Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 112: Tôi Thật Sự Rất Thích Cô

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tộc trưởng nhiệt tình giữ Mộc Thời và của Cục 749 ở cùng ăn cơm: “Thiên Tuyết, chuẩn cơm nước.”

 

“Vâng ạ, tộc trưởng bà nội.” Miêu Thiên Tuyết vội vàng chạy ngoài, dặn dò tộc nhân mang tay nghề nhất để chiêu đãi khách quý.

 

Mộc Thời một đêm cộng thêm một buổi sáng, ngoại trừ đan giải độc vị sơn tra thì ăn bất cứ thứ gì, sắp đói đến ngốc luôn .

 

Miêu Thiên Tuyết tiên mang cho cô mấy đĩa bánh dày lót .

 

Mộc Thời điên cuồng nuốt mấy cái bánh dày xong mới nhớ chuyện chính, mò tấm thẻ Hồng Yên đưa cho cô, đặt mặt Phó Văn Cảnh: “Cảnh sát thúc thúc, giống như đan giải độc, đều là thầy giáng đầu Nam Dương tặng cho , cô bên trong năm triệu, năm triệu đấy!”

 

“Mau cất , đừng để thấy tấm thẻ , tim đau quá.” Giọng điệu của cô chút lưu luyến nỡ.

 

Phó Văn Cảnh cầm tấm thẻ bàn lên, kinh ngạc cô một cái.

 

Nếu Mộc Thời tự giao , ai cũng thầy giáng đầu Nam Dương đưa cho cô năm triệu.

 

Mộc Thời hiểu ý tứ trong ánh mắt : “Quân t.ử ái tài thủ chi hữu đạo. Số tiền lai lịch bất minh, nếu nhận sẽ gánh lấy một nhân quả lằng nhằng, một chút cũng lợi, giao cho chính phủ xử lý là nhất.”

 

“Nhận tiền , lỡ như đám thần kinh đó gán cho cái tội danh cấu kết với thế lực nước ngoài, nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch.” Cô thề thốt son sắt: “ là một công dân tuân thủ pháp luật đấy nhé.”

 

Mộc Thời khó hiểu hỏi: “Đám thần kinh thế nào?”

 

Phó Văn Cảnh nhíu mày: “Chuyện ở Cục 749 thuộc về cơ mật.”

 

Hàm ý chính là thể cho ngoài, Mộc Thời thu lòng hiếu kỳ, nhạt giọng : “Ồ. Không thể , thì thôi.”

 

Phó Văn Cảnh khẽ thở dài một : “Mộc Thời, cô đụng đám , theo cách đây của bọn chúng, tuyệt đối sẽ buông tha cho cô, thể sẽ thường xuyên đám quấy rối.”

 

Mộc Thời nhớ tới bức ảnh của Mạc Khinh Tịch vẫn còn trong điện thoại cô, cố nhịn , để tâm : “Không , chỉ cần dám phái đến.”

 

Phó Văn Cảnh vươn một tay đặt mặt cô: “Mộc Thời, cô nguyện ý trở thành cố vấn của ? Như cô coi như là nội bộ của Cục 749 , cho cô chuyện của tổ chức sẽ vi phạm quy định.”

 

“Cố vấn mỗi tháng lương cơ bản mười ngàn, đóng sáu loại bảo hiểm hai loại quỹ, xử lý những chuyện đặc thù sẽ thêm trợ cấp, tùy theo mức độ khó dễ mà định.” Anh trịnh trọng : “Mộc Thời, cô nguyện ý hợp tác với ?”

 

Mộc Thời lập tức đồng ý: “ cần giống như các nhận nhiệm vụ xử lý sự kiện linh dị ? nhiều thời gian như .”

 

“Không cần.” Phó Văn Cảnh nhạt giọng : “Cố vấn thuộc tính chất chuyên gia, giống với cảnh sát, thông thường phân tích quỷ quái trong lĩnh vực chuyên môn, ví dụ như: phương thức tấn công của quỷ, thăm dò âm khí oán khí, v.v.”

 

“Vị trí vốn dĩ dùng để an trí nhà của cảnh sát Cục 749, khá nhàn rỗi, thông thường một công việc văn phòng.”

 

“Huống hồ cô là cố vấn của , cần theo mệnh lệnh của những khác trong cục. Nếu nhiệm vụ nào đó của cần sự giúp đỡ của cô, sẽ báo cho cô, đương nhiên cô cũng thể tìm giúp đỡ bất cứ lúc nào.”

 

Mộc Thời trầm tư một lát, thế chẳng tương đương với việc treo một cái tên? Vừa nhận tiền thu thập tin tức, trời rơi bánh bao cũng rơi kiểu .

 

Quen Phó Văn Cảnh lâu như , cô vô cùng tin tưởng nhân phẩm của , cuối cùng cô nắm lấy tay , nghiêm túc : “Hợp tác vui vẻ, cảnh sát thúc thúc.”

 

Phó Văn Cảnh mím môi : “Hợp tác vui vẻ, Mộc Thời. Nếu trở thành đồng bạn, thì đừng gọi là cảnh sát thúc thúc nữa.”

 

Mộc Thời nghiêm túc suy nghĩ một giây, vỗ vỗ vai : “Tiểu Phó , ở trong cục việc cho , ai dám bắt nạt cứ đến tìm , giúp tẩn .”

 

Phó Văn Cảnh: “…”

 

Cách xưng hô , giọng điệu , dáng vẻ , giống hệt như lãnh đạo đơn vị huấn thị cấp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-dai-lao-man-cap-dua-vao-thu-do-boi-toan-chan-dong-the-gioi/chuong-112-toi-that-su-rat-thich-co.html.]

 

Thà gọi là cảnh sát thúc thúc còn hơn, gọi là “Tiểu Phó”…

 

Vai vế của trực tiếp rớt xuống mấy bậc, đây là tự tìm cho một cha ?

 

Thu những suy nghĩ lộn xộn, chậm rãi : “Nhóm định tính là tổ chức tà giáo, tên là “Thần Giáng”.”

 

“Các thành viên vu sư Kumanthong ở Đông Nam Á, ma cà rồng của phương Tây, cổ sư ở Hoa Trung, phong thủy sư ở Hoa Nam, còn luyện quỷ sư ở vùng Tây Nam…”

 

“Thủ đoạn của Trương Thống và Trương Lũng xuất phát từ Âm Sơn phái, phái tu luyện là chí âm chi pháp, quỷ vật luyện thành âm khí càng nặng, năng lực của bọn chúng cũng càng mạnh, thông thường đều tu luyện tỏa hồn, dưỡng quỷ, luyện quỷ ở những nơi cực âm như mồ mả hoang vắng.”

 

“Tương truyền Âm Sơn lão tổ một thể hiệu lệnh trăm vạn con Lệ quỷ.”

 

“Người đàn ông cô gặp đó và thầy giáng đầu Nam Dương là hai trong ngũ đại hộ pháp của “Thần Giáng”, thường xuyên hoạt động ở Hoa Quốc, các hộ pháp khác tạm thời từng xuất hiện ở Hoa Quốc.”

 

Mộc Thời nhịn móc mỉa một câu: “Hộ pháp? Cách gọi chuunibyou thật đấy, thảo nào là mấy kẻ thần kinh.”

 

Phó Văn Cảnh tiếp tục : “Người đàn ông lấy cái tên “Thương Ưng” hành tẩu đời, đ.á.n.h lấy danh nghĩa tự do, khắp nơi lừa gạt gia nhập tà giáo. Không ai tên thật của , cũng ai từng thấy dáng vẻ thật sự của , Mạc Khinh Tịch cực kỳ khả năng là tên giả của .”

 

Mộc Thời cảm thấy với trạng thái tinh thần của Mạc Khinh Tịch, đây chính là tên thật của .

 

Phó Văn Cảnh : “Thầy giáng đầu Nam Dương tên là Hồng Yên, nước T, dường như đang tìm kiếm một mệnh cách đặc thù, hoặc là địa phương đặc thù…”

 

Mộc Thời đột nhiên nhớ tới một câu của Hồng Yên, nhớ học theo khẩu âm của Hồng Yên: “ thật sự thích cô…”

 

“Cái gì?!” Phó Văn Cảnh giật kinh hãi, suýt chút nữa ngã xuống đất, thấm thía giáo d.ụ.c cô: “Mộc Thời, cô còn nhỏ, hiểu thế nào là thích, thế nào là sùng bái hào quang cảnh sát.”

 

Anh uyển chuyển : “ lớn hơn cô chín tuổi, chúng hợp.”

 

Mộc Thời đầy đầu sương mù, đang chuyện của Hồng Yên , nhảy sang cái chủ đề kỳ kỳ quái quái ? Quan hệ đối tác thiết lập một phút cứ thế mà toang ?

 

Cô vô cùng bình tĩnh : “Câu đó là Hồng Yên với . Sao ? Có ý gì? Phương ngôn ở ?”

 

Phó Văn Cảnh hổ đến mức chỗ chui xuống, tai cũng đỏ bừng lên: “Phương ngôn Nam Lưỡng Quảng, ý nghĩa quan trọng, điều chứng tỏ quê quán của Hồng Yên khả năng ở Nam Lưỡng Quảng, lập tức ủy thác đồng chí bên đó điều tra quê quán của cô .”

 

rời một lát .” Anh lao ngoài với tốc độ như bay.

 

Mộc Thời ngáp một cái, thấy sự khác thường của Phó Văn Cảnh, cô loáng thoáng đoán câu đó ý gì .

 

Xấu hổ là thể nào hổ , trong đầu cô chỉ một ý niệm: Bao giờ thì dọn cơm?

 

Từng món ăn ngon mang đậm hương vị Tương Tây dọn lên, trứng rượu bã, cơm ống tre, thịt xông khói xào măng khô, cá con xào ớt xanh, vịt tiết canh, đậu phụ Hoa Viên, ớt nướng, đậu phụ gạo, nấm rừng xào thanh đạm…

 

Tộc trưởng giơ cao ly rượu: “Rượu nếp ngọt tự tay ủ, hoan nghênh các vị khách quý đến Miêu Cương khách.”

 

Mọi nâng ly: “Cảm ơn tộc trưởng khoản đãi.”

 

Mộc Thời nhấp thử một ngụm rượu nếp ngọt, quá ngon, bất tri bất giác uống năm ly lớn, đầu choáng váng, mắt đều phân thế ?

 

Mặt cô đỏ bừng, một tay bóp cổ Hoắc Diễn, một tay túm lông vũ của , hào sảng hét lên: “Nào, uống thêm một ly, say về.”

 

Hoắc Diễn gào : “Em gái, em đừng nhổ lông vũ của ! Lão Phó, cứu mạng!!!”

 

 

Loading...