Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 315

Cập nhật lúc: 2025-03-31 21:28:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Thành Hữu thay xong quần áo đi xuống dưới lầu, thấy người giúp việc đang bận rộn dọn dẹp, hắn nhíu mày, tay đang đút vào áo khoác.

 

"Tam Thiếu muốn đi ra ngoài sao?"

 

"Ừ."

 

Minh Thành Hữu đi qua phòng khách.

 

"Tam Thiếu, những thứ đồ này nên xử lý như thế nào?"

 

Người giúp việc chỉ vào không ít quần áo trên ghế sa lon, có vài người tham gia vũ hội hóa trang xong đều vứt quần áo mặc tới ở đây, nét mặt Minh Thành Hữu tỏ vẻ ghét bỏ.

 

"Vứt đi."

 

"Vâng"

 

Phó Nhiễm đang đánh răng ở phòng vệ sinh thì nhận được điện thoại của Tần Mộ Mộ gọi tới, cô ấp úng ở bên đầu kia nửa ngày sau mới hỏi Phó Nhiễm có xem qua tin tức

 

Phó Nhiễm vừa đánh răng vừa mơ hồ không rõ nói.

 

"Không có."

 

Tần Mộ Mộ trầm mặc một hồi lâu, giọng điệu nặng nề.

 

"Cậu mở máy tính ra xem đi, cũng có thể chỉ là lăng xê, không có gì thật."

 

Phó Nhiễm tắt di động sau đó nhanh chóng rửa mặt, không kịp lau sạch nước trên mặt, muốn tìm tin tức mà Tần Mộ Mộ nói đến không khó, Phó Nhiễm đưa tay vỗ nhẹ hai bên má, vừa nhìn thấy tin tức về Minh Thành Hữu.

 

Minh Thành Hữu dừng xe trước cửa Phó gia, hắn gọi cho Phó Nhiễm, cô cũng không nghe máy.

 

Ngón tay hắn gõ nhẹ từng cái lên tay lái, không nhanh không chậm, lúc nặng lúc nhẹ, trong mắt tinh sáng xuyên qua kính chắn gió nhìn về nơi nào đó.

 

Ngẩng đầu nhìn thấy Phó Nhiễm đã đi tới cửa, cô mở cửa xe ngồi vào, Minh Thành Hữu thu hồi tầm mắt.

 

"Còn chưa ăn điểm tâm phải không?"

 

"Ừ."

 

Phó Nhiễm chỉnh lại đuôi tóc lộn xộn trước ngực, cô tiện tay vén ra sau tai, động tác tự nhiên, mùi nước hoa sơn chi dìu dịu theo động tác mà tỏa ra, tay Phó Nhiễm cầm túi xách đặt trên đầu gối, quay đầu qua nói với Minh Thành Hữu.

 

"Chuyện gì mà tới đón em gấp như vậy?"

 

Minh Thành Hữu khởi động xe, khoé mắt cười nâng lên là đôi mắt đào hoa điển hình. Phó Nhiễm nghe âm nhạc êm dịu bên trong xe, Minh Thành Hữu cầm lấy tay cô.

 

Lòng bàn tay lạnh như băng, Phó Nhiễm nhíu mày.

 

"Anh lạnh không?"

 

"Không lạnh."

 

Môi mỏng của hắn bật ra hai chữ.

 

"Nghe tin tức đài FM đi".

 

Phó Nhiễm đưa tay muốn chuyển kênh, Minh Thành Hữu giữ tay cô trong lòng bàn tay lần nữa.

 

"Nghe nhạc đi, những bài hát này là anh mới đổi, em nghe thử đi."

 

Nói không chừng, sợ đài phát thanh đưa tin tức tối ngày hôm qua.

 

Phó Nhiễm để mặc hắn cầm chặt tay, Minh Thành Hữu không yên lòng lái xe, ngón cái ấn mạnh lên mu bàn tay Phó Nhiễm một cái, cô ngẩng đầu liếc nhìn gò má của hắn.

 

"Đã xảy ra chuyện gì sao?"

 

Hắn quay lại nhìn Phó Nhiễm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-315.html.]

 

"Rời giường xong xem qua tin tức chưa?"

 

Phó Nhiễm lắc đầu.

 

"Không có, nhận được điện thoại của anh em liền vội vàng rửa mặt, có tin tức gì quan trọng sao?"

 

Đôi môi Minh Thành Hữu vốn mỏng, bĩu môi như vậy, càng vô cùng hấp dẫn.

 

"Hay là đi ăn điểm tâm trước đã."

 

Đi ngang qua một quán ăn nhỏ, Phó Nhiễm bảo hắn dừng xe.

 

"Đừng tới nhà hàng, ăn ở quán này

 

"Được."

 

Nhưng bởi vì quán nhỏ ở ven đường nên không có chỗ đậu xe, Phó Nhiễm đẩy cửa xe ra nói đi xuống trước xếp hàng, để Minh Thành Hữu tìm chỗ đậu xe.

 

Hắn dừng xe xong đi vào quán, nhìn qua cũng biết là quán bình dân, ra vào đều là người bình thường với mức lương thấp. Phó Nhiễm cầm đũa ở chỗ không xa vẫy tay về phía hắn, có vài người còn phải vội vàng đi làm, cho nên sốt sắng ăn.

 

Minh Thành Hữu ngồi đối diện Phó Nhiễm, là chiếc bàn đơn sơ với băng ghế dài, Phó Nhiễm nghe được người ta gọi số 28, cô lôi Minh Thành Hữu cùng tới quầy phục vụ.

 

"Không phải bọn họ nên mang tới sao?"

 

"Đân có nhiều nhân viên như vậy chứ!!"

 

Phó Nhiễm bưng khay trở về chỗ cũ, gọi cũng không ít món ăn, mì hoành thánh, rau sống, nắm gạo nếp, canh.

 

" Đây là qua năm mới nên không có nhiều người đi làm. Bình thường muốn ăn ở đây sợ là còn phải đợi lâu".

 

Phó Nhiễm bưng một chén mì hoành thánh cho Minh Thành Hữu, trong tay cầm chiếc đũa cùng thìa đưa cho hắn.

 

Ăn ở đây cũng có cái hay, mỗi người vội vàng ăn xong đi kiếm tiền, không có mấy người thật sự quan tâm bàn tán chuyện thiên hạ.

 

Phó Nhiễm chăm chú ăn chén mì hoành thánh, Minh Thành Hữu ngước mắt nhìn đỉnh đầu cô. Trong quán ăn hơi ồn ào, hắn hơi nghiêng người sang nói với cô.

 

" Anh có chuyện muốn nói với em."

 

Cô cũng không ngẩng đầu lên.

 

"Nói đi

 

"Tối hôm qua anh đưa em về, lúc về nhà phóng viên đến đưa tin có người vào nhà anh. Hiện tại, đoán không chừng trang đầu các báo đều đã đăng tin tức này."

 

Cuối cùng Phó Nhiễm cũng ngước mặt lên nhìn Minh Thành Hữu, cô nuốt đồ ăn xuống cổ, thần sắc càng thấy nghiêm nghị. Minh Thành Hữu thấy dáng vẻ này của cô, định buông thìa trong tay xuống, hai tay hắn đặt ở mép bàn.

 

"Là ở ngoài cửa nhà anh hay ở trong nhà ?"

 

Minh Thành Hữu ngẩn ra, nghĩ thầm câu hỏi này liên tưởng đến ý nghĩ kia.

 

"Bên trong.......nhà."

 

Hai hàng lông mày được cắt tỉa tỉ mỉ của Phó Nhiễm giống như nhíu lại thành một hàng.

 

" Sao cô gái kia lại vào trong nhà anh được?"

 

"Dùng chìa khóa vào."

 

"Là mẹ anh sao?"

 

Sắc mặt Minh Thành Hữu tối sầm.

 

"Không phải."

 

Phó nhiễm oh một tiếng, lại vùi đầu chăm chú ăn bữa sáng, Minh Thành Hữu chuyển qua ngồi bên cạnh Phó Nhiễm, kéo tay cô nắm trong lòng bàn tay.

Loading...