[HP] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 338: Bóng ma quá khứ
Cập nhật lúc: 2026-03-22 21:22:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là nơi ngươi thuộc về... Địa ngục của ngươi... của ngươi...”
Hàng trăm gương mặt trắng nhợt độc địa cùng đôi mắt đỏ au của mặt cây trùng trùng điệp điệp xung quanh, chỉ liên tục lặp những tiếng khục khặc chế nhạo.
Giselle bực bội hét những bóng ảnh đó: “Cút ! Đây là địa ngục của ! Còn ông thì cút về địa ngục của ông !”
Dù sống trong địa ngục thì địa ngục của cô chắc chắn sẽ khác lão già đó! Đã c.h.ế.t mà cũng yên phận nữa, còn ám ảnh giấc ngủ của cô gì.
“Ta thể cút nữa cháu gái ...”
Giselle giật trợn mắt, một bóng ma trắng nhờ như lụa đang phả lạnh mặt cô...
Ngó cũng thật buồn , cô gái đang ngủ giường êm nệm ấm, bỗng mở mắt thấy một hồn ma bóng quế đang trợn trừng mắt dí sát mặt . May mà cái đầu của con ma vẫn còn im cần cổ, chứ nếu hiệu ứng thị giác ắt hẳn còn mạnh hơn nữa.
“Nè cháu gái, khả năng phản ứng của cháu chậm nhịp hả. Sao mở mắt hình ?”
“ đang bận nghĩ coi bùa phép nào trục xuất ma quỷ ,” cô gái đáp. “Nếu phiền thì ông bay nhích xa chút , phả lạnh cóng giường .”
Khí lạnh mà con ma mang đến lạnh đến nỗi ly nước ấm do gia tinh chuẩn tủ đầu bàn cũng biến thành nước lạnh. Giselle uống một hớp là tỉnh như sáo.
“Cháu thấy việc chê một con ma quá lạnh là thô lỗ ? Đó chẳng cách ứng xử của tiểu thư quý tộc .”
“Thế ông thấy tự ý bay phòng ngủ của một cô gái là thô lỗ ? Đó cũng chẳng cách một quý ông nên .”
“Cháu là cháu gái . Đây là pháo đài của ...”
Giselle đặt ly xuống, kéo đế nến gần để giường sáng hơn tý. “Đây là pháo đài của ông cụ ma . Và thói quen nhận ma .”
“Nhóc con, theo những gì quan sát đây, cháu một đứa trả treo đốp chát với lớn tuổi nhỉ.”
“Không, nhưng bao gồm kẻ phá giấc ngủ của .”
Phải thức bao lâu cô mới bắt đầu buồn ngủ, mà chớp một chút con ma réo dậy. Tốt tính cỡ nào cũng khó chịu thôi.
“Ta phá... Ta chỉ đến xem coi cháu tên điên Gideon ám thôi. Dù gì đó cũng là phong cách của gia tộc chúng mà.”
Giselle ngó hồn ma. Đó là một đàn ông năm mươi tuổi, mặc áo đuôi tôm đen thời Nhiếp Chính (*), khăn quàng cổ trắng buộc cao chỉn chu, áo gilê lụa trắng thêu chỉ bạc lấp lánh, quần dài bó sát màu kem nhạt và đôi bốt cao da bóng. Bộ trang phục quý tộc hảo mờ ảo ánh sáng bạc lạnh lẽo, tựa như ông bước từ một bức họa thế kỷ 19 .
“Ơ ông là?”
“Lord Caspian de Vere, Công tước xứ Ravenswood.” (**)
“Trong phòng gia phả tên ông?”
“Ta là căn phòng đó ếm bùa để chỉ hiển thị những ai khả năng phép thuật thôi.”
Thấy Giselle tỏ vẻ trầm tư, Caspian thêm: “Có vài cuốn sách về phả hệ dòng họ trong thư viện chính ở Tháp Đông đấy. Cháu là một yêu sách, nên tự hỏi tại đến giờ cháu đặt chân thư viện chính.”
“ hứng thú.”
Hay đúng hơn Giselle một Aethelgard thư viện lớn nhất thế giới siêu phàm , cô cần gì ghé nữa. Mà cô cũng ở Tháp Đông, khi yêu cầu gia tinh tháo gỡ bớt mấy đồ trang trí gothic cô cũng về Tháp Tây của thôi.
“Vậy ông là một Muggle.”
“Về mặt cá nhân, thấy đó là một từ ngữ khiếm nhã. Nên gọi là -phi-phép-thuật là nhất.”
Giselle thấy buồn , giữa khuya khoắt thế cô đây thảo luận về từ vựng khiếm nhã với một con ma thời Nhiếp Chính.
“Nếu ghi tên con cháu Muggle gia phả, chắc ông cũng phép ở trong pháo đài . Thế tại ông thành ma ếm nơi đây?”
Con ma lắc lắc đầu : “Từ từ thôi, từng vấn đề một. Ta là Công tước, vốn thừa hưởng đất phong từ dòng phụ hệ chứ gì về dòng họ nhà cả. Như cháu thấy đấy, cũng sống đến độ tuổi thọ ... Thế mà một ngày khi thức dậy, đưa về pháo đài . Vì bác Geoffrey Yarborough của đang thí nghiệm huyết thuật gì đó để xem thể kéo dài thêm cuộc sống ma cà rồng của ông .”
Geoffrey Yarborough là bác... nhà ...
“Ông là con trai của Eleanor Ravenscroft-Weber ?”
“Về mặt sinh học là thế, chứ thật là kết quả của một mối quan hệ ngoài luồng đáng hổ.”
Và ông Caspian de Vere thật sự dùng dải khăn lụa chẽn áo để chấm nước mắt khí của .
“Hừm ông bác ma cà rồng g.i.ế.c c.h.ế.t trong thí nghiệm huyết thuật , giống phong cách của dòng họ đáng nguyền rủa đó.”
“Tự trào phúng và chối bỏ danh tính của chỉ là ý chí chủ quan của cháu thôi. Sự thật khách quan là tên cháu vẫn ghi trong phòng gia phả kìa.”
Cô từ chối cho ý kiến, hỏi: “Thế tại khi cháu thấy ông cả? Cháu còn tưởng pháo đài , lâu đời thế mà chẳng bóng ma ám nào.”
Đến cả mấy cái gương soi còn nhiễm phép thuật mà sinh linh tính, thì chẳng hồn ma ám nào. Thật lạ lùng.
“Cháu nghĩ Gideon Morgenstern thích một hồn ma -bình-thường lang thang trong pháo đài để đám tông đồ cuồng tín của bắt gặp ?”
“Nghe đúng như phong cách của lão thật,” cô chế nhạo.
Vậy là con ma mặt cây giam cầm trong hầm tối nào đó dẫu cho đây là trưởng bối của lão. Lão c.h.ế.t , bùa phép dần mất tác dụng, hồn ma mới từ từ thả .
Cơn buồn ngủ kéo đến, cô gái chui trong chăn. “Cháu ngủ , việc gì ông ơn ngoài .”
⍏⍐⍖⍗
Đó là một chiều cuối xuân lộng gió, một tiết trời hiếm hoi thích hợp cho những hoạt động ngoài trời hơn là ru rú trong thư viện. Thế nên Giselle cũng rẽ hướng sân thi đấu để xem đội Quidditch Gryffindor luyện tập chuẩn cho trận chung kết năm. Cô nhớ rõ đội tập mấy giờ, nghĩ muộn nhưng cũng chẳng co giò chạy nhanh, cứ lững thững ngược chiều gió như thế.
“Selly! Selly!”
Tiếng vọng từ đằng gọi với đến, Giselle giả vờ thẳng.
“Selly! Tớ thấy! Đứng đó!”
Bóng từ tiến tới kéo giật tay cô .
“Cậu lệnh cho ai là đó ?”
Cô liếc cũng thèm liếc, cắm đầu tới. Trên khán đài mười mấy bóng cổ vũ. Còn đầu Giselle, tụi cầu thủ đồng phục đỏ đang bay lượn tự do cán chổi cùng với những tiếng hò hét chỉ đạo í ới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hp-sao-no-lam-muggle-giua-the-gioi-phep-thuat/chuong-338-bong-ma-qua-khu.html.]
Một ngày thật . Tuổi trẻ thật .
“Selly tớ chuyện với .”
“Chúng gì để cả.”
Tóc bạch kim tiến lên kéo tay cô, ghìm c.h.ặ.t hơn. Tụi học trò ngang qua ai cũng ngoái đầu .
“Chúng nhiều chuyện để . Chuyện Dạ Tiệc...”
“Tớ mà!”
Có vẻ như Nol Eli ghi bàn, từ khán đài những tiếng vỗ tay truyền đến.
Bọn cầu thủ bay cao quá, gió thổi rát, Giselle ngẩng đầu lên nheo mắt cũng thấy rõ. Thật hối hận quên mang theo cái ống nhòm ruột của mà!
“Selly! Tập trung nào!” Lần Von giơ cả hai tay bưng lấy mặt cô, ép cô thẳng mặt . “Bọn Quidditch đó gì mà .”
“Ít thú vị hơn ,” cô cứng miệng.
“Thú vị hơn tớ?” Von nhướn mày, ánh mắt lóe lên tia ranh ma. Giselle ngay là sẽ lời gì lành tiếp theo . “Lần miệng của tớ thú vị...”
“MONTGOMERY!” Cô gái Gryffindor rít lên, khi kịp suy nghĩ thì thấy tay cố gắng bịt miệng trai .
Tia ranh mãnh trong đôi mắt xám bạc càng đậm, còn thở ấm nóng thì từng tia từng tia thở lòng bàn tay Giselle. Đôi môi mỏng của cũng tận dịp mà hôn da thịt cô, nóng bỏng đến độ Giselle vội rụt tay về như chạm nồi nước sôi.
“Selly... Lâu chúng ...”
PHẬP!
“Cẩn thận!”
Lời dứt, bỗng một trái bóng từ bay véo đến đập mạnh gáy tóc bạch kim. Cú va đập gây một tiếng phập cực lớn, đến độ một nam sinh to cao 1m76 như Von cũng lảo đảo loạng choạng, thuận thế ngã vòng tay Giselle.
Cậu cố ý! Giữa hai lựa chọn đo đất và ngã vóc dáng mềm mại của cô gái, chọn thế nào quá hiển nhiên .
“Cậu Selly?”
“Có ai thương ?”
“Eli đ.á.n.h trái Bludger đó hả!”
“Ây dà trách . Tại mục tiêu chói mắt quá thôi.”
Đội Quidditch Gryffindor từ từ đáp chổi xuống, mặt ai nấy đều ửng đỏ mồ hôi đầy vì vận động và áp suất khí cao. Trên tay Eli tóc đỏ vung vẩy cây gậy đ.á.n.h Bludger, nhe răng hì hì hỏi thăm nạn nhân .
Có , đầy đầu luôn đây nè. một con rắn giữa vòng vây sư t.ử thì khôn ngoan nhất là ngậm miệng . Nên khi Giselle rốt cuộc cũng đẩy tấm nặng trịch của tên nhóc khỏi thì :
“Tốt thôi, mấy vô tình. cần một đưa đến bệnh xá...”
“Tao đưa mày Montgomery!” Nol nhảy khỏi chổi định kéo tóc bạch kim cách xa cô bạn . “Muốn bệnh xá chứ gì, tao với Matt vác mày !”
tên rắn giả vờ giả vịt: “Nếu mấy đội Gryffindor hai cầu thủ thương trận chung kết thì cùng .”
“Mày đang giữa đội Gryffindor uy h.i.ế.p cầu thủ Gryffindor đấy Montgomery?” Matt kịp thời giữ Nol .
Không, Giselle Von là đang cho . Nếu cô phát sinh thêm tranh chấp thì theo khỏi đây.
“Thôi để tớ đưa .”
“Selly!”
“Selly đừng sợ nó!”
Giselle bắt lấy bắp tay tên rắn kiên quyết kéo . “Mọi cứ tập tiếp , tớ tập nên để tớ đưa cho.”
Đi xa còn thấy Eli hung hăng giơ cây gậy Bludger lên dọa. Von chỉ nhạt:
“Mấy đứa tứ chi phát triển...”
Chưa hết Giselle đẩy mạnh . Cô dùng sức đẩy thật mạnh như tới Von thì chỉ ngả nghiêng đôi chút mà thôi.
“Cậu phá hỏng một buổi chiều xem Quidditch của tớ đấy Montgomery! Giờ còn định c.h.ử.i mắng Nhà tớ nữa hả!”
Tóc bạch kim trở tay ôm chầm lấy cô gái. Giselle giãy: “Buông Montgomery! Cậu thấy chúng đang ở hả? Buông tớ !”
Dù suy suyển vì gáy vẫn còn đau nhưng sức lực trai cô gái so sánh . Von nghiếng răng rít lên:
“Giờ im tớ . Không thì tớ cứ ôm thế cho cả trường thấy đấy!”
“Đồ gia trưởng! Cậu cái gì là cái đó hả! Bỏ tớ !”
“Selly! Cậu hết năm thứ sẽ khác ?”
“Khác gì mà khác! Cậu chuyển trường thôi mà gì ghê gớm...”
“Không chỉ là việc chuyển trường !” Von rít lên, xoay mặt Giselle đối diện với . Hai tay bấu c.h.ặ.t cô nhói đau. “Tới hè là chuyện sẽ KHÁC. Tớ chỉ là Von Montgomery duy nhất để nhảy với thôi...”
Giselle chớp mắt hiểu. “Cậu gì Von?” Bỗng chốc quên luôn chiến tranh lạnh chiến tranh nóng gì, chỉ quan tâm .
Von thấy lòng mềm nhũn . “Selly hè tớ sẽ nhận Ám Ấn. Tớ sẽ là Sứ giả Thần c.h.ế.t Von Montgomery. Đây là dịp duy nhất chúng khiêu vũ với vướng bận gì.”
“Thật ư?” Gió cuốn những tiếng nức nở của cô, cũng cuốn luôn cái gật đầu nhẹ tênh của .
“Thế thì đừng nhận. Cậu -”
“Không, tớ MUỐN.” Đôi mắt xám của câu lóe lên tia kiên định. “Lịch sử nên bởi kẻ chiến thắng. Tớ chúng chiến thắng, Selly.”
-------
(*) Regency era
(**) Duke of Ravenswood