Đây là truyền thống của Giải trí Lam Tinh.
Tiêu Hòa xem một lúc, nhớ dường như Giang Diệp lễ kỷ niệm.
Bởi vì sự nghiệp ca hát của mặc dù rực rỡ nhưng vô cùng ngắn ngủi, cộng cũng mới bốn năm mà thôi.
"Video buổi hòa nhạc khi dựng xong thì sẽ lưu ở ?"
"Kho lưu trữ hồ sơ của công ty."
"Thường thì sẽ lưu trong bao lâu?"
Nghe , Giang Diệp lúc đầu sửng sốt, đó : "Nếu gì bất ngờ xảy thì về cơ bản sẽ lưu trữ vĩnh viễn."
Tiêu Hòa gật đầu.
"Anh nghỉ ngơi , mấy ngày nay việc, ngày mai đến tìm cùng ăn cơm."
Nói xong, đến khi Giang Diệp bắt đầu nghỉ ngơi, cô mới dậy rời .
Kết quả là mới khỏi phòng dựng phim, thấy Từ Nhất Chu lén lút bên ngoài cửa.
Tiêu Hòa tới, thấy đang cầm lời bài hát tay, trực tiếp : "Trước đó buổi học song ca kết thúc ?"
Từ Nhất Chu lời , bỗng nhiên trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
"Đội trưởng, chị ạ?"
Trước đó khi Giang Diệp dạy hát, để tránh phát hiện đặc biệt dặn dò ngoài.
Tiêu Hòa gật đầu.
Từ Nhất Chu do dự một lúc, nhỏ giọng hỏi: "Vậy chuyện của , chị cũng ạ?"
"Biết ."
Nghe , Từ Nhất Chu bỗng chút hoảng hốt.
"Đội trưởng, em cố ý giấu chị , là Giang Diệp bảo cho chị ."
Tiêu Hòa để ý.
Giang Diệp quyết định tạm biệt phận đây, tự nhiên sẽ khắp nơi rêu rao chính là Giang Tại Châu, thậm chí còn hi vọng càng ít càng .
"Cậu đến tìm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-943.html.]
"Em học một bài hát mới nên đến tìm bàn bạc, hy vọng cũng thể hướng dẫn em."
Nói đến đây, Từ Nhất Chu ngại, nhe miệng nở một nụ chờ mong.
Bài hát song ca đó với Tống Phi Quang đạt thành công lớn, bắt đầu tự tin, hứng lên còn hát thêm một bài nữa.
Tiêu Hòa nhíu mày.
Bài Vực Sâu đó tốn của Giang Diệp một tháng, nếu còn một bài nữa, chẳng sẽ lên thiên đàng luôn ?
"Gần đây Giang Diệp cần tĩnh dưỡng."
Từ Nhất Chu nghi hoặc, cẩn thận hồi tưởng .
"Em thấy chẳng thương gì mà."
Tiêu Hòa liếc : "Bị thương trong lòng."
Người thành thế , thể nội thương ?
Từ Nhất Chu mà ở thời mạt thế thì , hát như ít nhiều cũng xem là một loại dị năng siêu thanh, cách nghìn dặm vẫn thể lấy đầu zombie, căn bản lo sống .
Từ Nhất Chu:...
Tiêu Hòa: " sẽ sắp xếp một giáo viên âm nhạc mới cho , nhưng thể học bao nhiêu thì xem thôi."
Từ Nhất Chu lo lắng.
" em hát khó lắm, em sợ giáo viên thấy em sẽ bỏ chạy mất."
Tiêu Hòa:?
Hóa cũng tự hiểu giọng hát của ?
"Gần đây đừng phiền Giang Diệp, để tĩnh dưỡng." Tiêu Hòa dặn dò.
"Tĩnh dưỡng cái gì ạ?"
"Dưỡng rau."
Trưa ngày hôm , Tiêu Hòa đúng giờ đến phòng dựng phim tìm .
Giang Diệp một nữa đưa đến nhà ăn công ty, ăn xong mới thả, sống cuộc sống ăn xong ngủ, ngủ xong ăn.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, quầng thâm và vẻ mệt mỏi mà Từ Nhất Chu giày vò đó nhanh chóng biến mất, Tiêu Hòa nuôi dưỡng thành sắc mặt hồng hào.