Ngay đó, một đám đông các bà các thím ùa tới, mỗi một câu: “Đại sư, lâu lắm gặp, nhớ cô c.h.ế.t .”
“ , đại sư, cô chuyện phiếm để , ăn cơm cũng ngon.”
“Đại sư, khi nào bắt đầu xem bói? Chúng giúp cô duy trì trật tự.”
Mộc Thời nở một nụ gượng gạo nhưng mất vẻ lịch sự: “Chào các bà các ông, bây giờ bắt đầu.”
Đám đông các bà các thím hét lớn: “Ai tìm đại sư xem bói thì xếp hàng, từng một.”
“ , cứu mạng!” Mã Thúy Hà mạnh mẽ kéo Mã Dương Phi chen : “Đại sư, cô xem đứa trẻ vất vả lắm mới chữa khỏi bệnh gan, về quê một chuyến biến thành thế , cái bộ dạng quỷ quái giống như nữ quỷ hút cạn tinh khí .”
Vừa thấy lời , Hầu Vĩ lập tức trợn tròn mắt kỹ: “Chuyện rành lắm, quầng thâm mắt, bọng mắt đen xì, cả sức lực, lúc nào cũng buồn ngủ, như ?”
“ đúng đúng.” Mã Thúy Hà sức vỗ đùi: “Chàng trai, trúng phóc hết .”
“Đại sư, cô thấy ?” Bà kéo Mã Dương Phi một cái: “Cháu trai, đừng trốn , để đại sư xem cho.”
Mã Dương Phi ngáp ngắn ngáp dài: “Buồn ngủ quá, mệt quá.”
Mộc Thời ngẩng đầu , đó tính mắc bệnh gan, đặc biệt dặn dò đến bệnh viện chữa bệnh.
Nhìn từ bát tự của , nghiệp liền trong biên chế nhà nước, hơn nữa còn lấy một vợ , gia đình sự nghiệp đều khá suôn sẻ, qua kiếp nạn bệnh gan thì còn tai họa lớn nào nữa.
Thuộc về mệnh cách phúc vận nhỏ mà đại nạn.
Mộc Thời chằm chằm khuôn mặt một lúc, hỏi: “Trên quả thực âm khí nặng, dạo ?”
Mã Dương Phi mang vẻ mặt uể oải thiếu sức sống: “Đại sư, khi chữa khỏi bệnh ở bệnh viện, chỉ về quê một chuyến, những nơi khác đều .”
“Vấn đề ở quê .” Mộc Thời nhạt giọng : “Tục ngữ câu thiên đình hai bên xem mộ tổ, thiên đình của u ám rõ, xuất hiện âm khí bao phủ, xúi quẩy tràn ngập, đây là biểu hiện mộ tổ .”
Mã Thúy Hà xong lập tức sốt ruột: “Mộ tổ vấn đề là chuyện lớn, khéo Lão Mã gia sẽ tuyệt t.ử tuyệt tôn mất! Đại sư, đây?”
Mộc Thời tiếp tục phân tích: “Không nghiêm trọng đến mức đó, bà và chung một mộ tổ, chuyện mà bà , chứng tỏ mộ tổ nhà bà vấn đề gì lớn.”
“Vấn đề ở .” Cô sang Mã Dương Phi: “Trên mặc dù âm khí, nhưng nguy hiểm đến tính mạng. Những âm khí dường như đang cảnh cáo , hãy suy nghĩ kỹ xem về quê những gì? Sau ngày nào cảm thấy cơ thể ?”
Mã Dương Phi nhớ điều gì đó, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ấp úng : “Đại sư, dạo gần đây là rằm tháng Bảy âm lịch, chúng về quê tế tổ… cái đó…”
Mã Thúy Hà là nóng tính, trực tiếp tay véo mạnh tai : “Nói năng cho đàng hoàng, rõ ràng , chuyện ?”
Mộc Thời chằm chằm Mã Dương Phi hỏi: “Cậu nhảy nhót mộ khác ?”
“Ơ… nhảy nhót.” Mã Dương Phi hổ đến mức chỗ chui xuống đất: “Hôm rằm tháng Bảy, bố dẫn lên núi viếng mộ tế bái tổ tiên. Vì nơi chôn cất ông nội khá xa, chúng viếng mộ ông xong thì trời tối, tình cờ đổ mưa lớn.”
“Bầu khí đó giống hệt như phim ma tivi, vô cùng sợ hãi nên uống vài ngụm rượu nhỏ để lấy can đảm, đó…”
Cậu liếc Mã Thúy Hà, hít một thật sâu : “Sau đó, nhịn bèn tùy tiện tìm một chỗ giải quyết nhu cầu sinh lý, lúc đó liền cảm nhận , , ma thổi khí lạnh gáy .”
“Sau khi về liền đổ bệnh.” Giọng ngày càng nhỏ: “ tưởng là do phẫu thuật xong uống rượu, ngờ ma đến báo thù …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-dai-lao-man-cap-dua-vao-thu-do-boi-toan-chan-dong-the-gioi/chuong-161-ngoi-xom-dai-bay-tren-mo-nguoi-khac.html.]
Mã Thúy Hà thực sự nhịn nữa, sức véo tai : “Tức c.h.ế.t ! Mã Dương Phi, mày mà đái bậy mộ khác, chỉnh c.h.ế.t mày mới là lạ!”
“Đau đau đau!” Mã Dương Phi ôm tai: “Cô cả, cháu sai , tối hôm đó cháu thực sự sợ.”
“Mày sợ cái gì? Sợ ông nội mày từ mộ bò lên kéo mày xuống cùng ?!” Mã Thúy Hà bình tĩnh một lát nhưng vẫn hết giận: “Đại sư, tình huống ?”
Mộc Thời cạn lời trời: “Chàng trai, đúng là nhân tài, ngày rằm tháng Bảy quỷ môn quan mở rộng, xổm đái bậy mộ khác, đây là đại bất kính với khuất.”
“Con ma tính tình còn khá , chỉ khiến xui xẻo suy nhược vài ngày thôi.”
Tai Mã Dương Phi véo đỏ ửng: “Đại sư, bây giờ ?”
Mộc Thời lấy một tấm Tịnh Âm phù vỗ lên trán : “Âm khí trong cơ thể giúp xua tan , lập tức mang nhang đèn và tiền giấy đến mộ con ma đó dập đầu ba cái, đốt xin , nhớ ?”
Tịnh Âm phù dán lên, Mã Dương Phi lập tức cảm thấy khá hơn nhiều: “Cảm ơn đại sư, nhớ .”
Mã Thúy Hà quen tay móc một phong bao lì xì nhét tay Mộc Thời, kéo tai Mã Dương Phi rời : “Đứa trẻ xui xẻo, ngày nào cũng phá tài tiêu tai…”
Hầu Vĩ hét lớn: “Xếp hàng , tiếp theo.”
Mộc Thời tiếp tục xem bói cho vài , đều là những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi, các bà các thím quan tâm ngoài thành tích của cháu trai, chuyện cưới xin của con cái.
Người vây xem ngày càng đông, Quách Linh dẫn theo hội chị em tò mò thử, mà là phụ nữ ! Cô nhốt trong đồn cảnh sát Tương Tây ?
Quách Linh đẩy một bà thím phía , hùng hổ xông , chỉ thẳng mũi Mộc Thời mắng: “Người phụ nữ đáng lẽ cảnh sát bắt tù , bây giờ cô xuất hiện ở đây.”
Một cô bạn bên cạnh hùa theo: “Hả? Vậy chẳng cô là tội phạm bỏ trốn ?!”
Một khác còn diễn sâu hơn: “Cứu mạng với! Chú cảnh sát ơi, ở đây kẻ g.i.ế.c !”
Mộc Thời còn gì, Hầu Vĩ nhịn nữa, sải bước đến mặt bọn họ: “Con mụ điên ở ? Chạy đến chỗ ông đây càn!”
Hầu Vĩ cao một mét tám mấy, cộng thêm một cánh tay xăm trổ hoa văn, trông vô cùng khí thế của dân chị xã hội.
Anh trực tiếp đó, Quách Linh và hội chị em lập tức rén, rõ ràng là thiếu tự tin, giọng nhỏ nhiều: “Đây là xã hội pháp trị, gì?”
“ gì?” Hầu Vĩ gồng cánh tay lên khoe cơ bắp cuồn cuộn: “Các cô ăn đòn ?”
Quách Linh kéo hội chị em lùi về , trừng mắt Mộc Thời một cái: “Cô đợi đấy!”
Một bà thím phía lập tức ngã lăn đất: “Ái chà! Cái lưng già của ! Các ! Vừa nãy đụng trúng định cứ thế bỏ ?”
“Chị em ơi, cản bọn họ .” Bà thím hét lớn một tiếng, trung khí mười phần.
Một đám các bà các thím vây quanh Quách Linh, mỗi một bãi nước bọt, mỗi một câu quốc túy: “&%¥&@…”
Quách Linh hét lớn: “Các đây là tống tiền! sẽ báo cảnh sát bắt hết các đồn!”
Hầu Vĩ đảo tròn bộ não thông minh của : “Cô vu khống phỉ báng thiếu nữ vị thành niên. Đi, theo tìm chú cảnh sát, là khách quen của đồn cảnh sát đấy.”