Mục Dã lướt điện thoại bật dậy khỏi ghế, đôi chân dài sải một bước lớn.
Một nam sinh ghé sát mặt Ôn Hi Ân, giọng vô thức trở nên nhẹ nhàng hơn: "Hi Ân thôi, ăn cơm , ăn xong về bài tập cũng muộn mà."
Thực tế thì họ và Ôn Hi Ân cũng quá thiết, chẳng qua mấy ngày gần đây thường xuyên cùng nhà ăn nên mới dần quen mặt. Ôn Hi Ân tuy ít , nhưng sự hiện diện của cô vô cùng mạnh mẽ, dù cũng là nhân vật phong vân của trường, cô chỉ cần đó thôi là trung tâm của sự chú ý .
Ôn Hi Ân siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay, ngẩng đầu lên khẽ mỉm dịu dàng: "Không cần , cứ ăn , cho xong câu hỏi ."
"Đừng mà, ăn xong hãy ." Nam sinh nọ lộ vẻ tán thành.
" đấy, đúng đấy, cũng gấp gáp gì lúc ." Những khác cũng khổ sở khuyên nhủ.
Ôn Hi Ân chỉ mỉm họ. Dưới ánh mắt đầy mong đợi và những lời khuyên đến khô cả cổ họng của họ, cô vẫn hề lay chuyển mà khéo léo từ chối.
Nếu là những nam sinh khác, họ sớm mặc kệ, thích ăn thì ăn ăn thì thôi. Ôn Hi Ân thì khác, rốt cuộc là khác ở chỗ nào nhỉ? Nói chung là một cảm giác khó tả bằng lời.
"Cậu thì thôi." Mục Dã u ám lên tiếng. Một tay đút túi quần, góc nghiêng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, chẳng thèm liếc Ôn Hi Ân lấy một cái mà dẫn đầu bước khỏi lớp.
Mấy nam sinh thấy cũng tiện gì thêm, đành lủi thủi theo. Một nam sinh trong đó khá giỏi quan sát sắc mặt, khẽ hỏi nhỏ: "Mục ca, với Ôn Hi Ân đang giận ?"
Mục Dã mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, thần sắc tối tăm: " với gì mà giận ."
Nam sinh cảm thấy kỳ lạ. Trước đây Mục Dã lúc nào cũng dính c.h.ặ.t lấy Ôn Hi Ân như thể hòa một, ít còn trêu chọc hai họ "gay go".
Bây giờ thì, cũng chẳng rõ là lạ ở chỗ nào, nhưng tóm là vô cùng quái dị.
Thế nhưng thấy gương mặt lạnh lùng và vẻ bực bội của Mục Dã, nam sinh cũng dám hé răng thêm lời nào.
Mục Dã xếp hàng lấy cơm xong, mấy nam sinh khác chiếm sẵn chỗ, hớn hở vẫy tay gọi họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-18-cau-cho-toi-hy-vong-roi-lai-doat-di.html.]
Cầm khay cơm xuống, Mục Dã vô cảm bắt đầu ăn.
Đám nam sinh bên cạnh thì ăn ríu rít trò chuyện.
Mục Dã cúi đầu ăn từng miếng lớn, động tác nhanh nhưng hề thô lỗ, chẳng mấy chốc ăn hết hơn nửa bát.
Cánh tay đột nhiên bên cạnh huých mấy cái, Mục Dã liếc mắt qua với vẻ khó chịu.
"Mục ca, là Hi Ân ?"
Mục Dã theo bản năng theo hướng chỉ tay, ngay lập tức chú ý đến đang mặc bộ đồng phục xanh trắng, mày mắt dịu dàng như họa giữa đám đông.
Cậu ngẩn chằm chằm hồi lâu, mới phát hiện bên cạnh Ôn Hi Ân là một bóng dáng cao ráo khác.
Ánh mắt Mục Dã khựng .
Ôn Hi Ân đang mỉm , khẽ khàng chuyện với thiếu niên bên cạnh, hai sát , cánh tay chạm cánh tay.
Chẳng thiếu niên câu gì mà đôi mắt Ôn Hi Ân sáng bừng lên, đôi môi tươi tắn như hoa hải đường cong lên một độ cong đặc biệt mắt. Nhìn nụ chân thực chút giả tạo gương mặt Ôn Hi Ân, trái tim Mục Dã như một cú đ.ấ.m mạnh giáng thẳng .
Mục Dã thêm nữa, khẽ cụp mi, vô cảm nhai cơm trong miệng, mỗi nhịp nhai đều dùng lực mạnh như thể đang nghiến răng.
Một nam sinh thốt lên đầy vẻ mong đợi: "Hóa Hi Ân ăn với chúng là vì hẹn ."
Như chợt nghĩ điều gì, nam sinh đó đầy thắc mắc sang hỏi Mục Dã vẫn đang cúi đầu ăn cơm.
"Mục ca, chẳng Hi Ân với nhất ? Sao cùng của lớp 1 thế ? cứ cảm thấy dạo hai kỳ lạ lắm, lẽ hai cạch mặt ?"