Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 299
Cập nhật lúc: 2025-03-30 11:27:11
Lượt xem: 3
Bởi vì cách xa, Phó Nhiễm không thể nhìn thấy bóng dáng của Minh Thành Hữu.
Cô vội trở lại phòng mình thay quần áo, chọn tới chọn lui không chọn được một bộ thích hợp. Ánh mắt nhìn qua chiếc đầm lông mặc lần trước đi ăn cơm cùng cục trưởng Tống. Phó Nhiễm lấy chiếc áo ra, sau đó vào toilet thay.
Minh Thành Hữu cho là cô lại giả câm giả điếc nên nhắn một lần mấy tin nhắn ra lệnh: Xuống! Nếu không xuống anh sẽ vào.
Nhanh lên, đừng giả vờ không nhìn thấy.
Phó Nhiễm thay xong quần áo ra ngoài, đúng lúc nghe âm báo tin nhắn một lần nữa của di động, cô cầm trong tay vừa nhìn, ngón tay nhanh chóng trả lời.
"Đừng có ầm ĩ."
Chỉ đơn giản bốn chữ, không nghĩ sẽ có tác dụng như vậy. Minh Thành Hữu không còn nhắn tin quấy rầy tới nữa. Phó Nhiễm tìm chiếc khăn choàng hắn tặng, khoác qua vai bước xuống lầu.
Phó Tụng Đình và Phạm Nhàn không có ở nhà, trong phòng khách chỉ có má Trần và cô giúp việc khác đang quét dọn, không khí năm mới tới gần nên đương nhiên là phải dọn dẹp cho sạch sẽ tươm tất. Phó Nhiễm tới tủ giày tìm đôi giày thay. Má Trần liền hỏi.
" Tiểu thư muốn ra ngoài?"
" Ừ !!"
Phó Nhiễm trả lời, người đã ra khỏi cửa.
" Tiểu thư, bữa sáng...."
Thoáng chốc má Trần đã không thấy bóng dáng cô đâu nữa.
" Nhanh như vậy....."
Tuyết rơi rất lạnh, con đường bên trong hoa viên Phó gia được quét sạch sẽ, Phó Nhiễm thấy tuyết lạnh cóng cả hai bên chân, đôi giày màu đen đạp qua những bông tuyết đang rơi xuống đi về phía trước. Phó Nhiễm ra tới cổng lớn, xe của Minh Thành Hữu dừng ở bên ngoài, nhìn một lượt lại không thấy bóng dáng hắn đâu.
Phó Nhiễm lấy di động ra chuẩn bị gọi cho hắn, ánh mắt đụng phải một bóng dáng, cô ngẩng đầu lên nhìn thấy Minh Thành Hữu đang ngồi xổm bên cạnh con sư tử bằng đá ở bên trái cửa lớn Phó gia. Phó Nhiễm rón rén đi đến, Minh Thành Hữu đang chuyên chú lấy tay đắp hai người tuyết, không cao lắm, đắp như người bình thường. Trong đó một người tuyết được quấn quanh cổ chiếc khăn quàng màu nâu sẫm.
Bóng dáng Phó Nhiễm kéo dài đến bên chân Minh Thành Hữu, hắn ngẩng đầu lên vẫy cô.
"Tới đây."
Cô đi tới vài bước, Minh Thành Hữu đưa tay kéo lấy khăn quàng áo của cô xuống.
"Lấy xuống."
"Làm gì?"
Phó Nhiễm lôi kéo với hắn.
Minh Thành Hữu đứng dậy chỉ chỉ chính mình và hai người tuyết.
"Khăn quàng cổ của anh đã quàng để giữ ấm, em muốn để người tuyết của mình c.h.ế.t rét sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-299.html.]
"Tôi cầu cho anh thật sự c.h.ế.t rét."
Minh Thành Hữu đưa tay ôm Phó Nhiễm. "Có phải không muốn hay không?"
Cô đẩy tay hắn ra."Anh hay có thói quen tùy tiện ôm người khác sao?"
"Em là người khác sao?"
Minh Thành Hữu lơ đễnh.
"Anh lại không bao giờ tuỳ tiện với người khác."
Phó Nhiễm đi tới trước hai người tuyết.
"Sớm như vậy, tìm tôi có việc gì sao?"
"Tay bị thương có khá hơn chút nào không?"
" Ừ! " Cô quay qua gật đầu với Minh Thành Hữu. "Khá hơn nhiều."
"Theo giúp anh đi ra ngoài mua đồ đi."
Minh Thành Hữu đến bên cạnh cô.
"Trong nhà anh không phải có Tiêu quản gia sao? Đồ dùng tết bà ấy sẽ đặt mua."
Phó Nhiễm nhìn chằm chằm hai người tuyết, nhìn một lượt rồi cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, cô nhặt chiếc lá rụng trên mặt đất khắc lên, làm mắt miệng trên gương mặt tròn trịa của hai bọn họ.
"Anh muốn đi cùng với em. Có nhiều thứ Tiêu quản gia không biết."
Phó Nhiễm ngồi xổm xuống tiếp tục làm."Tôi còn chưa ăn điểm tâm đây này."
"Vừa đúng lúc anh cũng chưa ăn."
Minh Thành Hữu đi tới kéo Phó Nhiễm dậy, cô ngẩng đầu thấy cổ hắn bị lộ ra bên ngoài. Hôm nay Minh Thành Hữu mặc bộ quần áo đơn giản nhàn nhã, quần dài vải ka-ki càng lộ rõ đôi chân thon dài, Phó Nhiễm khom lưng cầm lấy khăn quàng cổ đang vây quanh cổ người tuyết, cô phủi tuyết dính chuẩn bị choàng lại cho
Minh Thành Hữu liền mở miệng.
"Hôm nay mẹ anh tới, bà không cho anh ra khỏi nhà nếu không choàng nó. Anh lại không thích những thứ này ."
Phó Nhiễm không nói gì nhón chân lên, làm sao cô phải nghe theo lời hắn. Cô thắt hai đầu khăn quàng cổ lại, sau đó quấn quanh cổ Minh Thành Hữu hai vòng. Ngón tay trắng nõn tạo hình dáng quái dị cho hắn, Phó Nhiễm nhìn kiệt tác của mình.
"A, rất đẹp mắt ."
Minh Thành Hữu cúi đầu, ánh mắt vô tư nhìn xuống n.g.ự.c Phó Nhiễm, cô giơ cánh tay lên khiến cho khăn choàng bị kéo lên theo, trước n.g.ự.c lộ ra đường rãnh mập mờ, Phó Nhiễm chăm chú động tác trong tay, không nghĩ cảnh xuân bị lộ ra ngoài.
"Em lại mặc áo này."