“Cho nên bố bố!” Lục Hi get suy nghĩ của Lục Vân Đình.
“Đương nhiên.” Lục Vân Đình gật đầu, Lục Hi: “Mà bây giờ bố cho con là, nếu lúc mờ mịt và xoắn xuýt, lựa chọn chính là chính xác nhất.”
Lục Vân Đình chằm chằm : “Con mỗi đưa lựa chọn, đều là lựa chọn chính , ?”
Đồng t.ử Lục Hi co rụt : “Bố bí mật của con?”...
“Cô bí mật của !”
Lục Hi lập tức trở nên cảnh giác, ánh mắt chằm chằm Lục Vân Đình như đang một mối nguy hiểm cực lớn.
“Con bí mật gì ?” Lục Vân Đình hỏi ngược , trong đôi mắt thanh lãnh mang theo một tia dò xét: “Hoặc là bố nên bí mật của con?”
“Không!”
Lục Hi cần suy nghĩ liền từ chối.
“ bí mật.” Lục Hi lạnh lùng xong, bổ sung: “ nhắc tới mỗi đưa lựa chọn, đó là ý gì?”
Lục Hi cũng tin tưởng Lục Vân Đình, cho dù đây là bố , nhưng bí mật chôn giấu trong lòng , bất cứ ai .
Càng của , đặc biệt là Lục Vân Đình và Giang Thanh Mặc .
“Anh đang đưa lựa chọn gì ?” Lục Hi chất vấn.
Nếu bí mật của , nên rút đao ?
“Ngay từ đầu con luôn đưa lựa chọn.” Lục Vân Đình cảm thấy khó hiểu: “Từ lúc con cùng Thanh Mặc tham gia show tạp kỹ, từ lúc con công nhận cô , từ lúc con thiên vị cô ... Những thứ là lựa chọn ?”
Lục Hi: “...”
Dứt lời, Lục Hi tiếp tục chuyện với Lục Vân Đình nữa, trực tiếp lên rời .
Lục Vân Đình như điều suy nghĩ chằm chằm bóng lưng Lục Hi rời , là lựa chọn? Vậy thì là bản tâm .
Người mà trái tim Lục Hi hướng về là Giang Thanh Mặc!
Lục Vân Đình vui mừng nhếch khóe môi.
Cùng lúc đó, Lục Hi lên lầu, liền thấy quản gia ôm một xấp sách từ trong thư phòng tầng hai .
Đây đều là cổ tịch trong kho sách tầng một, Lục Vân Đình xem ở tầng hai?
Lục Hi theo bản năng thêm vài , lập tức thu hồi ánh mắt: “Sách ?”
Lời còn xong, Lục Hi sải bước tới mặt quản gia, cầm lấy cuốn sách đầu tiên.
“Đây là sách xem.” Quản gia trả lời: “Tiên sinh tìm hiểu thêm một chút về phu nhân, thế là tìm nhiều cổ tịch thần thoại. Cuốn đang cầm, đúng lúc là cổ tịch chú giải chi tiết về Thanh Khâu Cửu Vĩ Hồ.”
“Còn cuốn .” Quản gia thấy Lục Hi hứng thú với sách, chọn một cuốn : “Đây là bản chú giải của “Sơn Hải Kinh”, bên trong cũng ghi chép truyền thuyết về Cửu Vĩ Hồ.”
“Nghe m.á.u đầu tim của Cửu Vĩ Hồ thể cải t.ử sinh, cũng thể khiến năng lực của yêu tinh quỷ quái tăng lên nhiều.” Quản gia .
Đầu ngón tay Lục Hi cầm sách vì dùng sức mà trắng bệch, bởi vì nhớ tới m.á.u tươi nhỏ xuống mu bàn tay , khiến Lục Sí Cổ Trùng sống , hơn nữa còn trở nên mạnh mẽ to lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huyen-hoc-ca-the-gioi-quy-goi-cau-xin-toi-livestream-xem-boi/chuong-495.html.]
Lục Hi phân phó quản gia: “Tìm hết những cuốn sách cho xem.”
“Vâng.” Quản gia nhanh từ trong đống sách, chọn hai cuốn, đưa cho Lục Hi: “Đây là “Liêu Trai Chí Dị”, bên trong cũng ghi chép sự tích về hồ yêu.”
Quản gia vui vì Lục Hi thích sách: “Những cuốn sách đều là sách , xem nhiều , sẽ càng hiểu rõ hơn về thần thoại truyền thuyết.”
“Dù phu nhân nhà chúng cũng là đại lão huyền học, chúng cũng hiểu kiến thức về huyền học chứ...” Quản gia ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c, vô cùng tự hào .
Lục Hi lơ đãng gật đầu, : “Tìm hết sách về Cửu Vĩ Hồ trong kho sách tầng một cho xem.”
Kho sách tầng một bình thường đều do quản gia phụ trách dọn dẹp, cho nên quản gia hiểu rõ phân loại sách trong kho.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, quản gia từ trong mười mấy vạn cuốn cổ tịch, tìm sách về Cửu Vĩ Hồ, dùng xe đẩy xếp chồng lên, đưa đến phòng Lục Hi.
Nhìn sách xếp thành núi nhỏ, Lục Hi trầm mặc một lát, tiếp tục vùi đầu khổ .
“Cửu Vĩ Yêu Hồ Trì Trú, sinh ở Thanh Khâu, sinh hóa hình , bản tính khát m.á.u tàn nhẫn, xuất thế tới trăm ngày, tàn sát bộ tộc nhân Thanh Khâu...”
Nhìn ghi chép trong sách, trong đầu Lục Hi cũng hiện lên một cảnh tượng đỏ rực m.á.u.
Một bóng gầy gò, từ trong núi thây biển m.á.u. Mà xung quanh vây quanh vô quỷ ảnh vặn vẹo k.h.ủ.n.g b.ố, thể thương mảy may.
Hắn là duy nhất còn sống trong hang x.á.c c.h.ế.t đỏ ngòm, xõa mái tóc bạc như hóa thành màu m.á.u.
Hắn chân trần, giẫm gãy xương cốt mặt đất, mặc cho biển m.á.u lan qua mắt cá chân gầy gò trơ xương, trường bào màu trắng cũng phảng phất như hòa trong biển m.á.u đỏ tươi k.h.ủ.n.g b.ố.
Đầu Lục Hi trong nháy mắt giống như nổ tung, trở nên đau đớn vô cùng.
Mà bóng dáng gầy gò mỏng manh trong đầu , bỗng nhiên ngẩng đầu sang.
Lục Hi hít thở thông, đó là một đôi mắt đỏ ngầu màu m.á.u, đồng t.ử âm u tanh nồng.
Trong đôi mắt sát ý khát m.á.u tàn nhẫn đáng sợ, đôi mắt đỏ yêu dị, thế mà k.h.ủ.n.g b.ố hơn núi thây biển m.á.u gấp vạn ...
Khi Lục Vân Đình xử lý xong công vụ, lên tầng hai biệt thự, phảng phất như thấy trong phòng Lục Hi truyền đến âm thanh kỳ quái.
Giống như nghẹt thở đau đớn, giống như ý hưng phấn.
Bước chân Lục Vân Đình khựng , như điều suy nghĩ tại chỗ, đôi mắt trầm trầm chằm chằm cửa phòng đóng c.h.ặ.t của phòng ngủ Lục Hi.
Âm thanh kỳ quái, trong nháy mắt biến mất, bộ gian đều trở nên vô cùng yên tĩnh.
Lục Vân Đình nâng cổ tay lên, thời gian đồng hồ.
12 giờ đêm.
Anh suy nghĩ một lát, từ bỏ ý định gõ cửa, xoay trở về phòng ngủ của .
Lúc Giang Thanh Mặc ngủ , dáng ngủ của cô cũng là ai dạy ?
Hai tay đặt bụng, cả thẳng tắp giường, thoạt ưu nhã, cũng ... an tường.
Nếu quá , căn phòng trang trí ấm áp, Lục Vân Đình đều cảm giác cô đang t.h.i t.h.ể ngủ trong quan tài.