Minh Thành Hữu cảm giác được bóng dáng trong đáy mắt, nhìn thấy bộ dạng Vưu Ứng Nhụy thét chói tai khổ sở, mới phát hiện người phụ nữ bên cạnh hắn trước đó vốn có cuộc sống như tiên.
Sau đó Vưu Ứng Nhuỵ mua sách dạy nấu ăn rồi tới lớp học nấu ăn do người Hoa dạy, từ một người không biết thái rau biến thành một người có thể nấu ăn ngon đạt tiêu chuẩn, đầu tiên
Minh Thành Hữu không hề kiêng nể, bởi vì giữa hai người họ, người vĩnh viễn phải nhân nhượng là Vưu Ứng Nhụy.
Mới bắt đầu cô làm không tốt lắm, dầu muối tương dấm đều cho hết vào, bận nửa ngày nấu mấy món ăn chỉ chờ Minh Thành Hữu nói dù là một câu có tiến bộ. Nhưng hắn lười phải nói chuyện cùng cô, bình thường chỉ vung tay hất khăn trải bàn lên.
"Có phải trong nhà nghèo đến mức không có tiền để tìm người giúp việc?"
Vưu Ứng Nhụy để đũa xuống, yên lặng ngồi xổm người xuống dọn dẹp bừa bãi dưới nền nhà.
Dần dần, Minh Thành Hữu thay đổi thái độ đối với cô, đầu tiên là không bài xích, sau đó lại là cưng chiều, cuối cùng phát triển trở thành vô cùng cưng chiều, hắn không hề keo kiệt vật chất đối với cô, thậm chí hi vọng cô tiêu xài tự nhiên.
Vưu Ứng Nhụy bưng nồi canh từ phòng bếp để lên trên bàn, lại tới xới cơm cho Minh Thành Hữu, hắn cầm chiếc đũa bằng bạc gắp tôm nõn bỏ vào trong chén của Vưu Ứng Nhụy.
"Chúng ta có thể đi ra ngoài ăn, em đỡ phải bận rộn trong bếp"Em rất cao hứng mà.. "
Vưu Ứng Nhụy khẽ nhếch cằm lên.
"Ăn ở bên ngoài lại không thể bằng ở nhà được ."
Thấy dáng vẻ hắn như có điều suy nghĩ , Vưu Ứng Nhụy nuốt cơm xuống.
"Thành Hữu, chuyện ngày hôm nay thật xin lỗi. Tính khí Nhứ Đình là như vậy, em cũng đã nói qua với cô ấy. Bọn em là bạn bè nhiều năm, em biết rõ cô ấy không có ý xấu."
Nhớ tới Vương Nhứ Đình nhiều lần gây hấn, hai đầu lông mày Minh Thành Hữu nhíu lại có chút không vui.
"Ứng Nhụy, có vài người là ít tiếp xúc một chút, nói không chừng ngày nào đó đầu óc em cũng sẽ bị dạy hư."
Vưu Ứng Nhụy không che giấu được nụ cười trên khóe miệng.
"Anh nói cái gì đấy?"
"Em mới về không được bao lâu, mấy ngày này ở nhà bên cạnh cha mẹ em nhiều một chút, đi ra ngoài du lịch cũng được."
Sao Vưu Ứng Nhụy nghe lại không hiểu ý tứ của Minh Thành Hữu, cô cầm đũa khều nhẹ thức ăn.
"Thành Hữu, em ở lại qua 15 tháng Giêng rồi lại đi. Hôm đó sinh nhật anh em có thể ở cùng với anh không?"
Minh Thành Hữu nhìn chăm chú về phía cô không chớp mắt, theo quan hệ bây giờ của hắn và Phó Nhiễm, không thể nào có thể có lý do thoái thác trong ngày sinh nhật được.
"Không được."
Minh Thành Hữu không hề tránh ánh mắt của Vưu Ứng Nhụy, ánh mắt cô dần dần ảm đạm, mệt mỏi nhếch miệng.
" Được! Em biết rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-305.html.]
Đứng dậy lấy cho Minh Thành Hữu chén canh, Vưu Ứng Nhụy ngước mặt lên nhìn động tác nhai của Minh Thành Hữu, hắn ngẩng đầu lên bốn mắt đụng vào nhau, đáy mắt cô buồn bã tránh không khỏi ánh mắt của Minh Thành Hữu, hắn khẽ nhếch môi.
"Sang năm đi, sang năm sinh nhật anh sẽ cho em tham dự."
Ánh mắt Vưu Ứng Nhụy sáng lên, gương mặt tươi tắn ngay lập tức.
"Được."
Cô không ngừng gật đầu, Minh Thành Hữu thuận miệng nói một câu cũng là có ý, khóe mắt Vưu Úng Nhụy khẽ nhíu lại, nhiều lắm là còn có một năm, nhất định có thể hắn đã đoạn tuyệt sạch sẽ với Phó Nhiễm.
Vưu Ứng Nhụy gắp thức ăn cho hắn, sáu món ăn hôm nay đều là những món Minh Thành Hữu thích. Thời gian ở nước ngoàiVưu Ứng Nhụy vì khẩu vị của hắn nên thường xuyên tập nấu mấy món này. Hôm nay những thứ này đã thành chuyên môn của cô.
Ăn cơm xong, Vưu Ứng Nhụy dọn dẹp qua loa, việc rửa chén không cần cô phải làm, ở nhà Minh Thành Hữu có người giúp việc.
Cô ở Trung Cảnh Hào Đình không bao lâu thì đi về.
Minh Thành Hữu lên lầu tắm rửa qua, thay quần áo đi vào phòng tập thể hình, máy chạy bộ ở phía sau nhưng hắn lại không tới chạy. Minh Thành Hữu cầm di động đi tới cửa sổ, đưa tay kéo rèm cửa sổ ra, những cột đèn bên trong vườn không ngừng biến đổi màu sắc đan xen chiếu lên gương mặt hắn, càng làm đôi mắt u ám thêm nổi bật.
Hắn bấm số di động của Phó Nhiễm, đầu bên kia rất nhanh đã nghe máy.
"Alo?"
Minh Thành Hữu nghe thấy có giọng nói truyền đến, bên cạnh hơi
" Em ở đâu?"
"Em ở nhà."
Dường như Phó Nhiễm đi qua một bên.
"Có chuyện gì sao?"
"Không có việc gì thì không thể gọi cho em sao?"
Một cánh tay Minh Thành Hữu ôm ở trước ngực, bả vai dựa lên vách tường.
"Chuyện của chúng ta, em đã nói với cha mẹ chưa?"
Phó Nhiễm ấp úng.
"A, ừ."
"Là Thành Hữu hả? Tiểu Nhiễm, bảo Thành Hữu tới nhà đón giao thừa."
Là giọng nói của Phạm Nhàn truyền đến, Phó Nhiễm càng tỏ ra không được tự nhiên, giống như Phạm Nhàn đang ở bên cạnh cô.
"Mẹ đừng nói vậy? Sao có thể tới nhà chúng ta đón giao thừa được chứ, anh ấy luôn đón giao thừa với người nhà ."