Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 22: Cậu cho tôi hy vọng, rồi lại đoạt đi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 20:37:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Thuần công khai bám dính lấy Ôn Hi Ân, Ôn cũng nhận điều đó. Bà còn đặc biệt tìm Ôn Hi Ân để chuyện, ý tứ là bảo cô hãy chung sống hòa thuận và nhất định tạo dựng mối quan hệ thật với Giang Thuần.

 

Ôn Hi Ân cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng thấy Ôn vẻ vui mừng nên cô cũng gì thêm.

 

Bởi lẽ cần dặn dò, cô cũng sẽ đối xử với Giang Thuần, dù họ cũng là em, là .

 

Khi thấy Giang Thuần mặc đồng phục ăn sáng tại bàn, Ôn Hi Ân thực sự kinh ngạc.

 

xuống đối diện thiếu niên, nhấp một ngụm sữa, ôn tồn hỏi: "Sao hôm nay em dậy sớm thế?"

 

Giang Thuần cong mắt , lộ lúm đồng tiền: "Em để học muộn nữa."

 

Ôn Hi Ân mỉm an lòng: "Ngoan lắm."

 

Đáy mắt Giang Thuần phản chiếu hình ảnh thanh niên với mày mắt dịu dàng, nụ mặt sâu thêm, ánh mắt bất động thanh sắc dừng đôi môi của Ôn Hi Ân hồi lâu.

 

Ăn sáng xong, họ cùng lên xe. Đến trường vẫn còn sớm, Ôn Hi Ân đích đưa Giang Thuần đến tận lớp học mới về lớp .

 

Phòng học lớp 12 đến gần đủ, ai nấy đều cúi đầu học bài, tiếng bài vang lên râm ran hỗn tạp.

 

Ôn Hi Ân chỗ, lấy sách tiếng Anh học thuộc.

 

Sau khi kết thúc tiết tự học buổi sáng, Ôn Hi Ân theo thói quen đầu , nhưng chỗ phía trống . Ánh mắt cô khựng .

 

Cô cứ ngỡ Mục Dã trốn học, nhưng đến lớp liên tiếp ba ngày. Ôn Hi Ân gửi tin nhắn, gọi điện đều hồi âm, hỏi bạn bè của thì ai cũng bảo . Cuối cùng, tan học cô tìm đến giáo viên chủ nhiệm.

 

Lúc đó cô mới Mục Dã ốm, xin nghỉ phép một tuần.

 

Những ngày lòng Ôn Hi Ân luôn bồn chồn lo sợ, cứ cảm thấy chuyện chẳng lành sắp xảy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-22-cau-cho-toi-hy-vong-roi-lai-doat-di.html.]

Mỗi bước lớp, cô đều theo bản năng xem đó đến , nhưng suốt một tuần lễ vẫn thấy bóng dáng .

 

Hôm nay, Ôn Hi Ân vẫn như thường lệ, lớp là về vị trí đó ngay. Đôi mắt cô chợt sáng lên.

 

Thiếu niên đang trò chuyện với bạn nữ phía , từ góc độ của Ôn Hi Ân chỉ thể thấy gáy của .

 

Cô rảo bước tiến tới, gọi một tiếng: "Mục ca."

 

Nụ mặt thiếu niên đông cứng . Cậu khẽ đầu, hỏi: "Có việc gì ?"

 

Niềm vui và sự kích động ban đầu của Ôn Hi Ân ánh mắt lạnh lùng của thiếu niên dập tắt , giống như tạt một gáo nước lạnh mặt.

 

Đợi đến khi Mục Dã lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, cô mới khẽ mở lời: "Cậu... sức khỏe khá hơn ?"

 

"Không ." Mục Dã xong thì thèm cô nữa, tiếp tục xuống tán gẫu với bạn nữ .

 

Thiếu niên chuyện với bạn nữ vẻ lạnh lùng khó chịu như , trái còn rạng rỡ. Kết hợp với gương mặt tuấn lãng, trông cực kỳ nổi bật.

 

Ôn Hi Ân sững tại chỗ, đôi mắt trong veo hiện lên vẻ lúng túng và mịt mờ, dường như hiểu nổi tại quan tâm đột nhiên trở nên lạnh nhạt như .

 

Ánh mắt giống như một đống rác bên lề đường, khiến đầu óc Ôn Hi Ân trống rỗng. Mục Dã bao giờ dùng ánh mắt đó để cô.

 

Có lẽ do Ôn Hi Ân cạnh Mục Dã quá lâu, phiền đến việc chuyện với bạn nữ.

 

Mục Dã mất kiên nhẫn nhíu mày, vô cảm xoay , giọng lạnh thấu xương: "Còn chuyện gì nữa ?"

 

"..." Sắc mặt Ôn Hi Ân trắng bệch. Khi rõ sự chán ghét nhàn nhạt nơi đáy mắt thiếu niên, não bộ cô tê liệt trong thoáng chốc, quên sạch ngôn từ.

 

Mục Dã như thấy cô thêm một giây nào nữa, rủ mi mắt che cảm xúc bên trong: "Không việc gì thì đừng mặt ."

 

Ghi chú của tác giả: lười biếng, các bạn tin ( nhỏ: hôm nay sẽ đăng thêm chương).

 

Loading...