Xá lợi t.ử nhân gian đang ghế quý phi đặt riêng, bên cạnh ba đàn ông trai vây quanh, mặc quần áo mát mẻ, đang mật đút cô ăn.
Tiêu Hòa mở cửa, suýt nữa thì mù mắt.
"Cô giải cứu mỹ nhân, mang về nhà là để cái ?"
Viên Mộng hoảng sợ.
Cô vội vàng thu tư thế phóng khoáng của , lắp bắp : "... đều là vì nghĩ cho bọn họ, để bọn họ gì đó, nhận tiên công mới thấy áy náy."
Tiêu Hòa lười quan tâm đến những chuyện , trực tiếp đuổi ba đàn ông .
" nhờ cô giúp một việc."
Kế hoạch tửu sắc của Viên Mộng kết thúc, vẻ mặt vui, thấy lời thì lập tức kinh ngạc Tiêu Hòa.
"Cô còn lúc nhờ giúp đỡ ?"
Tiêu Hòa trực tiếp khiêng Giang Diệp từ ngoài cửa .
" cô cứu ."
Lúc mở lớp vải bọc Giang Diệp, khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của lập tức lộ , vết thương vai tuy băng bó nhưng vẫn còn chảy m.á.u đen.
Những sống trong mạt thế chỉ cần thoáng qua là chuyện gì xảy .
"Anh zombie cào trúng?!"
Viên Mộng sợ hãi lùi , vẻ mặt kinh hoàng, định hét lên thì Tiêu Hòa kéo .
" sơ cứu cho , nhưng vẫn còn sót dư độc, cần cô dùng dị năng chữa trị để bức hết độc tố còn ngoài."
Viên Mộng cau mày.
Dị năng hệ chữa trị đúng là thể cứu chữa những zombie cào trúng ở một mức độ nào đó, nhưng tiền đề là thương là dị năng giả, bản khả năng miễn dịch cao, hơn nữa thời gian cào trúng quá lâu.
Giang Diệp mắt là một bình thường, hơn nữa vết thương thì vẻ thương một lúc .
Nếu cố cứu, thể cứu mà dị năng của cô cũng tiêu hao hết.
Cô suy nghĩ một chút : "Không cứu, chỉ là..."
Vừa đến đây, Tiêu Hòa vung tay, trực tiếp lấy một ngọn núi vật tư từ trong gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-1096.html.]
"Những thứ đủ ?"
Mắt Viên Mộng sáng lên, rõ ràng là động lòng nhưng vẫn cố nhịn gật đầu.
"Chủ yếu là dị năng của cũng nhiều, còn..."
Tiêu Hòa ném một ngọn núi vật tư nữa.
Viên Mộng dừng giọng, ánh mắt do dự.
Tiêu Hòa thấy , lấy một đống vật tư, trực tiếp chất đầy nhà cô .
Viên Mộng trợn tròn mắt.
"Đây là vật tư mà cô cất giữ lâu..."
Cô hít sâu một , lập tức gật đầu.
" chữa!"
" , với tình trạng hiện tại của , cho dù dùng hết dị năng cũng chắc cứu ."
"Không , cô cứ chữa ."
Tiêu Hòa xong, thuận tay thu hồi bộ vật tưi: "Chữa xong sẽ đưa cho cô."
Viên Mộng thu hồi ánh mắt thèm thuồng, lập tức khiêng Giang Diệp lên giường, bắt đầu chữa trị.
Một luồng ánh sáng huỳnh quang màu xanh nhạt theo ngón tay cô rơi xuống vết thương, mỗi chải chuốt đều thể bức một ít m.á.u độc màu đen.
Tiêu Hòa thấy cảnh , trái tim treo lơ cả ngày mới cuối cùng cũng hạ xuống.
"Viên Mộng, còn chút việc, xong sẽ tìm cô."
"Việc gì?"
"Lấy chút đồ."
Tiêu Hòa xong, nhanh chóng rời .
Vừa khỏi cửa, nghĩ trở , thấy Viên Mộng đang chảy nước miếng Giang Diệp.