Phần gian còn thì một chiếc tủ quần áo đơn giản chiếm hết, bên cạnh cửa tủ đặt một chiếc ghế, ghế một chiếc điện thoại vỡ màn hình.
Trên điện thoại đang hiển thị trang quản lý phòng phát trực tiếp.
Thiếu niên ghế đeo tai , vô cùng kinh ngạc tin nhắn riêng mà nhận .
Đây là đầu tiên nhận tin nhắn riêng kể từ khi phát sóng trực tiếp trong nhiều tháng.
Cậu mở to mắt, nhấc điện thoại lên, liên tục đổi góc độ, thông qua màn hình xuất hiện vết nứt phân tích kỹ nội dung bên .
Xin chào, phần biểu diễn của ở trong phòng phát trực tiếp, dù là hát tự sáng tác thì đều , thể cân nhắc tham gia hoạt động tuyển chọn của chương trình Ca Sĩ Sáng Tác ? Ngoài , cho hỏi bài hát mà chỉnh dây đàn guitar ngân nga tên là gì ?
Hay ?
Những dòng chữ phấn khích, trong mắt bừng lên tia sáng.
Có khán giả bài hát hát !
Thiếu niên phấn khích dậy, nhưng vô tình đụng tường, chỉ thể cúi , vui mừng tin nhắn riêng mấy .
Vui mừng một lúc, mới thấy bốn chữ "Ca Sĩ Sáng Tác", ánh mắt do dự.
Cậu cũng qua chương trình , gần đây đang đăng ký tuyển chọn, chỉ cần gửi bài hát do sáng tác đến hộp thư chỉ định, chọn thể tham gia vòng hai.
Cậu thực sự một bài hát mà hài lòng, chính là bài Vực Sâu hát.
Có nên gửi tham gia thi ?
Thiếu niên do dự trong lòng, lúc , cửa kho chứa đồ gõ.
"Phi Quang, con ngủ ?"
Giọng dịu dàng của phụ nữ trung niên truyền đến.
Tống Phi Quang lập tức nhét điện thoại gối. "Chưa ạ, dì La."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-849.html.]
Nghe , La Ứng Liên vặn tay nắm cửa, mở một khe hở, thấy ánh sáng yếu ớt bên trong, sợ hãi lùi một bước:
"Con tắt đèn ."
"... Vâng."
Tống Phi Quang đáp một tiếng, giơ tay tắt đèn bàn, kho chứa đồ vốn sáng lắm lập tức chìm một mảng tối đen.
La Ứng Liên như trút gánh nặng, lúc mới đẩy cửa , : "Đã muộn thế mà vẫn ngủ, con hát mạng nữa ?"
"Xin , ồn đến ạ?"
"Dì thấy sức khỏe của con vốn , cứ thức đêm thế thì hại lắm, lỡ chuyện gì thì viện tốn một khoản tiền lớn. Trước đây chữa bệnh cho con tốn ít, bố con cũng để tài sản gì, nhờ nhà dì gánh vác, dì và chú con đều thấy vất vả."
Trong bóng tối, chỉ thể mơ hồ thấy hình dáng của hai .
Tống Phi Quang cúi đầu, chút tự trách.
"Xin dì La, con sẽ chú ý ạ."
Nghe , La Ứng Liên , giọng ôn hòa.
"Ngày chúng là hàng xóm, từ khi nhà con xảy chuyện, bố con mất, con vẫn luôn sống ở nhà dì, chúng sớm là một nhà , cần khách sáo như ."
"Vâng..."
Tống Phi Quang đáp một tiếng khẽ.
La Ứng Liên : " , dì con , con còn tự cho mấy bài hát, thể cho dì xem ?"
Nói đến chuyện , mắt Tống Phi Quang sáng lên, phấn khích gật đầu.
"Được ạ!"
Nói xong, lấy bốn năm tờ nhạc phổ gối.