Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 331

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:12:42
Lượt xem: 3

Minh Tranh móc điếu thuốc ra, nghe âm thanh lạch cạch của bật lửa, cánh mũi liền ngửi được mùi t.h.u.ố.c lá quanh quẩn, không xua đi được. Phó Nhiễm nghiêng mặt nhìn hắn.

 

"Lúc sinh nhật của anh em cũng không căng thẳng như thế."

 

Hắn hút điếu thuốc, như cười như không nhìn chằm chằm về phía Phó Nhiễm.

 

"Ai nói? Lúc ấy tôi có việc thật, mặc dù đã trễ nhưng chưa tới rạng sáng cũng đã tặng quà cho anh rồi, không phải sao?"

 

Tất nhiên cô sẽ không nói là bị Minh Thành Hữu cố ý phá hư. Phó Nhiễm nghĩ tới, trong lòng vừa trầm xuống, đến sinh nhật Minh Thành Hữu, cô lại bị ở đỉnh núi cùng một chỗ với Minh Tranh.

 

Đây được coi là chuyện gì?

 

Minh Tranh cũng không nói trắng ra chuyện lúc đó hắn đã nhìn thấy Phó Nhiễm và Minh Thành Hữu ở nhà hàng.

 

"Cho nên em cũng đừng để ở trong lòng, nhiều lắm là sau khi xuống núi đến bên cạnh hắn."

 

Giấy không thể gói được lửa, nhưng nếu Minh Thành Hữu biết cô cùng Minh Tranh ở chung một chỗ, còn mang Triệu Lan đi Thanh Sơn. . . . . .

 

Trong lòng Phó Nhiễm phiền não, không dám nghĩ tiếp. Minh Tranh hít từng hơi thuốc lá, Phó Nhiễm nghe mùi vị càng ngày càng đậm. Di động cô đặt ở bên cạnh, sóng điện thoại ở trên núi lúc có lúc không, Phó Nhiễm nhìn màn hình điện thoại hoàn toàn không có tín hiệu.

 

"Tiểu Nhiễm, anh không nghĩ là hai người còn có thể ở cùng một chỗ."

 

Phó Nhiễm nhìn đám người bên trong vườn hoa dười tầng c

 

"Tôi cũng không nghĩ qua."

 

"Đã nghĩ được chưa?"

 

Minh Tranh hít sâu điếu thuốc, con ngươi lộ ra sâu thẳm mê ly. Hắn hút xong điếu thuốc, trở về phòng nhìn Triệu Lan đã tỉnh dậy hay chưa. Phó Nhiễm che kín áo khoác đứng ở trên ban công, chuông di động thình lình vang lên. Cô bỗng nhiên kinh hãi, ngón tay mở ra màn hình thấy số di động của Minh Thành Hữu. Phó Nhiễm cố trấn an, ngón tay nhấn nút nghe.

 

"Phó Nhiễm, em không có ở nhà sao? Tần Mộ Mộ và Tống Chức cũng không có tin tức của em. Em đi đâu?"

 

Cô còn chưa mở miệng, bên đầu điện thoại kia đã sớm giành phần nói trước ngay lúc vừa nghe máy. Bàn tay Phó Nhiễm ngăn ở khóe miệng.

 

"Thành Hữu, em không có ở thị trấn Nghênh An."

 

Minh Thành Hữu nhanh chóng hỏi ngược lại.

 

"Vậy em ở đâu?"

 

Phó Nhiễm ngước mắt nhìn khách sạn, đèn ne-on sáng chói khắp bốn phía. Nếu cô nói thật nhất định Minh Thành Hữu sẽ tức giận.

 

"Em nói cho anh, anh phải hứa không được tức giận."

 

Minh Thành Hữu nghe giọng điệu cô có gì đó không đúng.

 

"Rốt cuộc ở đâu?"

 

Phó Nhiễm khẽ cắn môi.

 

"Em ở Thanh Sơn."

 

Đầu dây kia trầm mặc một hồi lâu, chỉ nghe được tiếng hít thở của người đàn ông càng lúc càng dồn dập mạnh mẽ. Phó Nhiễm nói một tiếng, Minh Thành Hữu âm trầm nói.

 

"Đi Thanh Sơn làm gì?"

 

Ngón tay Phó Nhiễm nắm chặt thanh lan can. Minh Thành Hữu không nghe được câu trả lời, giọng điệu vẫn cứng ngắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-331.html.]

 

"Thế nào vẫn chưa trở lại?"

 

Phó Nhiễm có chút uất ức đè thấp giọng nói, giọng nói mềm mại nghe như đang làm nũng.

 

"Xuống núi gặp bão tuyết, mọi tuyến đường đều bị phong toả. Không biết ngày mai có thể trở về không nữa!!"

 

Cô tựa hồ có thể nghe được tiếng hô hấp căng thẳng đầu dây bên kia. Câu thật xin lỗi Phó Nhiễm còn chưa nói ra khỏi miệng, liền nghe đến giọng nói tức giận của Minh Thành Hữu, như muốn bật tung hết nóc nhà.

 

"Phó Nhiễm, em thật là có triển vọng!"

 

"Thành Hữu!"

 

"Tút tút tút ——"

 

Phó Nhiễm lấy điện thoại bên tai xuống, nhìn màn hình di động suy nghĩ mất hồn.

 

Minh Tranh ở ngoài cửa kêu cô đi ra ngoài ăn cơm. Trên bàn ăn Phó Nhiễm không yên lòng dường như không động đũa, Triệu Lan kéo cô qua nói chuyện, Minh Tranh giục bà về phòng ngủ. Lúc này Triệu Lan mới chịu buông tay Phó Nhiễm.

 

Đồng hồ báo đã chuyển sang tám giờ.

 

Phó Nhiễm ở trong phòng lo lắng, gọi lại cho Minh Thành Hữu nhưng hắn vẫn không nhận.

 

Thực sự tức giận lớn rồi.

 

Phó Nhiễm ngồi ở mép giường, nhất định là Minh Thành Hữu đoán được cô và Minh Tranh cùng với Triệu Lan ở chung một chỗ để di động lên tủ đầu giường rồi đi vào phòng vệ sinh tắm rửa. Ở một nơi xa lạ, trên chiếc giường xa lạ, hơn nữa còn gần khu nghĩa trang, Phó Nhiễm quấn chăn lăn lộn khó ngủ, ánh mắt nhìn trần nhà chằm chằm. Cô không thấy chút mệt mỏi, trong phòng đèn cũng bật sáng như ban ngày.

 

Phó Nhiễm nhìn đồng hồ đã qua mười hai giờ, mí mắt bắt đầu nặng trĩu, cô đem chăn phủ qua đỉnh đầu. Giấc ngủ chập chờn, chỉ thấy ác mộng ngắn linh tinh.

 

Đúng lúc, di động vang lên khiến Phó Nhiễm kinh sợ thiếu chút nữa la thét chói tai, còn tưởng rằng là hung linh đêm khuya.

 

Mu bàn tay sờ lên trán đều là mồ hôi lạnh. Cô mở mắt nhìn màn hình, khoảng chừng mười giây mới phản ứng được là Minh Thành Hữu gọi tới. Phó Nhiễm vội vàng nghe máy.

 

"Alo?"

 

"Em ở đâu?"

 

Giọng nói đầu dây bên kia có chút thở gấp.

 

"Em ở Thanh Sơn."

 

Phó Nhiễm nhỏ giọng nói.

 

"Anh…." Minh Thành Hữu đi bộ mệt c.h.ế.t đi được, từng tiếng hít thở truyền đến tai Phó Nhiễm từng đợt đau đớn.

 

"Anh hỏi em ở Thanh Sơn là ở đâu?"

 

Phó Nhiễm nói tên khách sạn.

 

"Anh đang ở đây?"

 

Phó Nhiễm còn nghe được tiếng đi bộ dẫm lên tuyết truyền ra, trong di động còn có tiếng gió lạnh gào thét thổi qua, cô sợ hãi ngồi thẳng nửa người lên.

 

"Anh cũng tới Thanh SơnMinh Thành Hữu tức giận nói.

 

"Cuối cùng anh lại phải tới đây thử xem xem em có nói thật hay không? Quả nhiên mọi tuyến đường đều bị chặn."

 

Ánh mắt Phó Nhiễm liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, đã tới hai giờ sáng!

Loading...