Có người tinh ý nhìn thấy, lập tức đến gần kéo tay Phó Nhiễm.
"Đi hát karaoke với chúng tôi đi, chuyện của đàn ông là chán nhất, khô khan muốn chết."
Mấy người bạn gái lần lượt đem chỗ ngồi nhường lại.
Đối mặt với micro, Phó Nhiễm xua tay.
" Tôi chỉ biết mấy bài hát, lời bài hát cũng nhớ không rõ."
"Không có việc gì, có chữ trên màn hình. Bình thường cô thích hát bài gì?"
Phó Nhiễm đi tới trước micro, ra ngoài chơi cũng không cần tỏ ra nhu mì quá, thích chính là thích, ngón tay cô chỉ lướt qua màn hình, chọn bài hát.
Minh Thành Hữu đưa lưng về phía sân khấu, chân trái thon dài gác lên, bàn tay chống gò má, giữa hai lông mày mơ hồ che giấu vẻ mệt mỏi.
"Muốn xơi tái Hào Khôn một thời gian ngắn không phải là chuyện dễ dàng. Gần đây Hào Khôn cố ý giao thiệp với hội bảo vệ môi trường. Tớ mặc kệ là dùng biện pháp gì, Huống Tử, người bên kia thừa sức, đừng để tớ phải ra mặt.’’
"Tam Thiếu, có chuyện tớ phải hỏi sự đồng ý của cậu. Nếu muốn Hào Khôn không phải là chuyện khó, nhưng. . . . . ."
Ngón tay Huống Tử gõ ở mép chén.
"Hào Khôn cũng là tâm huyết của cậu và cha cậu, nếu bị thiệt hại nặng nề, đối với chuyện khác thì cũng không sao. Chỉ là trong lòng cậu không có trở ngại gì chứ?"
Minh Thành Hữu mới định mở miệng, chợt nghe được âm nhạc truyền đến. Mênh m.ô.n.g trống trải, xuyên qua phòng bao to như vậy, giống như có thể rửa sạch linh hồn của con người.
Là bài hát của Lưu Nhược Anh - "Hóa ra anh cũng ở đây".
…...
Xin cho phép em kết thúc tất cả, dùng im lặng vùi lấp quá khứ.
Mưa gió khắp người theo em từ trên biển , mới ẩn cư ở nơi sa mạc này.
. . . . . .
Minh Thành Hữu không tự chủ nhắm mắt lại, âm nhạc mang theo lời bài hát này đặc biệt buồn bã và thê lương. Lúc trước hắn chưa từng nghe qua, nhưng giọng hát này hắn lại rất quen thuộc.
Tại sao em cố gắng hết sức, nhưng đổi được là nửa đời nhớ lại.
Minh Thành Hữu nghe được lời như vậy, lòng dạ ác độc ngang tàng tựa như bị đau, khóe mắt khép lại, chỗ đau đớn đang ẩn núp sâu dưới đáy lòng lan tràn tới toàn thân.
Bàn tay hắn nắm chặt miệng ly, thân thể cứng ngắc
Phó Nhiễm an tĩnh ngồi ngay ngắn trong góc, cả đám người bên cạnh đánh nhịp cho cô. Nét mặt Phó Nhiễm là bộ dạng nghiêm túc như thường lệ, tiết tấu phụ họa, đến đoạn ngân cao, tiếng hát cực kì hay, có lẽ là bài hát này rất có ngụ ý, Minh Thành Hữu nghe xong, có cảm giác không thể thở nổi rất nhanh, trái tim có thể co rút đau đớn bất cứ lúc nào.
Khuôn mặt Phó Nhiễm không phải là tuyệt đẹp so với những phụ nữ khác, dáng dấp cũng không đẹp như Tây Thi. Nhưng chỉ cần nhìn một lần, có thể làm cho người khác đã gặp không thể nào quên được.
Phó Nhiễm hát xong, đối diện với tiếng vỗ tay cũng không tỏ ra không thoái mái dè dặt chút nào. Cô đem micro trên tay giao cho người bên cạnh, ánh mắt di chuyển, tầm mắt cùng Minh Thành Hữu không hẹn mà gặp. Cô khẽ nhếch môi, làm động tác hít sâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-344.html.]
Tạm biệt mọi người ra khỏi Mê Tính, Phó Nhiễm bị Minh Thành Hữu nắm tay kéo tới bãi đậu xe.
"Lúc nãy ở phòng bao sao lại hát bài như vậy?"
"Thế nào? Nghe hay phải không?"
Tay phải Phó Nhiễm nhẹ xoa một bên má, che giấu cả khuôn mặt đỏ bừng.
Bàn tay Minh Thành Hữu áp lên mặt cô, lòng bàn tay hắn lạnh như băng. Phó Nhiễm cầm đầu ngón tay hắn.
"Thật thoải mái."
"Không cho em uống rượu mặt cũng đỏ hồng đến như vậy."
Minh Thành Hữu mở cửa xe thay cô.
Phó Nhiễm thuận tay đẩy hắn vào ghế phụ.
"Anh uống rượu không thể lái xe. Ngồi nghỉ thôi."
Phó Nhiễm thắt dây an toàn thay hắn, Minh Thành Hữu thuận thế giữ gáy cô lại rồi hôn cô, giữa mùi rượu thấm vào lẫn nhau.
"Khụ khụ.. ngại quá, xin nhường đường được không?"
Đột nhiên truyền tới giọng đàn ông, Phó Nhiễm cả kinh vội vàng mở mắt ra. Lúc này cô mới ý thức được nửa người mình vẫn còn ở ngoài xe, Phó Nhiễm vội đẩy Minh Thành Hữu ra nói không phải với đối phương. Cô tiện tay đóng cửa xe lại, vòng qua đầu xe như chạy trốn chui vào bên trong ghế lái.
Minh Thành Hữu vẫn chưa thỏa mãn, còn tiến tới muốn hôn.
Phó Nhiễm đưa tay đẩy gương mặt hắn ra.
"Ngồi bên cạnh đi."
Thời gian rảnh rỗi của Phó Nhiễm dần trở nên nhiều hơn, phần lớn thời gian là ở cùng với Minh Thành Hữu.
Nghe Phạm Nhàn nói, Vưu Ứng Nhuỵ đã ra nước ngoài, lúc gần đi cũng tới Phó gia, nhưng Phó Nhiễm không ở đây.
Tống Chức và Tần Mộ Mộ đi taxi tới phòng làm việc của Phó Nhiễm, cô nhận được điện thoại liền xuống lầu.
Tống Chức mặc áo lông rộng thùng thình, bụng đã to rõ ràng. Phó Nhiễm liền chạy đến.
"Đi thôi! Hôm nay đi đâu ăn cơm đây?"
"Không ở cùng Tam Thiếu ca ca nhà cậu à?"
"Cút ngay."
Phó Nhiễm cười khoác cánh tay Tống Chức.
"Mộ Mộ, xe của cậu đâu?"