì, mặc kệ luồng hắc khí đó, tiếp tục về phía .

 

Con quỷ đầu sốt ruột hét lớn: “Người em, một cái . Người em, tối qua chúng còn chuyện vui vẻ, hôm nay trở mặt nhận , thèm để ý đến , a a a a a a!!!!! Người em, cầu xin thêm một cái, một cái thôi...”

 

Bùi Thanh Nghiên thấy , Mộc Thời rõ, cô thì trọn vẹn sót chữ nào. Lời Bùi Thanh Nghiên giống như một tên tra nam mới nới cũ, hơn nữa giọng của con quỷ đầu ch.ói tai nhức óc, ồn ào khiến cô đau cả đầu.

 

Cô nhẫn nhịn hết nổi gầm lên: “Ngậm miệng.”

 

Lần , ba dừng bước, đồng loạt về phía cô.

 

“Mọi đợi một lát, xử lý chút chuyện.” Mộc Thời kéo con quỷ đầu về phía bóng râm, “Ngươi cần hồn phách nữa , chạy phơi nắng mặt trời, quá nửa tiếng ngươi sẽ hồn bay phách lạc đấy.”

 

Con quỷ đầu mừng rỡ : “Cô thấy , em gái cô là thiên sư, cô giúp với.”

 

“Ai là em gái ngươi.” Mộc Thời lạnh nhạt , “Ngoan ngoãn ở đây đợi quỷ sai tiếp dẫn ngươi đến Địa Phủ, ngươi mà tìm c.h.ế.t nữa sẽ cản ngươi .”

 

Thấy cô định rời , con quỷ đầu thần sắc kích động, nhanh: “Nếu các đều giúp , tự báo thù. Người của Bùi gia hại nhà tan cửa nát nhà, nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả của Bùi gia, báo thù cho và em gái , đều do tên súc sinh họ Bùi đó hại c.h.ế.t em gái .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-dai-lao-man-cap-dua-vao-thu-do-boi-toan-chan-dong-the-gioi/chuong-21-vay-tay-goi-sam-lat-tay-ho-may.html.]

Nghe thấy Bùi thị, Mộc Thời khựng bước. Con quỷ đầu là Bùi Thanh Nghiên? Không , tuyệt đối thể là , thì là của Bùi gia, khả năng là hại Bùi Thanh Nghiên.

 

Con quỷ đầu quen Bùi Thanh Nghiên, còn quấy rối Bùi Thanh Nghiên, chỉ nhớ họ Bùi.

 

Mộc Thời trơ mắt oán khí dần tăng vọt, vỗ một tờ bùa lên , thu trong bùa chú: “Ở trong đó , lát nữa sẽ tìm hiểu chuyện của ngươi.”

 

Con quỷ đầu lập tức im lặng, đáng thương cô: “Em gái, cô là .”

 

“Đừng phát thẻ cho , là sẽ giúp ngươi, chỉ là tìm hiểu thôi.” Mộc Thời phong ấn ngũ quan lục cảm của con quỷ đầu, ném túi, trở bên cạnh Bùi Thanh Nghiên, “Đi thôi.”

 

Bùi Thanh Nghiên hạ thấp giọng: “Vừa đó là... quỷ?”

 

Mộc Thời kinh ngạc liếc một cái: “Đại đồ , thấy , quả nhiên thiên phú. còn dạy huyền thuật nhập môn, thể thấy quỷ ?”

 

Bùi Thanh Nghiên lắc đầu: “Không thấy, chỉ thể thấy một luồng hắc khí.”

 

Mộc Thời vui mừng vỗ vỗ vai : “Không tồi, thiên phú dị bẩm, tự động học Vọng Khí thuật . Chuyện của con quỷ mặc kệ , giải quyết chuyện của .”

 

Chiếc xe lao vun v.út một căn biệt thự. Sau khi xuống xe, Bùi Thanh Nghiên giới thiệu: “Mẹ để , từ khi bà qua đời vẫn luôn ai ở đây. Cô xem thế nào, nơi cách trung tâm thành phố cũng gần.”

 

Ánh mắt Mộc Thời nóng rực chằm chằm căn biệt thự siêu lớn, thế thì gì mà hài lòng chứ. Căn phòng lớn thế , trang trí sang trọng thế , đồ nội thất đắt tiền thế , hơn cái phòng trọ rách nát bao nhiêu trăm .

 

Cô kìm nén trái tim đang kích động, đôi tay đang run rẩy, trấn định tự nhiên : “Nơi , cảm ơn đại đồ .”

 

Ý trong mắt Bùi Thanh Nghiên càng đậm: “Cô hài lòng là .”

 

“Tút tút tút!” Điện thoại rung lên, thoáng qua cuộc gọi đến, là ông nội gọi, bấm nút : “Ông nội ? Cháu xuất viện , ông cần lo lắng.”

 

Bùi lão gia t.ử: “Thanh Nghiên, cháu bệnh viện thêm một thời gian, mới tỉnh xuất viện .”

 

Bùi Thanh Nghiên nhạt giọng : “Công việc công ty bận rộn, cháu đảm nhận chức Tổng tài Tập đoàn Bùi thị, một đống việc đang chờ cháu xử lý. Ông nội, việc gì thì cháu cúp máy đây, cháu sắp họp .”

 

“Đợi , Thanh Nghiên, bận rộn đến mấy cũng chú ý sức khỏe.” Bùi lão gia t.ử thở dài một tiếng, “Tối nay về nhà ăn cơm, Diên Hòa từ nước ngoài về , gia đình năm chúng lâu tụ tập. Cháu nhất định đến, công việc gác một bên .”

 

Nghe , ý trong mắt Bùi Thanh Nghiên biến mất, lơ đãng : “Lại là chủ ý của của cháu ?”

 

Bùi lão gia t.ử trách móc: “Thanh Nghiên, dạo cháu , ác ý lớn với cô cháu như thế. Tối qua cháu cô cháu như , cô cũng tức giận, còn đặc biệt dậy từ sớm hầm canh gà thăm cháu, kết quả cháu thì , tiếng nào xuất viện.”

 

Bùi Thanh Nghiên lạnh lùng : “Cháu liên quan gì đến bà , bà tư cách quản cháu!”

 

“Thanh Nghiên, cô cháu cũng là vì cho cháu.” Bùi lão gia t.ử cao giọng, “Hôm nay cháu nhất định về ăn cơm, nếu về thì vĩnh viễn đừng về nữa.”

 

“Tút...” Điện thoại cúp máy, Bùi Thanh Nghiên bực bội ném điện thoại, nhắm mắt cuộn sô pha.

 

 

Loading...