"Anh cho là em cũng giống anh, trong đầu đủ loại tư tưởng đó."
"Ý nghĩa chủ yếu của tình yêu cũng cần có quan hệ thân xác."
Phó Nhiễm nằm trên giường.
"Quản nửa người dưới của anh đi. Nếu không chính anh tự mình đi qua phòng khác thôi."
Minh Thành Hữu ngoan ngoãn ôm cô nằm bất động.
Phó Nhiễm co rúc nằm trong lòng hắn, quay người đưa lưng về phía Minh Thành Hữu rồi nhắm mắt lại.
Trong lúc đó Minh Thành Hữu lại không ngủ được, bàn tay hất vài sợi tóc loà xoà bên gò má Phó Nhiễm ra liền nhìn thấy rõ gò má của cô, đôi môi của hắn liền tiến gần lại khẽ hôn lên má Phó Nhiễm, ôm chặt cô hơn nữa.
Lồng n.g.ự.c Minh Thành Hữu dán chặt sau lưng Phó Nhiễm, lúc trở về thị trấn Nghênh An tràn đầy oán trách cùng hận ý, nhưng trong lúc vô thức lại bắt đầu phai nhạt.
Hắn để tay lên n.g.ự.c tự hỏi trong lòng, có phải cảm giác khi yêu một người, người ta sẽ trở nên khoan dung
Cô rút tay rời đi, nhẫn tâm của cô, từng chút từng chút đụng đến sẽ rất đau. Vì sao không ngăn được một câu dịu dàng mềm giọng nũng nịu của cô hôm nay?
Minh Thành Hữu là như thế.
Người khác nhắc nhở hắn một trăm lần một vạn lần hắn cũng không cần, nếu có thể hắn nhìn thấy, liền thật sự là đã nhìn thấy. Nhưng nếu hắn muốn rơi vào, mặc cho ai cũng không kéo hắn lại nổi.
Up2
Hôm sau, kéo rèm cửa sổ ra nhìn về đỉnh núi phía xa, quả nhiên tuyết không còn rơi xuống nữa.
Minh Tranh ở ngoài cửa phòng Triệu Lan ấn chuông cửa vang lên, cửa phòng rất nhanh được mở ra.
"Mẹ đi xuống ăn điểm tâm thôi."
Minh Tranh thuận miệng hỏi thêm một câu.
"Tiểu Nhiễm đâu?"
Sắc mặt Triệu Lan do dự.
"Tối hôm qua Tiểu Nhiễm ở lại phòng của mình."
Hai người đang nói chuyện, cửa phòng Phó Nhiễm bất ngờ mở ra. Minh Thành Hữu mang theo Phó Nhiễm đi ra ngoài, hiển nhiên Phó Nhiễm còn mang sắc mặt mới ngủ dậy, vừa đi vừa đưa tay dụi mắt.
Ánh mắt Minh Tranh lạnh lẽo, cũng rất mau thu lại tâm tình nói với Triệu Lan."Đi thôi."
Ước chừng sau hai giờ chiều, mới truyền đến tin tức có thể xuống núi.
Nhóm người bị mắc kẹt ở bên trong khách sạn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Phó Nhiễm đưa Minh Thành Hữu đi tới nơi cô đậu xe. Triệu Lan lái xe cẩn thận, Minh Thành Hữu không nhịn được mở cửa phía ghế lái ra, nhận lấy chìa khoá xe từ trong tay Phó Nhiễm, sau đó liền đạp chân ga quay đầu xe.
"Chậm một chút! "
Phó Nhiễm cài dây an toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-340.html.]
"Coi chừng đường trơn."
"Phó Nhiễm, về sau đừng để cho anh biết những chuyện em làm như vậy nữa."
Cô xoay người, ánh mắt nhìn gò má Minh Thành Hữu chằm chằm.
"Bây giờ bác Triệu đã biết nơi chôn cất ở Thanh Sơn, sau này sẽ không phiền tới em nữa. Chỉ là chuyện nhỏ này, anh cũng đừng nói cho mẹ anh biết."
Minh Thành Hữu không thể nghe nổi hừ nhẹ.
"Anh muốn em chớ dính vào, em kéo người khác vào làm cái gì?"
"Anh nghĩ nha, nếu lại bị mẹ anh biết sẽ kéo tới phiền toái không cần thiết. Thật vất vả chuyện mới trở nên bình thường. . . . . ."
Minh Thành Hữu thả chậm tốc độ, bánh xe trượt không ngừng.
"Nhưng nếu như bà ấy có thể thông qua bảo vệ để vào thăm, coi như cũng có bản lĩnh."
Mặt Phó Nhiễm lộ ra vui vẻ, đây là chuyện nhỏ, cô dùng thủ đoạn "mua chuộc" người mà chỉ có Triệu Lan biết rõ. Rốt cuộc là lằng nhằng như bức tranh hồ lô đi?
"Đúng rồi, xe anh để lại đây thì sao?"
"Hôm qua đã gọi Hàn Tuyển lái trở về rồi."
Minh Thành Hữu nhìn về biển hướng dẫn dọc
"Đứng ở chân núi đã nghe qua nhạc sao?"
Phó Nhiễm chồm qua tựa đầu lên bả vai Minh Thành Hữu, đường núi rất khó đi, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra được. Lúc ấy cô nhận được điện thoại còn tưởng rằng đang nằm mơ, Minh Thành Hữu nghiêng mặt khẽ hôn lên đỉnh đầu cô.
"Đang nghĩ gì vậy?"
"Không có gì."
Cô uất ức dựa vào trên người hắn, nhắm mắt mặc cho âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp quanh quẩn bên tai.
Trở lại Phó gia cũng gần 5h chiều.
Minh Thành Hữu nói Lý Vận Linh ở nhà nhất định sẽ lo lắng, muốn trở về luôn. Phó Nhiễm cũng không giữ hắn lại, vội vàng đi lên lầu lấy quà tặng.
Minh Thành Hữu cầm chiếc túi.
"Bên trong là gì vậy?"
"Về nhà rồi hãy mở ra xem!"
Minh Thành Hữu tiện tay đem túi đặt qua ghế bên cạnh tài xế, nhìn thấy Phó Nhiễm đi vào cửa lúc này mới khởi động xe rời đi.
Xe lái đến một nửa đường, nhận được điện thoại gọi tới.
Thật ra chỉ cần nghe thấy tiếng chuông hắn đã có thể biết là ai.
Ngón tay Minh Thành Hữu đặt nhẹ lên hai đầu chân mày, không khỏi phiền não. Hắn lấy di động ra nghe máy.