Phó Nhiễm sẽ không cố tình gây sự đến nước này, mặc dù cô và Huống Tử trời sinh xung khắc không phải là giả. Nhưng cũng không thể tham dự vào quyền lợi vui chơi với bạn bè của Minh Thành Hữu. Cô vẫn nên kiên trì một chút, nói chuyện muốn hợp ý thì phải thân thiết, không nói quá lên là tốt rồi.
Lái xe đến Mê Tính thì Huống Tử đã sớm hẹn mọi người ở phòng bao đang
Phó Nhiễm bị Minh Thành Hữu nắm tay đi vào bên trong phòng bao, mấy bạn chơi lần lượt tới đây chào hỏi. Phó Nhiễm cảm thấy đầu ngón tay Minh Thành Hữu thật ấm áp, cô liền nắm lấy, Minh Thành Hữu nghiêng đầu sang nói với cô.
"Có phải đói bụng rồi không? Huống Tử, sai người mau mang thức ăn lên."
Huống Tử liền đáp ứng, lúc đứng lên ánh mắt lướt qua Phó Nhiễm.
Cô ngẩng đầu, tầm mắt cùng hắn chạm nhau. Hai người cũng không ai chủ động chào hỏi, lại lần lượt dời tầm mắt.
Bên trong phòng VIP, các món ăn được mang lên rất nhanh. Minh Thành Hữu kéo Phó Nhiễm ngồi xuống chỗ ngồi chủ tọa. Hôm nay hắn chính là chủ nhân của bữa tiệc, hơn nữa bình thường cũng hay ngồi ở vị trí này.
Huống Tử rót rượu cho hắn, chất lỏng màu trắng nồng độ cao rót vào trong ly. Minh Thành Hữu đẩy tay.
"Đổi rượu đỏ đi."
Huống Tử còn tưởng rằng mình nghe lầm.
" Không phải cậu lầm chứ? Nhưng hôm nay là ngày tốt mà."
"Rượu trắng rất tổn hại cho sức khỏe. Bây giờ tớ bắt đầu cai rượu rồi."
"Bạn thân, cậu có gì đó rất khác lạ."
Huống Tử khẽ vỗ vào vai Minh Thành Hữu rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.
Minh Thành Hữu nhận lấy ly rượu đỏ người khác rót cho hắn, khóe miệng nâng lên đường cong như có như không. Trong lời nói có ý khó đoán.
"Cậu sẽ
"A, Tam Thiếu muốn bỏ rượu mạnh. Sắp tới không phải là sẽ cai cả phụ nữ sao?" Bên cạnh có người nói chen vào.
Phó Nhiễm nghe vậy, ngẩng đầu lên không khỏi liếc nhìn Minh Thành Hữu.
Minh Thành Hữu gắp một chút món ăn nóng cho cô.
"Nếu đói không được ăn quá lạnh!"
Sau khi hắn chăm sóc Phó Nhiễm xong, lúc này mới để đũa xuống.
"Lúc trước không có phụ nữ là bởi vì tớ cai rồi. Bây giờ bên cạnh có người, tớ còn cai gì chứ?"
Huống Tử bưng ly rượu lên uống vào trong miệng, giống như uống nước lạnh.
Bên trong ánh mắt u ám làm người ta không thể đoán ra.
Ở trong mắt của Huống Tử, bây giờ Minh Thành Hữu đưa Phó Nhiễm ra ngoài như vậy, thật sự là không công bằng đối với Vưu Ứng Nhuỵ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-343.html.]
Hắn vẫn không thể quên, ban đầu ở lại bên cạnh Minh Thành Hữu cũng không phải Phó Nhiễm.
Những người bạn khác không giống Huống Tử và Minh Thành Hữu là bạn bè thân thiết hai mươi mấy năm. Tam Thiếu lại thay phụ nữ là chuyện đương nhiên, trông nom người phụ nữ ở bên cạnh làm gì? Chỉ cần chơi được vui vẻ là tốt rồi.
Tay trái Huống Tử gác lên trên ghế dựa sau lưng Minh Thành Hữu.
"Tớ có thể hỏi, cậu là thực hay giả vậy?"
Hiển nhiên, lời nói này rất nhỏ, cách chỗ ngồi, Phó Nhiễm cố gắng cũng không nghe thấy.
Minh Thành Hữu đang , đáy mắt nghiêm túc lướt qua ánh mắt Huống Tử.
"Cậu cứ nói đi?"
Huống Tử bị ánh mắt sâu thẳm tà mị không thể hiểu nổi của Minh Thành Hữu nhìn thật lâu. Đột nhiên vào lúc này, hắn hiểu được tại sao ngày đó Vưu Ứng Nhuỵ lại khủng hoảng như vậy! Minh Thành Hữu này vốn là luôn hận Phó Nhiễm đến thấu xương khi cô dứt khoát rời đi, chẳng biết lúc nào lại bị biến thành một kẻ thấp thỏm lo âu phân vân.
Càng nghĩ sâu, trong mắt hắn đã nảy sinh ra cách nghĩ khác.
"Tam Thiếu?"
Minh Thành Hữu giơ tay gõ cái ly, đôi môi thoáng cười.
"Hôm nay không phải tới ăn mừng vì tớ sao? Cạn ly."
Trong lòng Huống Tử không khỏi thấp thỏm, cạn sạch một hơi hết hơn nửa ly rượu trắng.
Phó Nhiễm ít nói chuyện cùng đám người kia, cô muốn ăn gì liền ăn cái đó. Dựa vào quan hệ với người đàn ông bên cạnh, cô không cần phải vội tới vội lui đi mời rượu, từ trước đến giờ cô luôn chán ghét đám người trên bàn rượu này.
Ai cũng có thể nhìn ra được, Minh Thành Hữu đem Phó Nhiễm đặt ở vị trí cao nhất.
"Tam Thiếu, cứ xác định như vậy đi?"
Một người bạn thường ngày chơi được coi như không tệ tới mời rượu, ngón tay chỉ Phó Nhiễm ngồi ở bên cạnh hắn.
Minh Thành Hữu nhìn Phó Nhiễm theo động tác của hắn, cô cúi thấp đầu, đem từng chữ bạn hắn nói nghe không lọt vào trong tai, chỉ là sắc mặt giả bộ bình tĩnh lạnh nhạt.
"Tớ đều thừa nhận với bên ngoài thì còn có thể là giả sao?"
Huống Tử xoay người, thân mật ôm bạn gái rời đi.
Người đàn ông nở nụ cười.
"Chúc mừng chúc mừng."
"Chị dâu, nể mặt uống một ly chứ?"
Lại là kiểu gọi đáng c.h.ế.t này, Phó Nhiễm bưng ly nước dừa trong tay lên cụng ly với hắn.
Ăn cơm xong, mấy người đàn ông vô tình kéo đề tài nói chuyện sang phương diện làm ăn, bàn tay Minh Thành Hữu đặt ở thắt lưng Phó Nhiễm.
"Em ngồi một lát. Hay là anh đưa em về?"