Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 307

Cập nhật lúc: 2025-03-30 20:21:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phạm Nhàn cầm ly trà ướp hoa trong tay đưa cho cô, Phó Nhiễm dần dần có chút không yên lòng, màn hình di động vẫn không có nhắc nhở nhắc nhở tin nhắn tới, cô nhét di động vào miếng đệm dựa phía sau lưng, ánh mắt nhìn đồng hồ treo trên tường chằm chằm.

 

Cô do dự không biết có nên gọi cho Minh Thành Hữu hay không??

 

Màn hình TV chiếu tiểu phẩm hài làm Phạm Nhàn cùng Phó Tụng Đình cười vui vẻ, Phó Nhiễm cầm di động lên, giống như là màn hình cảm ứng đột nhiên rung lên, số điện thoại hiển thị là Minh Thành Hữu gọi tới.

 

Phó Nhiễm vừa nhìn thời gian, đã gần bước qua rạng sáng.

 

Cô bấm phím

 

"Alo?"

 

Đầu dây bên Minh Thành Hữu rất yên tĩnh, giọng nói người đàn ông lạnh nhạt mà đanh thép.

 

"Đến thư phòng đi."

 

Phó Nhiễm ngẩn ra, không hiểu ý của hắn.

 

"Nhanh lên một chút."

 

Minh Thành Hữu lên tiếng thúc giục.

 

Phó Nhiễm đang ngồi trên ghế sa lon liền đứng dậy, mang dép đi lên lầu, cô bước vào bên trong thư phòng, lộ ra tiếng thở phì phì.

 

"A... "

 

Minh Thành Hữu buồn cười.

 

"Giống như để cho em chạy đuổi theo người lên lầu vậy?"

 

"Minh Thành Hữu!"

 

Phó Nhiễm kéo rèm cửa sổ, đẩy cửa sổ ra.

 

"Còn trơ tráo như vậy không cẩn thận em sẽ trị anh."

 

Trước cửa lớn, người đàn ông đẹp trai tuấn lãng như Atula cầm bó hoa trong tay hướng tới phía Phó Nhiễm vẫy vẫy, cô đặt một tay trên bệ cửa sổ, trong mắt mờ mịt như sương mù.

 

" Làm sao anh biết thư phòng ở nhà em có cửa sổ hướng về phía cửa?"

 

"Anh điều tra khắp nhà em."

 

Minh Thành Hữu đem hoa đặt ở mui xe màu đen, thân thể lười biếng dựa lên cửa sổ xe, đôi chân dài đan

 

"Đang làm gì vậy?"

 

"Đang xem ti vi. "

 

Phó Nhiễm học theo bộ dáng của hắn, cũng bắt đầu đan hai chân.

 

"Muốn vào trong ngồi một chút không?"

 

"Không. "

 

Minh Thành Hữu thấy mình thở ra hơi ấm trong không khí lạnh giá.

 

"Anh tới là muốn nói chuyện với em như thế này."

 

"Được rồi."

 

Trong nhà Phó Nhiễm đang mở máy điều hòa không khí, cô đứng ngoài cửa sổ cảm thấy lạnh, tiện tay với chiếc áo khoác ban ngày đặt ở trên bàn sách.

 

"Anh lạnh không?"

 

"Em xuống sưởi ấm cho anh sao?"

 

Phó Nhiễm có thể đoán được hắn càng nói càng không đứng đắn.

 

"Anh sợ lạnh thì chui vào trong xe đi."

 

Minh Thành Hữu lui người ra để Phó Nhiễm thấy cửa sổ xe mở rộng.

 

"Bên trong đang mở điều hoà, anh dựa vào như vậy không cảm thấy lạnh."

 

"Hôm nay anh đã làm những gì?"

 

"Ăn cơm, ngủ."

 

Minh Thành Hữu suy nghĩ một chút.

 

"Lái xe."

 

Phó Nhiễm không kìm được bật cười.

 

"Em kể cho anh nghe câu chuyện cười nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-307.html.]

 

Minh Thành Hữu gật đầu.

 

Bởi vì cách xa Phó Nhiễm không thể nhìn được, thấy hắn không nói lời nào, cô quay người lại chuẩn bị đi xuống.

 

" Là trước kia ở ngôi chùa trên ngọn núi có vị hoà thượng sao?"

 

Minh Thành Hữu nghĩ cái chuyện cười như vậy, khóe miệng không nhịn được co quắp.

 

"Không phải! "

 

Phó Nhiễm mở miệng nói.

 

"Anh về ngủ đi."

 

"Oh?"

 

Hiển nhiên hứng thú của Minh Thành Hữu dâng cao.

 

"Lại nghĩ lung tung gì thế??"

 

Phó Nhiễm nghiêm nghị.

 

"Em bắt đầu nói nha, có một tên ký giả đến phỏng vấn một đám chim cánh cụt. Cô ấy hỏi, bình thường cậu hay làm gì? Chim cánh cụt thứ nhất nói: ăn cơm, ngủ, đánh Đậu Đậu, con thứ hai cũng là trả lời như vậy, mãi cho đến con cuối cùng, chim cánh cụt nhỏ nói: ăn cơm, ngủ. Ký giả cảm thấy rất kỳ quái liền hỏi: làm sao cậu không đánh Đậu Đậu? Tiểu chim cánh cụt lệ rơi đầy mặt nói: bởi vì tôi chính là Đậu Đậu à."

 

Minh Thành Hữu khó có thể kiềm chế, giọng nói Phó Nhiễm trong trẻ

 

"Như thế nào, cười đã chứ?"

 

"Từ trước tới giờ chưa từng nghe qua."

 

Minh Thành Hữu lấy bao t.h.u.ố.c lá từ trong túi quần ra.

 

"Lần đầu tiên em nghe khẳng định là không thấy buồn cười chứ?"

 

"Đúng vậy, em cười rất ít."

 

"Xem ra em và ký giả này ngu ngốc giống như nhau, nghe được câu trả lời không cần hỏi cũng có thể biết nó gọi là Đậu Đậu."

 

". . . . . ."

 

Phó Nhiễm thấy người đàn ông có động tác nâng một tay lên.

 

" Anh hút thuốc sao?"

 

Cô nhớ hai năm trước Minh Thành Hữu cũng có hút, nhưng cũng không đến mức nghiện.

 

"Ít hút thuốc thôi, không tốt với thân thể."

 

Ngón tay Minh Thành Hữu dừng lại, hắn đem t.h.u.ố.c lá ngậm trong miệng, nhưng vẫn chưa châm lửa.

 

"Được rồi."

 

Phó Nhiễm nhón chân lên nghiêng người ra bên ngoài xem.

 

"Mấy ngày nay có việc gì không?"

 

"Ở nhà với mẹ anh, bà hay nói anh không bên cạnh bà nhiều lắm. Ngày mai còn muốn đi viếng mộ cha."

 

Phản ứng đầu tiên của Phó Nhiễm nghĩ đến Triệu Lan, giọng điệu cô mềm nhũn thử dò xét.

 

"Cha anh… ông ấy được chôn cất ở đâu?"

 

"Thanh Sơn."

 

"Thanh Sơn?"

 

Phó Nhiễm giật mình.

 

"Xa như vậy?"

 

"Địa điểm là mẹ anh chọn, gần sông kề núi. Anh cũng có xem qua, coi như là một nơi rất tốt để trở về sau trăm năm."

 

Trong lòng Phó Nhiễm có trách nhiệm nặng nề không xua đi được, con người khi còn sống dẫu có quyền thế cao tới tận trời đi chăng nữa, vậy mà sau khi c.h.ế.t ngay cả nơi mai táng cũng không thể tự quyết định, xác thực câu châm ngôn ‘sống không mang được, c.h.ế.t cũng không thể mang theo’

 

"Phó Nhiễm?"

 

Cô nghe thấy đầu điện thoại bên kia Minh Thành Hữu đang kêu mình.

 

"Sao?"

 

Cô khẽ đáp, lấy lại tinh thần.

 

"Anh muốn nói với em ba chữ."

 

Giọng nói Minh Thành Hữu lưu luyến mà mềm mại, giống như thì thào nhỏ nhẹ khiến người khác tê dại. Phó Nhiễm hoàn toàn theo không kịp vấn đề hắn sắp nói ra, giống như phụ nữ khó có thể cự tuyệt hoa tươi, người nào nghe được ba chữ sẽ không tưởng tượng lan man đây?

Loading...