William oai phong lẫm liệt, sắc mặt nghiêm túc, bước chân như bay.
Hôi Hôi bắt chước nó, cục tròn vo xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tổng giám đốc chỉ một ở hành lang, vui vẻ trộm Hôi Hôi.
"Cô xem bước chân của nó kìa, nhanh sẽ trai như William thôi!"
Tiêu Hòa vô cùng nghi ngờ.
Mỗi Hôi Hôi gặp William đều là ch.ó l.i.ế.m chân chó, cái đuôi lưng vẫy như máy bay trực thăng, thiếu chút nữa là mang cả bay lên, chút nghiêm túc đĩnh đạc nào của ch.ó sói.
mà bây giờ thấy đáng yêu.
Bài học thứ ba mà William dạy cho Hôi Hôi chính là, nhận thức rõ ràng, mặc dù Tiêu Hòa và tổng giám đốc là chủ nhân, nhưng cho chúng ăn là khác.
Hai chú ch.ó đến phòng dựng phim ở tầng 21.
William thành thạo dùng móng vuốt cào cửa hai .
Chỉ vài giây , cửa phòng dựng phim mở .
Giang Diệp thấy một lớn một nhỏ bên ngoài, mở hộp đựng thực phẩm, lấy phần thịt bò còn nóng hổi.
Hôi Hôi ngửi thấy mùi thơm trong khí, mắt sáng lên, vội vàng lao tới, nửa vùi hộp đựng thực phẩm, ăn ngấu nghiến.
Ở nhà tổng giám đốc, nó chỉ ăn đồ hộp và thức ăn cho chó, đây là đầu tiên đời còn thứ ngon như !
William bên cạnh đợi nó ăn xong mới giơ tay về phía Giang Diệp, hiệu cho Hôi Hôi:
[Nhìn thấy , đàn ông mắt mới thực sự là cho chúng ăn.]
Hôi Hôi suy nghĩ một lúc, cảm thấy trai dẫn nó tuần tra lãnh địa, còn cho nó ăn đồ ngon, nó càng thích William hơn.
Gần như mỗi ngày, Tiêu Hòa đều thể thấy bóng dáng của chúng trong văn phòng .
Nếu mỗi ngày tan , tổng giám đốc đều đúng giờ đến đón ch.ó về, cô còn nghi ngờ rốt cuộc Hôi Hôi coi đây là nhà của nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-845.html.]
Đặc biệt là gần đây, Hôi Hôi đang từng bước chuyển đồ văn phòng của Tiêu Hòa.
Lúc đầu, Tiêu Hòa đang việc, đột nhiên cảm thấy bắp chân kéo, cúi đầu xuống, Hôi Hôi ngậm một gói khăn giấy, mắt sáng lấp lánh, cái đuôi lưng vẫy qua vẫy .
Đợi Tiêu Hòa đưa tay , nó lập tức đặt khăn giấy tay cô.
Dần dần, những thứ Hôi Hôi ngậm đến cho Tiêu Hòa ngày càng nhiều.
Khăn giấy, bút bi, dép lê, giày da...
Mỗi đều như nhặt bảo bối, đặt mặt Tiêu Hòa, đó vểnh đuôi chờ khen ngợi.
Lúc đầu, Tiêu Hòa những thứ từ mà , mãi đến một ngày, trong nhóm nhân viên công ty, tổng giám đốc c.h.ử.i ầm lên bên trong:
[Rốt cuộc là ai lén lấy đồ của ?]
[Lấy khăn giấy, lấy bút bi cũng kệ, đến cả giày da của mà cũng lấy? Mấy lấy giày da của để gì!? Biến thái !]
[Tốt nhất là đừng để bắt đó, bắt thì đuổi việc!]
[Công ty chúng cần kẻ trộm!]
Nhân viên đều bàn tán bên , ai gan lớn như dám trộm đồ của tổng giám đốc.
Tiêu Hòa đôi giày da ở góc tường, chìm suy tư.
Ngẩng đầu lên, thấy Hôi Hôi đang ngậm một tập tài liệu, vẫy đuôi, vui vẻ , đó đặt đồ tay cô.
Xong việc thì nghiêm chỉnh, cô đầy chờ mong, hy vọng nhận sự vuốt ve như .
Tiêu Hòa mở tài liệu xem, thấy bên tên tổng giám đốc.
"..."
Cô biểu cảm tự hào của Hôi Hôi, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, liên lạc với tổng giám đốc đang c.h.ử.i bới tên trộm đê tiện vô liêm sỉ, lòng bất chính trong nhóm nhân viên công ty.