Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 341

Cập nhật lúc: 2025-04-02 19:55:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên đầu kia truyền đến giọng nói thận trọng của Vưu Ứng Nhuỵ.

 

"Thành Hữu."

 

"Có chuyện gì sao?"

 

" Bây giờ gặp anh có được không?"

 

Vưu Ứng Nhuỵ chỉ sợ hắn nói ra những lời nói không muốn nghe. "Em phải lập tức đi Italy rồi, buổi tối gặp anh một lần được không? Còn có quà sinh nhật em tặng cho anh."

 

Thần sắc Minh Thành Hữu bị ánh đèn đường chiếu lên đen tối không rõ.

 

"Em ở nhà chờ anh. Anh tới đón em."

 

"Được!"

 

Vưu Ứng Nhuỵ cầm chiếc túi lên xuống dưới chung cư chờ, thấy chiếc xe Audi màu đỏ lái tới gần. Đầu tiên cô không chú ý, sau khi nhìn thấy biển số xe nhớ mang máng đó là xe của Phó Nhiễm, còn chưa kịp nhìn kỹ thì xe đã vững vàng dừng bên cạnh cô. Minh Thành Hữu sợ có ký giả theo dõi.

 

"Lên xe."

 

Vưu Ứng Nhuỵ mở cửa xe ngồi vào, chân chạm phải một gói đồ. Cô cầm túi lên đóng cửa xe, nhìn một cái liền nhận ra là thắt lưng mà Phó Nhiễm đã mua.

 

Vẻ mặt cô không thay đổi đặt đồ xuống ghế ngồi phía sau xe.

 

"Thành Hữu, hai ngày nay anh đều ở Thanh Sơn? Em rất lo lắng cho anh."

 

Minh Thành Hữu khởi động xe, lái xe chạy về phía trước.

 

"Ở Thanh Sơn nên nhất thời không về được."

 

Vưu Ứng Nhuỵ gật đầu, thông minh nên không hỏi nhiều nữa.

 

"Ăn cơm tối rồi sao?"

 

"Chưa.. "

 

Ánh mắt Minh Thành Hữu liếc qua gương chiếu hậu, thấy đáy mắt Vưu Ứng Nhuỵ lóe lên hi vọng.

 

"Mẹ anh nói anh mau về nhà."

 

Lời nói Vưu Ứng Nhuỵ đến khóe miệng không thể không nuốt trở về.

 

"Em ăn chưa?"

 

Vưu Ứng Nhuỵ gượng cười, lắc đầu.

 

"Đằng trước có nhà hàng cũng không tệ, anh qua mua vài món ăn cho em mang về."

 

"Được."

 

Đường rất gần, lái xe chỉ gần mười phút, Minh Thành Hữu để Vưu Ứng Nhuỵ đợi trên xe, nhìn thấy bóng dáng hắn bước vào nhà hàng. Vưu Ứng Nhuỵ vội vàng đem đồ trong tay để lên ghế ngồi phía sau xe, cô kéo dây kéo túi xách ra, từ một túi nhỏ từ bên trong ra, đem đổi đồ của Phó Nhiễm rồi nhét vào trong túi xách của mình.

 

Trong lúc hốt hoảng làm cây son nước lăn xuống dưới ghế ngồi, cô vội vàng xoay người tìm, lại sợ Minh Thành Hữu đột nhiên trở lại, tay phải đang lục lọi nghĩ đến điều gì đó động tácliền dừng lại, về sau chậm rãi thu hồi.

 

Vưu Ứng Nhuỵ hướng tới kính chiếu hậu bên trong sửa sang lại tóc, sau đó định thần lại, ngồi ngay ngắn ở ghế lái phụ chờ Minh Thành Hữu.

 

Hắn trở ra rất nhanh từ bên trong khách sạn, hai tay trống trơn lên xe.

 

"Anh ghi lại địa chỉ nhà em rồi, đợi chút là có người đưa qua cho em."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-341.html.]

"Cám ơn anh, Thành Hữu."

 

Minh Thành Hữu dọc theo đường cũ đưa Vưu Ứng Nhuỵ về trước chung cư, cô cũng không nói gì nhiều liền xuống xe.

 

Minh Thành Hữu nhìn bóng lưng cô đi chầm chậm từng bước một, ánh mắt nhìn về chỗ ngồi phía sau xe, là Vưu Ứng Nhuỵ chọn y phục và cà vạt cho hắn.

 

Trước cửa thang máy chung cư có một thùng rác, Vưu Ứng Nhuỵ thấy xung quanh vắng lặng, lấy gói quà đựng thắt lưng từ trong túi xách ra tiện tay ném vào trong thùng rác.

 

Cô cũng không phải không nên mua đồ giống nhau cùng Phó Nhiễm, chỉ là, hy vọng đồ của cô tặng Minh Thành Hữu có thể sử dụng ở trên người, dù là mượn danh nghĩa của người khác.

 

Ánh mắt Vưu Ứng Nhuỵ lạnh lùng nhìn túi quà trang trí tinh tế trong thùng rác. Cô thật sự rất sợ Minh Thành Hữa rơi vào nữa, rất sợ, rất sợ.

 

Lái xe Phó Nhiễm trở về Trung Cảnh Hào Đình, Minh Thành Hữu lấy gói quà ở chỗ ngồi phía sau xe đi vào trong biệt thự. Đứng trước cửa gọi điện thoại cho Lý Vận Linh, để sáng mai bà chuẩn bị món hắn thích ăn sớm một chút.

 

Minh Thành Hữu lên cầu thang đi tới lầu hai, mang theo món đồ nặng trịch trong tay, bật đèn phòng ngủ lên đi vào, bên trong căn phòng lớn như vậy lại thật lạnh lẽo.

 

Hắn đem mấy túi quà đặt ở trên ghế sa lon, ngón tay lướt qua thành ghế, mở ra một chiếc túi trong đó.

 

Bên trong là thắt lưng Phó Nhiễm mua, Minh Thành Hữu mở túi ra, là logo đặc trưng của Hermes, tôn quý và mạnh mẽ, hắn cầm thắt lưng đi tới trước giường, nghe được tiếng chuông di động trong túi áo khoác vang lên.

 

Minh Thành Hữu đi tới, thấy Phó Nhiễm gọi tới.

 

Khóe miệng không kìm được nâng lên, hắn vắt chân lên tay vịn của ghế sa lon.

 

"Đến nhà rồi?"

 

"Ừ, vừa tới."

 

Phó Nhiễm tắm rửa xong, trên người mặc áo ngủ, đang chuẩn bị xuống lầu ăn cơm tối.

 

"Ở chỗ mẹ anh sao?"

 

Minh Thành Hữu nghe ra ý tứ xa xôi, nằm xuống.

 

"Không có, lười phải nghe mẹ anh càu nhàu. Anh gọi đồ ăn ở ngoài."

 

"Oh."

 

Trong điện thoại có thể nghe được tiếng Phó Nhiễm đang lau tóc.

 

" Quà em tặng anh thích không?"

 

"Thích!"

 

Ngón tay Minh Thành Hữu khẽ lướt qua dây thắt lưng bạch kim.

 

"Rất thích."

 

"Có thấy có gì khác không?"

 

Phó Nhiễm đứng ở cửa sổ, khóe mắt bất giác mềm xuống.

 

Cô nghĩ đến dây lưng khắc chữ nhỏ MR, đôi môi liền mở ra ý cười.

 

Minh Thành Hữu chỉ qua loa nhìn xuống chiếc thắt lưng phong cách.

 

"Có, rất đặc biệt."

 

Hắn nghĩ, là cô mua, tất nhiên là không giống với người khác.

 

Phó Nhiễm nghe vậy, nụ cười trên miệng càng nhiều hơn.

Loading...