Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 312

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:31:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Nhiễm đem 10 đồng đánh thắng giao cho Minh Thành Hữu.

 

"Cầm đi, đây là thành quả một buổi chiều của em."

 

Cô đẩy Vưu Dữu đi vào phòng, Minh Thành Hữu ở lại phòng khách giúp chú thu lại bài mạt chược, Phó Nhiễm ngắm nhìn phòng của Vưu Dữu, chăn gấp đặt gọn gàng, đệm giường sạch sẽ làm cho người ta thấy tâm tình thật tốt.

 

"Vưu Dữu, gần đây Lý Sâm không còn tới tìm em chứ?"

 

"Không có."

 

Sắc mặt Vưu Dữu có chút do dự.

 

"Đầu tiên là tới một, hai lần, nhưng em nói vì điều gì đi chăng nữa cũng không muốn nhìn thấy hắn, có thể hắn không kiên nhẫn nữa."

 

Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu ăn xong cơm tối mới rời khỏi Vưu gia, Minh Thành Hữu đưa cô về tới cửa, ánh mắt Phó Nhiễm có chút mệt mỏi.

 

"Mau trở về nghỉ ngơi đi, hôm nay huyên náo cả một buổi chiều thật mệt mỏi."

 

Cô thấy Minh Thành Hữu lái xe đi ra ngoài, lúc này mới đi vào bên trong biệt thự.

 

Xe chạy được khoảng gần một trăm mét, Minh Thành Hữu lấy di động ra định gọi đi, nhưng có cuộc gọi tới lần nữa khiến màn hình di động sáng lên, hắn nghe máy không chút do dự.

 

"Alo, Ứng Nhụy."

 

"Thành Hữu, anh đang ở đâu, mau trở lại đi.... "

 

Giọng nói của Vưu Ứng Nhụy hoảng loạn, lời nói không mạch lạc.

 

"Em ở Trung Cảnh Hào Đình. Em không biết có phải bị người ta theo dõi hay không, bên ngoài có rất nhiều ký giả, làm thế nào bây giờ?"

 

"Em ở trong nhà đừng đi ra, anh sẽ đến liền."

 

Minh Thành Hữu tắt máy, tiện tay ném di động qua ghế phụ, xe tăng tốc nhanh như chớp, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

 

Nhân viên an ninh tới trước cửa Trung Cảnh Hào Đình, tới đuổi đám ký giả đang hỗn loạn, xe của Minh Thành Hữu đi qua hệ thống tự động cảm ứng tiến vào cửa chính, có ký giả bên ngoài la ầm lên.

 

"Tam Thiếu, xin hỏi người mới vừa tiến vào trong nhà anh là ai? Bạn gái của anh sao? Nhưng anh vẫn tuyên bố với bên ngoài vẫn chưa có tình yêu mới."

 

Bàn tay Minh Thành Hữu dùng sức đánh tay lái, hắn đi vào phía sau biệt thự ở tầng dưới cùng tìm một vòng lại không hề thấy bóng dáng của Vưu Ứng Nhụy, Minh Thành Hữu đi lên lầu, sắc mặt xám xịt, Vưu Ứng Nhụy nghe thấy tiếng bước chân đi ra từ phòng ngủ.

 

"Thành Hữu, cuối cùng anh cũng về."

 

"Có chuyện gì xảy ra?"

 

Vưu Ứng Nhụy mặc áo đầm đi theo sau Minh Thành Hữu trước cửa sổ sát đất, bàn tay tách rèm cửa sổ ra, hai con ngươi lạnh lẽo nhìn về cửa chính. Cô đứng im tại chỗ giữa phòng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-312.html.]

 

"Em cũng không biết, em nhận được tin nhắn bảo em tới Trung Cảnh Hào Đình. Mặc dù có hoài nghi nhưng gọi điện thoại cho anh anh lại không nghe máy, em lo lắng là có chuyện, nghĩ là sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, em không nghĩ tới là có nhiều ký giả canh giữ ở đây như vậy."

 

"Tin nhắn?"

 

Hai đầu chân mày Minh Thành Hữu nhíu chặt, đôi mắt lạnh lùng mơ hồ dần chuyển sang thịnh nộ, hắn chìa tay ra.

 

"Đưa di động cho anh."

 

Vưu Ứng Nhụy vội vàng tìm di động trong túi ra, tìm tin nhắn vừa rồi đưa cho Minh Thành Hữu, nội dung tin nhắn rất đơn giản: nhanh tới Trung Cảnh Hào Đình, có chuyện không thể tưởng tượng đang xảy ra, bỏ qua đừng hối hận!

 

Không có ký tên, số di động xa lạ.

 

Minh Thành Hữu vung tay lên, cầm di động giơ giơ lên trước mặt Vưu Ứng Nhụy.

 

"Em cho rằng sẽ có chuyện gì không thể tưởng tượng được? Anh lên giường với Phó Nhiễm sao?"

 

Hai mắt Vưu Ứng Nhụy đỏ bừng.

 

"Không phải, em lo lắng cho anh, nên. . . . . ."

 

Minh Thành Hữu ném di động của cô ra ngoài, đập vào trong ghế salon cách đó không xa.

 

"Ứng Nhụy, đi theo anh hai năm em nên là người biết rõ nhất, lời nói thật khẳng định tốt sẽ hơn so với giấu giếm."

 

Vưu Ứng Nhụy khẽ cắn môi dưới, ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, khoảng cách gần như thế, nhưng cô không thể nhìn tới đáy mắt của hắn.

 

"Thật xin lỗi!! Lúc đó em nhất thời nóng vội, là có ý nghĩ này."

 

Minh Thành Hữu đứng khuất bóng, sắc mặt lại dịu đi một chút, ánh mắt hắn nhìn đến áo khoác cùng khăn quàng cổ trên giường.

 

Vưu Ứng Nhụy vội giải thích.

 

"Lúc ấy em đọc tin nhắn không thấy ký tên cũng có hoài nghi, em bắt xe taxi tới đây, mặc áo khoác này và che mặt, cho dù bọn họ có chụp được hình cũng không thể nhận ra em."

 

Minh Thành Hữu bước tới bên cửa sổ lần nữa, nhân viên an ninh đang xua đuổi, đám người từ từ tản đi, nhưng bản lãnh chó săn từ trước tới giờ lại phi thường, nếu bọn họ biết có phụ nữ đi vào Trung Cảnh Hào Đình, sao chịu bỏ qua tin tức lớn như vậy?

 

Hắn khoanh tay trước ngực, đầu ngón tay gõ nhẹ cánh tay, Vưu Ứng Nhụy đứng bên cạnh không dám quấy rầy, cũng biết lúc này có bao nhiêu phiền toái.

 

Minh Thành Hữu đi tới trước tủ rượu rót ly rượu, Vưu Ứng Nhụy im lặng khom lưng dọn dẹp phòng cho hắn. Ánh mắt hắn nhìn trên bóng lưng bận rộn của Vưu Ứng Nhụy, Minh Thành Hữu suy nghĩ một lát, lấy di động ra nhấn một số điện thoại.

 

" Alo, Huống Tử, tớ đang gặp một việc khó giải quyết. Thế này, cậu tìm thêm vài người tới đây, tốt nhất là không quen biết. Dĩ nhiên là phiền toái mới gọi cho cậu. Như vậy....."

 

Minh Thành Hữu nhỏ giọng thu xếp, Vưu Ứng Nhụy giúp hắn sắp xếp tạp chí lại một chỗ, cô dỏng hai lỗ tai lên, vừa lo lắng vừa buồn phiền trong lòng.

 

Minh Thành Hữu mới cúp máy, Phó Nhiễm liền gọi tới.

Loading...