Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 314

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:32:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“ Tôi hy vọng đến dường nào có ngày anh có thể nói với tôi, Thành Hữu chỉ yêu mình tôi”.

 

Huống tử là người thẳng thắn, nếu là hắn gạt người khác thì bất kể thế nào cũng không nói ra, đừng nói chi lừa gạt phụ nữ. Minh Thành Hữu đối với Vưu Ứng Nhụy là cưng chiều, đầu tiên hắn cũng cho là nhất định có cảm tình, đàn ông mà, đâu có quy định chỉ được yêu duy nhất một người?

 

Lần ở trong nhà hàng nhìn thấy Minh Thành Hữu ăn cơm với Phó Nhiễm, Minh Thành Hữu còn vì cô ấy mà thiếu chút nữa trở mặt với bạn thân. Lúc đó, hắn hận không thể đánh cho cậu ta một trận để dừng lại. Nếu nói là cậu ta diễn trò, Huống tử thật chỉ lo rằng Thành Hữu sẽ giả mà thành thật.

 

"Ứng Nhụy, Tam Thiếu cùng Phó Nhiễm không thể đến với nhau”.

 

Ánh mắt hắn nhìn về phía trước.

 

“ Thành Hữu đã thoát c.h.ế.t một lần, đã vượt qua, ban đầu Phó Nhiễm rời đi lại là một hành động đã làm cho cậu ấy không thở nổi. Trong mắt chúng ta còn không muốn nhớ tới chuyện này, tôi xem đối với cậu ấy mà nói, thật khó.”

 

Vưu Ứng Nhụy rút khăn ướt ra khẽ lau khóe mắt.

 

“ Tôi còn có thể làm gì? Hai năm cũng đã qua, đằng nào cũng chỉ có thể tiếp tục chờ”.

 

Lời nói cô bất đắc dĩ, Huống tử cầm chai nước bên cạnh ghế lái đưa cho cô.

 

"Uống chút đi”.

 

"Cám ơn."

 

Minh Thành Hữu xuống lầu, thấy bên trong phòng khách bừa bãi hắn đá một cước làm cái lon văng ra, mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc hòa lẫn mùi rượu, hắn nhạy bén ngửi được còn có một loại mùi vị khác.

 

Minh Thành Hữu kéo cửa phòng bếp ra, liếc nhìn chén canh để trên bàn bếp, phía trên cũng là dùng nắp đậy lại, hắn đưa tay thử mở ra, hoàn toàn đã lạnh thấu.

 

Cầm chén canh lên, là món canh sở trường của Vưu Ứng Nhụy, cũng là bình thường hắn thích uống.

 

Minh Thành Hữu nhìn đến mất hồn, lại đậy nắp lại. Hắn xoay người đi lên lầu hai.

 

Vưu Ứng Nhụy đứng dưới nhà chào tạm biệt Huống Tử.

 

“ Cảm ơn anh, Huống Tử. Đi đường lái xe cẩn thận”.

 

“ Còn khách khí với tôi như vậy.”.

 

Huống tử phất tay.

 

“ Đi nha!!”

 

Cô xoay người đi lên nhà, di động trong túi xách đổ chuông, là tiếng chuông cô cài đặt riêng cho Minh Thành Hữu, tay phải Vưu Ứng Nhụy lục trong túi xách, một lúc sau mới tìm được.

 

“ Alo?”

 

“ Ứng Nhụy…”

 

Giọng đàn ông tràn đầy nhẹ nhàng, đơn giản là một tiếng gọi trong nháy mắt lại khiến tâm tình cô đang luống cuống lo lắng hơn nửa ngày bỗng dịu lại.

 

Giọng điệu cô mềm nhũn. “ Thành Hữu, có chuyện gì sao?’’

 

"Đến nhà

 

Minh Thành Hữu cầm ly rượu đi về phía ban công, gió đêm như kim châm nhẹ nhàng ghim vào da thịt, hắn khẽ uống một hớp nhỏ, chất lỏng màu đỏ nhạt chạy dọc xuống cổ họng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-314.html.]

Vưu Ứng Nhụy bước chầm chậm đi về phía trước.

 

“ Ừ !! Huống Tử vừa đưa em về đến nhà”.

 

"Chuyện ngày hôm nay em cũng đừng để trong lòng, nghỉ ngơi thật tốt đi."

 

“ Được!”.

 

Vưu Ứng Nhụy quét thẻ bước vào trong nhà.

 

“ Thành Hữu, trong bếp có nồi canh em nấu sẵn, anh hâm lại rồi uống. Còn nữa, uống ít rượu một chút”.

 

“ Anh biết rõ “.

 

Ngón tay Minh Thành Hữu khẽ nâng lên, nhìn ly rượu màu đỏ rót vào trong miệng.

 

“ Anh cúp máy đây”.

 

"Ừ."

 

Minh Thành Hữu thu hồi tầm mắt ở nơi xa xăm, hắn đưa ly lên khóe môi, cạn sạch một hơi. Không ngoài dự đoán, đội chó săn c.h.ế.t tiệt khó bắt được cơ hội tốt như vậy, lại đúng dịp Vưu Ứng Nhụy xuất hiện, tự nhiên muốn đem chuyện này thêm mắm thêm muối một phen. Minh Thành Hữu mở máy tính ra, tựa đề màu đen nổi bật: cô nàng thần bí nửa đêm tới Trung Cảnh Hào Đình, Tam Thiếu phong lưu khó khăn chống đỡ hương dịu dàng.

 

Ngón tay Minh Thành Hữu đặt lên hai đầu chân mày, vô cùng nhức đầu, Tam Thiếu phong lưu?? Hắn nở nụ cười trào phúng, ngay cả tựa đề cũng chẳng có gì mới.

 

Không thể nghi ngờ là ảnh bị chụp sẽ được đăng lên, đúng vào thời gian Vưu Ứng Nhụy vào Trung Cảnh Hào Đình. Nhưng quả thật theo như lời cô ấy nói, ngoại trừ áo khoác nhung màu đen và khăn choàng cổ bên ngoài, đừng nói là gương mặt, ngay cả thân hình cũng khó phân biệt.

 

Phía dưới còn có không ít ảnh người khác, nhưng tại vì là lễ hội hóa trang hơn nữa ánh đèn mờ mờ, dường như tất cả đều không thấy rõ mặt.

 

Hiển nhiên ký giả cũng hiểu đây là mưa kế ‘ve sầu thoát xác’ của Minh Tam Thiếu, bài báo đưa tin rất dài, lời văn mập mờ khiến người khác tưởng tượng xa xôi.

 

Di động đặt trên bàn vang lên, tầm mắt Minh Thành Hữu vẫn nhìn chằm chằm vào máy vi tính, hắn tiện tay mở ra, là Phó Nhiễm. Tối hôm qua nhận được điện thoại của Vưu Ứng Nhụy là tính toán xấu nhất của hắn, ngón tay Minh Thành Hữu bấm vào nút nghe máy.

 

“ Alo, Phó Nhiễm?”

 

"Rời giường rồi sao?"

 

Giọng nói Phó Nhiễm còn ngái ngủ, có lẽ là chưa tỉnh ngủ. Ngón tay Minh Thành Hữu kéo xuống, tìm mấy tin liên tiếp, cuối cùng cũng không nhìn được bóng dáng của Vưu Ứng Nhụy rõ ràng.

 

“Từ lúc sớm.”

 

Minh Thành Hữu tắt máy tính, đứng dậy đi tới ban công.

 

"Phó Nhiễm?"

 

“ Sao?”

 

Khóe miệng Minh Thành Hữu mím chặt, không chắc Phó Nhiễm có thấy tin tức hay không? Nhưng bên ngoài quá chú ý tới hắn, chỉ sợ là không giấu được tới buổi trưa. Hắn chợt cảm thấy nhức đầu, ngón tay thon dài xoa nhẹ ở huyệt thái dương, nhưng vẫn quyết định là ‘không đánh mà khai

 

Không phải là nói thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị sao?

 

Nhưng. . . . . .

 

Trong lòng luôn có chỗ thấp thỏm, dù sao có phụ nữ đi vào Trung Cảnh Hào Đình là thật.

 

"Phó Nhiễm, em dậy thay quần áo đi. Anh tới đón em”.

Loading...