Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 342

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:27:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau Tần Mộ Mộ tới Phó gia tìm Phó Nhiễm, nói chuyện xong đi ra ngoài dạo phố, lập tức đến chỗ đặt mua mấy bộ áo liền quần. Thấy Phó Nhiễm cầm túi xách đi ra, Tần Mộ Mộ ngồi bên trong ghế lái ấn còi, đợi Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào, cô khởi động xe đi rồi nói.

 

"Xe của cậu đâu?"

 

"Ngày hôm qua từ Thanh Sơn về muộn quá, tớ để Thành Hữu lái về nhà rồi."

 

Khóe mắt Tần Mộ Mộ liếc qua kính chiếu hậu, trong miệng không quên nói giỡn.

 

" Cậu nha, coi chừng hắn lái xe của cậu đi ra ngoài tìm em nào đấy."

 

"Cậu thôi đi. "

 

Phó Nhiễm lơ đễnh.

 

"Muốn đi ra ngoài cũng không nên đi chiếc xe nhỏ của tớ nha."

 

Tần Mộ Mộ mặc một bộ áo liền quần dài màu hồng bó sát người, tóc mới uốn nhuộm lại.

 

"Đúng rồi, Mộ Mộ, cậu và Cố Lỗi lúc nào thì kết hôn? Không phải đều đã gặp hai bên cha mẹ sao?"

 

Phó Nhiễm lấy gương trang điểm ra, thời tiết rất hanh khô, cô thoa son dưỡng môi xong, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn.

 

"Ai dà, đừng nói nữa."

 

Tần Mộ Mộ nhức đầu nhăn hai đầu chân mày lại.

 

"Cha mẹ tớ không đồng ý."

 

"Tại sao?"

 

Phó Nhiễm nâng gương trang điểm lên.

 

"Lúc trước không phải là đã đến bàn chuyện cưới hỏi rồi sao?"

 

Tần Mộ Mộ mở nhạc nhẹ bên trong xe.

 

Cố Lỗi dựa vào quan hệ trong nhà và tiền mở ra công ty, nhưng tình trạng kinh doanh cũng chỉ có thể coi là giống như nhau. Cha mẹ tớ nói anh ấy là dựa vào gia đình, không phải là cố gắng làm ăn dựa vào đôi tay của chính mình, tương lai sẽ không mang tới hạnh phúc cho tớ được. Tóm lại lý do có rất nhiều, mấy ngày này còn muốn để tớ đi xem mắt đấy."

 

Phó Nhiễm nghiêng đầu hướng qua một bên thành ghế.

 

"Thật là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh."

 

Tần Mộ Mộ không tập trung lái xe, mấy câu vọt tới khóe miệng lại bị cô nuốt trở về, Cố Lỗi đã từng nói bóng nói gió hỏi về quan hệ của cô và Phó Nhiễm. Mấy ngày nay càng hỏi nhiều hơn, để cô bất kể là như thế nào phải thuyết phục Phó Nhiễm, chỉ cần có quan hệ với Minh Thành Hữu, dù là nhặt chút canh cặn thịt thừa hàng năm cũng có thể kiếm được một khoản tiền lớn. Đến lúc đó, không lo ba mẹ cô còn có thể phản đối nữa.

 

Nhưng Tần Mộ Mộ không mở miệng được, lại không nói quan hệ của cô và Phó Nhiễm. Nếu như thực ngẩng mặt lên đi cầu xin Minh Thành Hữu, cô cũng không biết về sau nên đối mặt như thế nào với Phó Nhiễm.

 

"Mộ Mộ, cậu yêu Cố Lỗi

 

"Yêu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-342.html.]

 

"Thật ra thì tớ và Xèo Xèo đều không tìm hiểu qua Cố Lỗi, điều kiện gia đình hắn không tồi. Điều này cha mẹ cậu nên hiểu, nếu không có gì khác biệt lắm, thì vấn đề gia đình không sao, mà chỉ cần hắn có lòng cầu tiến. Tớ cảm thấy dựa vào gia cảnh cũng không có gì."

 

Thật ra Phó Nhiễm cũng không muốn Tần Mộ Mộ suy nghĩ quá mức phức tạp, như vậy chỉ làm tăng thêm áp lực cho bản thân.

 

"Ban đầu tớ cũng muốn như vậy, nhưng hai ngày nay cha mẹ tớ ép quá gấp. Cố Lỗi lại khăng khăng nói sẽ không bỏ cuộc. . . . . ."

 

Tần Mộ Mộ phiền lòng nôn nóng, cầm lên chai nước suối bên đưa lên miệng.

 

"Thôi, đi dạo phố đi, ai bảo tớ không thấy dễ chịu. Hôm nay xài tiền cho hả giận."

 

Lời này là học được từ trong miệng Tống Chức.

 

Qua ngày 15 tháng Giêng, cuộc sống lại bắt đầu trở về quỹ đạo lần nữa.

 

Phó Nhiễm ở FU cũng vùi đầu vào trong công việc, Minh Thành Hữu có rất nhiều công việc phải giải quyết, không thể rảnh rỗi để có thể ở chung một chỗ đến phát chán giống như trong mấy ngày lễ mừng năm mới nữa.

 

Chỉ cần có thời gian rảnh là hai người sẽ giống như những đôi tình nhân bình thường khác, cùng nhau đi ăn cơm đi xem phim, ngày ngày trôi qua thanh thản.

 

Phó Nhiễm và các vũ sư khác lục đục rời phòng làm việc đi ra khỏi FU, thấy xe Minh Thành Hữu đang nghênh ngang dừng ở cửa, cô đi tới khom lưng nhìn người đàn ông đang ngồi bên trong ghế lái.

 

"Lên xe."

 

Minh Thành Hữu đeo kính râm màu trà, vẫn là kiểu tóc ngắn trước sau như một. Tia nhìn lạnh lẽo được che giấu rất tốt, Phó Nhiễm mở cửa xe ngồi vào, nhưng Minh Thành Hữu vẫn chưa lập tức khởi động xe rời đi.

 

Phó Nhiễm cài dây an toàn.

 

"Đi đâu?"

 

Tay trái Minh Thành Hữu giữ lấy tay lái, mặt nghiêng nhìn qua Phó Nhiễm.

 

"Mấy người Huống Tử muốn anh tới Mê Tính, sinh nhật anh âm thầm trốn ở Thanh Sơn, bọn họ nói chưa được gặp anh."

 

Minh Thành Hữu cầm tay Phó Nhiễm.

 

"Có được không?"

 

"Hỏi em làm gì?"

 

Phó Nhiễm kéo tay ra, lại bị Minh Thành Hữu dùng sức nắm chặt hơn.

 

"Anh biết rõ em và Huống Tử không thích nhau, yên tâm, có anh ở đây. Hắn cũng không thể bắt nạt em."

 

Phó Nhiễm xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

"Không cần tới anh. Em mới là người không để người khác dễ dàng bắt nạt."

 

Minh Thành Hữu cười muốn tiến tới hôn trên gò má cô.

 

"Vậy em đồng ý với anh?"

Loading...