Minh Thành Hữu đưa tay kéo Lý Vận Linh lại gần.
"Mẹ, mẹ hận cha sao?"
Mãi lâu sau Lý Vận Linh vẫn không mở miệng, ánh mắt Minh Thành Hữu lướt nhanh về phía tấm hình của Minh Vân Phong bày trên giá sách, Lý Vận Linh thở dài.
"Có gì mà hận hay không chứ?"
Rốt cuộc là yêu qúa nhiều hận một chút, hay là hận quá nhiều yêu một chút, chính bà cũng không thể phân chia rõ ràng.
"Dù sao hai mươi mấy năm đã qua, ông ấy thật lòng thương yêu nâng niu con trong lòng bàn tay, Thành Hữu, về điểm này ta rất vui mừng, bởi vì con là con trai của ta."
Nhưng nếu nói không oán không trách, vậy cũng là giả.
Lý Vận Linh chỉ có lý do duy nhất có thể tự thuyết phục mình, chỉ có lý do này, đứa con Minh Vân Phong yêu nhất, mãi mãi là con trai của bà!
"Mẹ,
"Thành Hữu, con ở lại hay phải trở về?"
Lý Vận Linh kéo cái mền đang đắp đầu gối ra chuẩn bị đứng dậy.
"Không, mấy ngày này con sẽ ở nhà cùng mẹ."
Minh Thành Hữu đỡ Lý Vận Linh đứng dậy, hắn đi tới mở đèn, sau đó tắt TV. Hai mẹ con đi qua trước kệ sách, cả hai đều nhìn về tấm hình của Minh Vân Phong, Lý Vận Linh dừng bước.
"Thành Hữu, ta biết rõ trong lòng con vẫn có oán trách, chuyện di chúc đừng trách cha con, chuyện này nhất định là Lão Đại gây ra."
Sau khi Minh Vân Phong qua đời, Lý Vận Linh hết lần này tới lần khác hướng Minh Thành Hữu nhấn mạnh, mọi chuyện đều không liên quan tới Minh Vân Phong, muốn trách thì trách Minh Tranh.
Minh Thành Hữu đỡ bà lên lầu, chuẩn bị cho bà một ly sữa nóng, sau khi thấy Lý Vận Linh đã ngủ, hắn đắp lại góc chăn cho bà sau đó đứng ở bên giường. Đâu chỉ riêng Triệu Lan, hai năm qua Lý Vận Linh lại có chỗ nào tốt hơn chứ?
Trước kia Minh Vân Phong chưa bao giờ từng thừa nhận thân phận con riêng của Minh Tranh với bên ngoài, trong nhà còn có người con nuôi Minh Vanh, cho nên bên ngoài đối với Minh Tranh nhiều nhất cũng chỉ là có suy đoán mà thôi.
Cho đến lúc ở lễ truy điệu của Minh Vân Phong, Minh Tranh công khai mang theo Triệu Lan đến thăm viếng, lúc này sự thật mới được coi là bị vạch trần.
Hai năm qua Lý Vận Linh không ngoài ra xã giao mang danh nghĩa là là tu thân dưỡng tính, thật ra chỉ là đang tránh né áp lực dư luận.
Sinh ra ở danh gia vọng tộc, điều lo lắng nhất không phải là danh dự bị tổn thương sao?
Mấy ngày lễ mừng năm mới Minh Thành Hữu vẫn ở nhà cùng Lý Vận Linh, Minh Vanh tới đây rất ít, Vưu Ứng Nhụy đã tới từ hai ngày trước nên cũng theo ý của Minh Thành Hữu không Minh gia nữa.
Ngày đầu năm mới lại có thời gian rảnh rỗi, Minh Thành Hữu tới Phó gia đón Phó Nhiễm, tối hôm qua đã nói với chú thím Vưu là hôm nay sẽ tới, Phó Nhiễm ôm quà tặng đã chuẩn bị cho Vưu Dữu lên xe.
Mới đến tiểu khu, từ xa đã nhìn thấy Vưu Dữu mặc chiếc áo lông dài tới đầu gối, vừa dậm chân vừa để tay ở trên môi hà hơi giống như đang đợi bọn họ, thấy xe của Minh Thành Hữu, Vưu Dữu vui sướng ngoắc.
"Này chứ. Tìm chiếc TXT kế tiếp chạy một trăm km nhanh như tên b.ắ.n giống như trong quảng cáo nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-310.html.]
Phó Nhiễm mở cửa xe, cô cùng Vưu Dữu đi vào chỗ ngồi phía sau xe.
"Chúng ta cũng không phải là không biết đường, sao lại còn ra đón?"
"Em chờ không nổi."
Vưu Dữu đưa tay nắm lấy thành ghế nhoài người lên phía trước.
"Anh rể!"
Tiếng xưng hô này vang dội vô cùng, sức mạnh tràn đầy.
Minh Thành Hữu lấy túi quà đã chuẩn bị từ trước đưa cho cô.
"Năm mới vui vẻ."
"Cám ơn anh rể."
Chú thím bận rộn nấu ăn, thím bảo chú đi ra ngoài tiếp đón, bên trong phòng khách nhỏ đầy náo nhiệt, trên khay trà bày đầy các loại trái cây hạt dưa, Phó Nhiễm đem từng hộp quà xách vào phòng của chú thím.
"Tiểu Nhiễm, các con đây là được rồi, còn mang nhiều như vậy đồ."
Mỗi lần tới cũng làm cho bọn họ tốn kém, ch thật sự rất ngại, ông lấy ra từ bên trong tủ bát hai hộp quà tặng hạng sang.
"Chỗ này là lá trà, trong đơn vị ta phát, lát nữa hai đứa mang về."
Minh Thành Hữu liếc nhìn.
"Đơn vị của chú còn có phúc lợi tốt như vậy ?"
"Đúng, đúng."
Phó Nhiễm đập vào mu bàn tay của Minh Thành Hữu, nhìn một cái cũng biết là chú cố ý đi mua, cô ý bảo Minh Thành Hữu đừng nói toạc ra.
"Cám ơn chú."
Sau khi ăn xong, thím bưng mấy ly trà tới đây, cho Phó Nhiễm cùng Vưu Dữu mỗi người một ly trà hương bưởi mật ong tự pha, trong phòng khách gần chỗ ra ban công có bày một chiếc bàn, chú đề nghị chơi mạt chược, sau giữa trưa ánh mặt trời hắt vào, Phó Nhiễm từ chối nói không, Minh Thành Hữu ở bên dạy cho cô, thấy chú thím hào hứng bừng bừng cô cũng không muốn làm mất hứng của họ.
Vưu Dữu mang ghế đến ngồi ngoài xem, bốn người ngoại trừ Phó Nhiễm ra đều là các cao thủ, tự nhiên Vưu Dữu phải làm hậu thuẫn kiên cường cho cô.
Minh Thành Hữu ở cửa trên của Phó Nhiễm, cô lại là thế bài chậm nhất, may mắn là lần tiếp cục trưởng Tống bọn họ đã đánh qua nên có biết một chút quy tắc, chỉ là phản ứng không nhanh bằng cao thủ, cũng thường xuyên bị sai bài.
Vưu Dữu mưa dầm thấm đất, nhưng không chơi nên tài nghệ cũng giống như nhau, Minh Thành Hữu lại gần nhìn bài của Phó Nhiễm, cô đưa tay đẩy hắn ra.
"Làm gì vậy?"
"Anh giữ cửa giúp em."