Đây tuyệt đối là vật phẩm đấu giá cực hiếm.
Anh mới xuất hiện thì khán đài sôi sục, mấy nữ dị năng giả thi giơ bảng, giá cả ngừng tăng lên.
"Hai viên tinh thể zombie trung cấp."
"Ba viên tinh thể trung cấp!"
"Bốn viên!"
...
Căn cứ cấm đấu giá con , nhưng Tiêu Hòa bao giờ tham gia, bình thường chỉ cần thấy là vội vã rời .
bây giờ, đàn ông lạ mặt đài đấu giá mang đến cho cô một cảm giác quen thuộc, dường như từng thấy ở đó, thở thoang thoảng hấp dẫn các giác quan của cô.
Trong lòng khẽ động, Tiêu Hòa bất tri bất giác giơ tay lên.
" tham gia đấu giá, nhưng tinh thể."
Người đấu giá: "Sàn đấu giá cấm trao đổi hiện vật, chỉ cần đưa đồ vật giá trị tương đương thì đều thể tham gia đấu giá."
Nghe , Tiêu Hòa liếc gian, quét mắt đồ dự trữ của .
"Hai thùng xúc xích, chứ?"
Lời dứt, cả hội trường ồ lên.
Sau tám mươi năm mạt thế, con sống dựa thanh dinh dưỡng chế biến từ các loại động vật biến dị, gia cầm và rau củ hỗn hợp.
Tuy đói bụng nhưng hương vị thì tẻ nhạt chẳng gì đặc sắc, chung là khó mà tả nổi, thế nên đồ ăn mạt thế trở thành vật tư ưa chuộng nhất.
những thứ đó ngừng sản xuất từ thời đại bùng nổ zombie, tám mươi năm trôi qua, phần lớn đều hỏng mất, cách duy nhất thể bảo quản đến tận bây giờ chỉ một, đó là cất trong gian.
Tốc độ thời gian bên trong gian dị năng gần như tĩnh lặng, mãi mãi hư hỏng và biến chất, cần quan tâm đến hạn sử dụng của thức ăn.
tiếc là dị năng hệ gian vô cùng hiếm, vì đồ ăn mạt thế mới là thứ hàng đắt đỏ.
Tiêu Hòa một lấy hai thùng xúc xích, nhất thời cho cả hội trường chấn kinh, mấy đấu giá lập tức im bặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-1060.html.]
Người đấu giá sân khấu vô cùng rạng rỡ.
"Hai thùng xúc xích, nếu khác đấu giá nữa, đàn ông sẽ thuộc về Tiêu Hòa!"
Xung quanh yên tĩnh.
Người đấu giá lập tức hạ chiếc búa nhỏ rỉ sét xuống.
"Giao dịch thành công!"
Rất nhanh đó, Tiêu Hòa theo nhân viên công tác hậu trường.
Người đàn ông vẫn còn hôn mê, đặt một chiếc ghế sofa, hàng mi dài mí mắt để hai bóng đen giống như cái chổi nhỏ, làn da trắng hồng đặc biệt mịn màng, ngũ quan tinh tế.
Lúc , nhân viên công tác bên cạnh nhắc nhở:
"Sau khi thanh toán xong, cô thể đem đồ đấu giá ."
Tiêu Hòa khẽ gật đầu, gian.
Lúc giá thì quan tâm, bây giờ mới thấy đau lòng.
Hai thùng xúc xích đó là bảo bối cô cất giữ tám năm, bình thường còn nỡ ăn, ngờ giờ đem tặng hết cho một đàn ông.
Tiêu Hòa mím chặt môi, cảm thấy bốc đồng, chút hối hận.
Một đàn ông thôi, trai thì ích gì?
Còn chẳng bằng hai thùng xúc xích.
Nhân viên công tác dường như thấu suy nghĩ của cô, nhắc nhở: "Mua bán hiệu lực, nếu cô rút lui thì coi như vi phạm hợp đồng."
Nghe , Tiêu Hòa đau lòng lấy hai thùng xúc xích trong gian , cẩn thận đặt lên bàn.
"Hai thùng, để đây nhé."
Nói xong, thẳng tới túm lấy cổ áo đàn ông lạ mặt, dùng sức, đối phương cô nhấc bổng lên.