Trước khi đóng cửa, cô thấy tổng giám đốc lẩm bẩm một câu:
"Năm năm , mấy là nhóm khách tham quan thứ hai của hòn đảo ."
——
Hai ngày , Tiêu Hòa thương lượng xong với những khác, trong sự tiễn đưa của thể nhân viên công ty, họ khởi hành, thuyền hai ngày mới đến hòn đảo nhỏ ở, tên là Đảo Sương Mù .
Lúc , Tiêu Hòa mới hiểu câu cuối cùng mà tổng giám đốc ngày đó.
Đây là một hòn đảo xa bờ biển, vị trí hẻo lánh, một bóng , điều kiện địa lý cũng đành, ngay cả nước biển xung quanh hòn đảo cũng bình thường.
Lúc thuyền đây, ban đầu thứ đều bình thường, nhưng đến gần vùng biển thì nước biển xung quanh dần chuyển sang màu đen, tiến gần ngửi thử thì bốc một mùi hôi thối.
Nước biển đen hôi, hòn đảo cũng ảm đạm.
Cây cối gầy gò, lá cây úa vàng, mặt đất mọc lấy một ngọn cỏ, thấy chút sức sống nào.
Nơi như mà là điểm du lịch, đến ở bình thường cũng .
Mọi lên bờ chằm chằm hòn đảo hoang vắng.
"Đội trưởng, hòn đảo nghỉ dưỡng mà tổng giám đốc mua thực sự ở đây ạ?"
Trước khi đến đây họ điều tra thông tin về Đảo Sương Mù, tìm nhiều bức ảnh đều là núi non xanh biếc, chim hót hoa thơm, là một nơi hệt như đào nguyên.
cảnh tượng hiện mắt khác trong ảnh.
Tiêu Hòa nhanh chóng lấy điện thoại vệ tinh gọi điện hỏi thăm.
Tổng giám đốc: " đó, sai ."
Mọi xong lời thì im lặng một lúc lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/chuong-1027.html.]
Tiêu Hòa: "Có ông dư tiền chỗ xài ?"
Nghe , tổng giám đốc bất lực khổ.
"Cô nghĩ cố tình ? Lúc đó cũng lừa!"
Đảo Sương Mù là sản nghiệp của Quang Minh Sinh Vật, năm năm cho thuê quyền sử dụng, quảng cáo là đào nguyên ngoài biển, thiên đường nghỉ dưỡng, bán hàng khéo ăn , tổng giám đốc nhất thời vui mừng, mua luôn mười năm quyền sử dụng.
Mua xong, ông còn vui vẻ tưởng tượng một thời gian dài, tốn nửa năm xong việc tay, chuẩn đưa gia đình nghỉ dưỡng.
ngờ đến tận nơi mới phát hiện "hình ảnh chỉ mang tính chất tham khảo".
Quang Minh Sinh Vật là một trong những doanh nghiệp lớn quốc tế, tổng giám đốc tuy trong lòng vui nhưng cũng dám trực tiếp gây hấn, chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt, trở thành một kẻ rước họa .
Chỉ là từ đó về , ông còn đến hòn đảo đó nữa, cho đến khi Tiêu Hòa nghỉ dưỡng mới nhớ đến.
"Vậy nên ngài để chúng đến đây nghỉ dưỡng ?" Tiêu Hòa hỏi ngược .
Tổng giám đốc trừ.
" luôn thấy hòn đảo đó gì đó lạ lắm, những bức ảnh chụp rõ ràng , cách đây vài năm cũng lắm, dạo gần đây thành bộ dạng quỷ quái đó? Cô nghỉ dưỡng, giúp xem thử rốt cuộc là thế nào."
Tiêu Hòa: "..." Ông chắc là để đến đây nghỉ dưỡng chứ để thêm giờ ?
Tổng giám đốc suy nghĩ một lúc, : "Lúc mua 10 năm quyền sử dụng Đảo Sương Mù, bây giờ còn 5 năm nữa, nếu cô giúp tìm nguyên nhân, thời gian sử dụng còn sẽ tặng miễn phí cho cô, thế nào?"
Nghe điều kiện , Tiêu Hòa lập tức động lòng.
"Thành giao!"
Cách đây lâu, Đảo Sương Mù đúng là một nơi tươi , nhưng từ lúc nào đột nhiên thành thế .