Tiêu Hòa chút kinh ngạc.
Nhìn thế thì cao gần một mét tám, nhẹ thế nhỉ?
Cô định rời , nhân viên công tác khuân một chiếc hộp lớn từ đằng .
"Cô Tiêu, xin chờ một chút, còn cái nữa."
"Đây là cái gì thế?"
Nhân viên công tác tươi : "Món đồ cô trả giá là thứ ông chủ của chúng ưng ý, đây là món quà mà sàn đấu giá tặng riêng cho cô, hi vọng cô sẽ chơi vui vẻ."
Tiêu Hòa để tâm lắm, tùy tiện cất chiếc hộp trong gian, chợt nhớ một chuyện khác.
" , tìm thấy ở ?"
"Đội cứu hộ phát hiện ở bên ngoài sáng sớm, lúc đó bất tỉnh, đến nay vẫn tỉnh nào."
Tiêu Hòa chỉ bộ quần áo sạch sẽ .
"Phát hiện thế ?"
" ."
Nghe , Tiêu Hòa cau chặt mày.
Điều thể nào.
Người mắt dị năng, đơn thương độc mã sinh sống ở bên ngoài căn cứ, thể giữ bản sạch sẽ tì vết như thế ?
Cảm giác... giống như của thế giới , cứ như là vô tình lạc tới đây.
Tiêu Hòa đ.á.n.h giá đàn ông mắt, suy nghĩ một lúc, trực tiếp nhấc bổng lên.
Đưa về nghiên cứu .
Đây là khu vực trung tâm của căn cứ, Tiêu Hòa bỏ một tiền lớn mua một căn nhà hai tầng để ở, bình thường còn thể căn cứ hoạt động của đội ngũ.
Cô thẳng lên tầng, phòng ngủ.
Vừa đặt xuống, chú hamster Tiểu Quai biến dị chạy khỏi gian, há miệng hướng về phía đàn ông giường, trực tiếp ngậm trọn nửa cái đầu của .
"Không ăn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-1061.html.]
Tiêu Hòa tiện tay ném hai quả thông về phía hamster, ném trúng đầu nó, nó bèn "phụt" một tiếng nhả đàn ông , ôm quả thông chạy .
Bị nó kéo như , nửa của trượt khỏi giường, làn da vẫn hồng hào, chỉ tóc là dính nước dãi của Tiểu Quai.
Sợ vô tình bẩn giường của , Tiêu Hòa lấy một chiếc khăn, thấm chút nước sạch từ gian, khom định lau sạch mặt cho .
Nhìn gần, cô càng cảm nhận da dẻ trắng mịn, ngũ quan lập thể tinh tế, sống mũi cao, một loại sạch sẽ mỏng manh, đây là nhất mà Tiêu Hòa thấy trong suốt 28 năm cuộc đời.
Dù cũng là hai thùng xúc xích mà.
Tiêu Hòa nghĩ, động tác lau mặt khỏi nhẹ nhàng thêm đôi chút.
Đang lau, giường bắt đầu tỉnh , mở mắt .
Đôi mắt đen láy ôn hoà như bầu trời đêm khuya.
Tiêu Hòa nhoài tới gần để quan sát kĩ hơn, đối phương hề sợ hãi, ngược như trút gánh nặng.
"Đây... là ?"
Giọng hoảng sợ nhưng trong trẻo êm tai.
Tiêu Hòa đáp: "Căn cứ Lam Tinh."
Nói xong, thấy đối phương vẫn ngơ ngác, cô đành kiên nhẫn giải thích.
" dùng hai thùng xúc xích mua về từ sàn đấu giá, bây giờ là tài sản của , hiểu ?"
Đối phương mở to mắt, dường như vẫn hiểu cảnh hiện tại.
Tiêu Hòa hỏi: "Tên là gì?"
Người đàn ông quan sát Tiêu Hòa kĩ, dường như đang thăm dò điều gì, một hồi do dự, trả lời:
"Giang Diệp."
" là Tiêu Hòa, đội trưởng đội cứu hộ một, là chủ căn cứ ."
Giang Diệp khẽ gật đầu, tò mò đ.á.n.h giá xung quanh.
Trong lúc nghi hoặc, Tiêu Hòa cũng đ.á.n.h giá đàn ông mắt.
Các đội trưởng khác trong căn cứ, bất kể là nam nữ, ít nhiều đều từng b.a.o n.u.ô.i tình, nhưng cô là đầu tiên, hề kinh nghiệm.