Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 100: Anh, anh thật sự muốn…

Cập nhật lúc: 2026-04-28 22:19:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Quyết bóng lưng xa dần của Hạ Tinh Di, tức đến nỗi mặt méo xệch, cam lòng dậm chân: “Anh, bên cạnh Hạ Tinh Di rốt cuộc là ai? Sao quen giỏi đ.á.n.h như ?!”

 

Hoắc Ngọc nheo mắt: “Hôm nay về , đừng quên mục đích chúng đến Tương Tây.”

 

Hoắc Quyết tức giận, nắm c.h.ặ.t t.a.y hừ lạnh một tiếng: “Không , em nhất định cho Hạ Tinh Di một bài học, em thể nhịn cơn tức .”

 

“Em định tự lên chịu một trận đòn ?”

 

Hoắc Ngọc chiều theo cơn tức của cô , thẳng: “Tùy em , ở đây thêm một giây nào nữa. Nếu bắt chúng đến đây tìm đại sư cổ thuật gì đó, nơi khỉ ho cò gáy , cả đời cũng đặt chân đến.”

 

“Anh, cứ thế bỏ qua cho Hạ Tinh Di ?” Hoắc Quyết nhấc chân theo, ngang qua đám vệ sĩ đất, cô hung hăng đá một cái mắng: “Toàn là đồ vô dụng!”

 

Hoắc Ngọc đầu liếc một cái, giọng điệu lộ một tia khinh thường: “Hạ Tinh Di, chỉ là một tên kép hát gì, đáng để chúng nổi giận. Dù nỗ lực thế nào, so với nhà họ Hoắc thì là gì, chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi.”

 

“Bình thường tâm trạng , hành hạ một chút, để thêm chút niềm vui cho cuộc sống nhàm chán của chúng .”

 

Nghe lời , Hoắc Quyết bớt tức giận hơn, mắng: “Anh, sai. Hạ Tinh Di từ một thường mà leo lên vị trí hàng triệu hâm mộ như bây giờ, loại ai lưng bán bao nhiêu cái m.ô.n.g? Biết giường…”

 

“Hoắc Quyết, ai dạy em những lời ?!” Hoắc Ngọc nghiêm giọng ngắt lời cô , dừng bước chằm chằm cô : “Lễ nghi của em học bụng ch.ó ! Những lời nếu bà nội thấy, em tự lo liệu !”

 

“Anh, em nhất thời sai.” Hoắc Quyết vội vàng xin .

 

Bà nội là truyền thống, cho rằng con gái nên ở trong nhà ngoài, tuân thủ phụ đạo ở nhà chăm chồng dạy con, vô cùng cứng nhắc.

 

Bà nội nếu thấy những lời tục tĩu của cô , chắc chắn sẽ trực tiếp cho bắt cô về nhốt năm tháng, chép mấy nghìn kinh thư, mỗi ngày còn quỳ tượng Phật sám hối tội của , tụng kinh văn.

 

Hoắc Ngọc yên một lát, tiếp tục về phía : “Tiểu Quyết, chuyện giọng nặng, em lớn rõ lời nào thể , lời nào thể bừa…”

 

“Vâng, .” Hoắc Quyết quan tâm bĩu môi, cô là tiểu thư nhà họ Hoắc, gì ai dám cản cô , cô vốn để ngang ngược càn.

 

Anh trai cô là một mâu thuẫn, bề ngoài trông ghét Hạ Tinh Di, cứ vài tháng đến mặt chế giễu một phen, nhưng lợi dụng quyền thế của nhà họ Hoắc để đàn áp .

 

Nếu nhà họ Hoắc tay, Hạ Tinh Di đất sống, thể trở thành đỉnh lưu kiêu ngạo như bây giờ, còn dám thách thức họ?

 

Chiếc xe từ từ lái khu rừng yên tĩnh, dừng một ngôi nhà tranh cũ nát.

 

Hoắc Ngọc xuống xe, lông mày nhíu c.h.ặ.t, mơ hồ ngửi thấy mùi xác thối, thúc giục Hoắc Quyết vẫn còn xe: “Tiểu Quyết mau lên, thăm hỏi đại sư xong chúng sẽ rời khỏi Tương Tây.”

 

Hoắc Quyết mặt đầy ghét bỏ xuống xe, sát phía .

 

Hoắc Ngọc còn gõ cửa, cửa truyền đến một giọng già nua khàn khàn: “Quý khách ngoài cửa mời .”

 

Hoắc Ngọc kéo Hoắc Quyết ở cửa, đẩy cửa , nhưng thấy bóng dáng ai: “Khương đại sư, nhà họ Hoắc chúng việc nhờ.”

 

Khương đại sư hiện : “Người nhà họ Hoắc… Ai bảo các ngươi đến tìm ? Hạ Dụ?”

 

Đột nhiên thấy tên ba , Hoắc Ngọc giật , đại sư mà quen ba, tại để ba đích đến mời đại sư? Tỷ lệ thành công sẽ lớn hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-dai-lao-man-cap-dua-vao-thu-do-boi-toan-chan-dong-the-gioi/chuong-100-anh-anh-that-su-muon.html.]

 

Hoắc Ngọc phản bác lời bà , một câu mơ hồ: “ Khương đại sư tinh thông cổ thuật, bằng lòng đến nhà họ Hoắc một chuyến, tiền là vấn đề.”

 

“Sát lạp kỳ cô…” Khương đại sư phát vài tiếng động kỳ lạ: “Xem Hạ Dụ bảo hai đứa các ngươi đến, thì là Hoắc Linh . Hoắc Linh, Hạ Dụ, ha ha ha…”

 

Hoắc Linh là tên cũ của , bây giờ đổi tên thành Hoắc Tân Linh.

 

Hoắc Ngọc trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái, vị đại sư rõ chuyện và nhà , định rời khỏi đây , gọi điện thoại hỏi rõ mới đến.

 

Hắn cung kính : “Khương đại sư xin ngài cân nhắc, chúng phiền ngài nữa, ngày khác sẽ đến thăm.”

 

“Đứa trẻ giống Hạ Dụ, lễ phép hơn nhiều.” Khương đại sư lên tiếng: “Đã đến , nhanh như , thêm một lúc trò chuyện với bà già .”

 

Hoắc Ngọc nhíu mày, hiểu ý của Khương đại sư, mùi ở đây khiến vô cùng khó chịu, mặt biểu lộ điều gì khác thường, vẫn vô cùng cung kính : “Khương đại sư, trời tối, chúng sẽ đến, chuẩn lễ vật hậu hĩnh mời ngài xuất sơn, đến quá vội vàng.”

 

Hoắc Quyết họ qua , sớm kiên nhẫn: “Anh thôi, nhiều lời vô ích với bà ?! Một trốn trong bóng tối dám hiện cũng dám tự xưng là đại sư, đúng là già lẩm cẩm.”

 

Hoắc Ngọc lạnh mặt khiển trách: “Hoắc Quyết em câm miệng, vô lễ với Khương đại sư!”

 

“Khương đại sư, em gái hiểu chuyện, ngài đừng chấp nhặt với nó…”

 

Kỳ lạ là Khương đại sư tức giận, ngược còn vui vẻ lớn: “Ha ha ha, bộ dạng của nó mới là giống của Hạ Dụ, tồi tồi, lắm.”

 

“Các ngươi giúp một việc, sẽ cùng các ngươi đến nhà họ Hoắc.”

 

Giọng điệu của Khương đại sư đầy vẻ hả hê, ném một cái chai màu đỏ sẫm: “Cho bát tự sinh thần thật sự của Hạ Tinh Di, và lấy một ít m.á.u và tóc của bỏ chai giao cho , việc đối với các ngươi vô cùng đơn giản.”

 

“Đương nhiên các ngươi cũng thể trực tiếp trói Hạ Tinh Di đến đây, nhớ là sống c.h.ế.t.”

 

điên cuồng lớn mấy tiếng: “Đi ! Các con của , các ngươi ghét Hạ Tinh Di nhất , đây là một vụ mua bán hời.”

 

Hoắc Ngọc cái chai tỏa một luồng khí lạnh lẽo đất, im lặng lâu, cuối cùng cúi nhặt chai lên, trầm giọng : “ đồng ý với ngài, Khương đại sư.”

 

Khương đại sư líu lo một đống lời hiểu: “Được , các ngươi nên , nhớ là tuyệt đối đừng nghĩ đến việc lừa dối , nếu hậu quả tự gánh, ghét nhất là giữ lời hứa!”

 

Ánh mắt Hoắc Ngọc trở nên hung ác, lạnh lùng : “Khương đại sư, ngài yên tâm, chỉ mong Hạ Tinh Di biến mất khỏi thế giới , còn phiền cuộc sống của gia đình chúng nữa, vốn nên sinh !”

 

“Không tồi, tồi, bộ dạng của ngươi mới giống của Hạ Dụ, giữ vững, nhất định giữ vững, tuyệt đối đừng giả vờ chính nhân quân t.ử, ghê tởm lắm.” Giọng của Khương đại sư lộ vẻ hưng phấn bệnh hoạn.

 

“Khương đại sư, vãn bối xin cáo từ.” Hoắc Ngọc đẩy Hoắc Quyết từ từ lùi từng bước, trở xe, toát một mồ hôi lạnh.

 

Hoắc Quyết tò mò quan sát cái chai, nhịn dùng tay chọc chọc: “Anh, thật sự …”

 

Hoắc Ngọc nhanh ch.óng gạt tay cô , nghiêm khắc : “Chuyện em đừng quan tâm, giao cho , sáng mai em về Đế Kinh ngay.”

 

“Ồ.” Hoắc Quyết lẩm bẩm một câu, cô mới về, đương nhiên tận mắt thấy Hạ Tinh Di tuyệt vọng.

 

 

Loading...