Trước đây, mỗi thi Tống Phi Quang đều giải nhất, Cố Thao là giải nhì.
Mãi cho đến thương, còn tham gia các cuộc thi hát nữa, Cố Thao mới lên ngôi vô địch.
Thực lực của Cố Thao căn bản bằng .
Dì La trợn tròn mắt.
"Tống Phi Quang! Sao con thể như ? Con quên năm năm , dì bất chấp nguy hiểm mạng sống xông biển lửa cứu con ngoài, giờ tay dì vẫn còn sẹo, con xem..."
Vừa , bà bắt đầu xắn áo lên, định để lộ vết sẹo .
Chưa kịp kéo , Tống Phi Quang trực tiếp hất tay bà .
"Không cần đưa xem! Bà thương vì , mà vì con trai bà! Chính phóng hỏa! Chính hại c.h.ế.t ba , còn khiến nông nỗi !"
Nói xong, tiến thêm một bước, đến chỗ sáng hơn.
Những vết sẹo kinh hoàng chi chít bỗng chốc lộ ánh nắng, Tống Phi Quang nắm chặt hai tay , chỉ để lộ đôi mắt đang bùng cháy giận dữ, trừng mắt Cố Thao.
" nhớ hết ! Tối hôm đó chính phóng hỏa! Chẳng do pháo hoa gì cả! Chính là !"
Sắc mặt Cố Thao đột nhiên trắng xanh.
Đã năm năm , từng kể chuyện cho ngoài bao giờ, tại Tống Phi Quang ?
"... đang gì..."
Cậu vội vàng lùi , ngay giây tiếp theo, Tống Phi Quang đột nhiên lao tới, nắm lấy áo .
" sẽ g.i.ế.c ! Báo thù cho bố !"
Gương mặt ám khói do lửa đốt tiến gần khiến Cố Thao sợ hãi kêu to lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-878.html.]
Dì La bên cạnh thấy cảnh , sắc mặt vô cùng khó coi, bà nghĩ thầm:
Cố Thao gì chứ?
Năm năm nó chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Rõ ràng năng khiếu như , nhưng luôn thua Tống Phi Quang trong mỗi thi đấu.
Hôm diễn trận chung kết cuộc thi Bạch Hoa, Cố Thao tiếp tục chỉ giành giải nhì.
Cậu ủ rũ trốn trong phòng, còn nhà Tống Phi Quang ở cạnh chẳng hề để tâm đến cảm xúc của khác, hớn hở rủ liên hoan, lúc về còn đốt pháo hoa ở sân .
Đến đêm khuya, dì La lo lắng cho tình hình của con trai nên tìm, nhưng phát hiện nó ở trong phòng ngủ.
Ra ngoài xem thì thấy nhà Tống Phi Quang bên cạnh bốc cháy ngùn ngụt .
Cố Thao cầm chiếc bật lửa bên vệ đường, vẻ mặt sợ hãi.
Ngay lập tức bà hiểu nguyên nhân dẫn đến đám cháy, ban đầu còn sợ hãi, nhưng đó lao biển lửa, cứu Tống Phi Quang ngoài.
"Cháy ! Mẹ ơi, con cố ý! Con chỉ là tức quá, tại nào cũng là giải nhất? Con bây giờ? Con tù!" Cố Thao cầu cứu.
Dì La bình tĩnh trở , lập tức bảo con trao về phòng trốn.
Con trai bà vẫn chỉ là một đứa trẻ, nó năng khiếu hơn , chỉ là nhất thời bốc đồng phạm thôi, thể tù ?
Vì , bà giấu Cố Thao , đó mới hiện trường đám cháy, gọi điện cho lính cứu hỏa.
Những ngày tiếp theo, các tờ báo đưa tin rầm rộ về vụ hỏa hoạn , cảnh sát hằng ngày điều tra nguyên nhân hỏa hoạn.
Dì La ngày nào cũng túc trực ở bệnh viện, khi Tống Phi Quang tỉnh , bà là đầu tiên gặp bé. Nhìn thiếu niên giường bệnh quấn băng, bà : "Sao đột nhiên cháy nhà thế ? Có do tối hôm côn chơi pháo hoa ở sân , kịp dập nước ? Dì thấy chắc chắn là do con chơi pháo hoa, trời hanh dễ cháy đó." Tống Phi Quang mới tỉnh thấy lời liền nức nở, máy theo dõi sự sống ở bên giường bệnh phát tiếng báo động chói tai.