Hợp Đồng Tình Yêu - Chương 291
Cập nhật lúc: 2025-03-29 09:56:11
Lượt xem: 1
Phó Nhiễm ngủ rất ngon, xoay người không còn cảm giác khó chịu của bình Phó Nhiễm mở mắt không thấy Minh Thành Hữu đâu, cô kinh ngạc vội vàng đứng dậy nhìn lên bình nước biển, cũng không biết đã được tháo ra khi nào, mu bàn tay dán lên một miếng băng màu trắng.
Đèn trong phòng bệnh không bật nên rất rõ ràng nhìn thấy một bóng người trong nhà ăn.
Minh Thành Hữu đứng đưa lưng về phía cô, trong không khí có mùi thơm nhàn nhạt của thức ăn, lúc này Phó Nhiễm mới cảm giác được bụng đói kêu vang, cô vén chăn lên xuống giường, mang dép vải nên tiếng bước chân rất nhẹ nhàng, tay phải Minh Thành Hữu đang không ngừng tái diễn một động tác, Phó Nhiễm liền thấy hiếu kì.
"Anh đang làm gì vậy"?
Minh Thành Hữu cũng không quay đầu lại, tay trái vươn ra sau lưng.
"Tỉnh rồi."
Phó Nhiễm bỏ hai tay vào túi áo bệnh nhân, cô sóng vai đứng bên cạnh Minh Thành Hữu.
" Anh đang làm gì đó?"
Hắn đặt tay lên vai Phó Nhiễm.
"Không phải em nói không muốn ăn cơm sao? Anh đang nấu cháo."
"Nấu cháo?"
Phó Nhiễm nhướng mi, tinh thần cũng tốt hơn nhiều, quả nhiên thấy Minh Thành Hữu cầm thìa trong tay đang khuấy không ngừng, tư thế ngược lại vô cùng chuyên nghiệp. Phó Nhiễm nhích sát vào nhìn kỹ, là cháo gạo kê có mùi rất thơm, không người nào là không muốn ăn, hóa đơn chính là nơi nổi tiếng.
"Đói không? Đứng bên cạnh chờ chút."
Bàn tay Phó Nhiễm chống lên mép bàn.
" Anh đi mua ở đâu rồi về hâm nóng lại à
Tâm tình Minh Thành Hữu thật tốt lại bị cô nói đả kích phá vỡ thành từng mảnh nhỏ, hắn nhíu chặt lông mày, dùng muỗng gõ nhẹ vào nồi.
"Con mắt nào của em nhìn ra là anh mua? Không thấy đang khuấy cháo sao?"
Xem thường người khác không à.
"Oh."
Phó Nhiễm đáp nhẹ, nhìn tới cái chén nhỏ bên cạnh, cô tìm đôi đũa và rửa sạch chén tới ngồi vào trước bàn ăn, chờ đợi.
Tay trái bị băng gạc dán, tay phải chống gò má, Minh Thành Hữu để áo khoác ở một bên trên ghế sofa , áo sơ mi màu trắng cùng với quần tây màu đen, màu sắc đơn giản phối hợp, hết lần này tới lần khác nhìn thấy người đàn ông này có khí chất không giống người thường.
Hắn đứng khuất bóng, chỉ thấy ánh sáng rải đầy hai bên vai, động tác tay nhẹ nhàng. Lúc này hắn không phải là Minh Tam Thiếu cường ngạnh thủ đoạn trên thương trường. Phó Nhiễm thất thần trong chốc lát, đến khi ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn lại, lúc này cô mới ra vẻ bình thường.
Phòng bệnh Vip rất tốt, trong phòng ăn cần đồ gì cũng đều có.
Minh Thành Hữu lấy thức ăn đóng gói bỏ vào lò vi sóng đun nóng, món ăn được bày hơn nửa bàn ăn, thấy Phó Nhiễm ăn nhiệt tình, hắn tranh thủ kể công.
" Ở siêu thị người ta nói cho anh biết đầu tiên phải bỏ gạo kê ngâm vào nước sôi, như vậy mới không cháy nồi. Mùi vị thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/hop-dong-tinh-yeu/chuong-291.html.]
"Cháo còn có thể có mùi gì sao?"
Phó Nhiễm giương mắt lên, thản nhiên trả lời.
Vẻ mặt của Minh Thành Hữu đang sáng láng dần tối lại, Phó Nhiễm cũng biết mình hơi vô duyên, cô nén
"Được rồi, hương vị rất tốt."
Minh Thành Hữu dùng đôi đũa trong tay gõ nhẹ chén của Phó Nhiễm.
"Nói thật, anh chưa từng thấy qua phụ nữ nào không có lương tâm giống như em."
Cháo gạo kê thuận lợi nuốt qua cổ họng xuống bụng, Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, sắc mặt như cũ, lúc này mới chịu mở miệng nói chuyện, lại bị Minh Thành Hữu nói trước một bước.
"Phó Nhiễm, chúng ta bắt đầu lần nữa đi?"
Giọng nói vẫn bình thường nhưng rất mạnh mẽ, Minh Thành Hữu đặt đôi đũa trong tay xuống, hai mắt chăm chú nghiêm túc nhìn về phía Phó Nhiễm.
Trái ngược lại với thái độ của hắn, Phó Nhiễm căng thẳng siết chặt chiếc đũa, như có gì đó nghẹn ở cổ họng, cô cúi đầu im lặng không nói.
Mơ hồ nghe được tiếng thở dài của Minh Thành Hữu, một lúc lâu sau, hắn lại tiếp tục mở miệng.
"Vậy anh đổi qua cách nói khác. Phó Nhiễm, chúng ta yêu nhau đi?"
Cũng không để ý phản ứng của Phó Nhiễm, hắn nói thẳng ra.
"Hai chúng ta bắt đầu là do có hôn ước, dù sao sống cùng một chỗ cũng chưa có tình cảm với nhau. Không giống như những người khác, đầu tiên là yêu nhau sau đó mới phát triển như vậy. Phó Nhiễm, chúng ta thử bắt đầu nói về chuyện yêu nhau đi."
Phó Nhiễm dùng muỗng khuấy cháo trong chén.
"Minh Thành Hữu, nếu anh không xuất hiện trong cuộc sống của tôi, chúng ta sẽ có thể có cuộc sống đơn giản. Thật sự, chúng ta không liên quan đến nhau, tương lai về sau có rất thứ chúng ta không muốn cũng
"Nếu như nhất định không thoát khỏi, phải đối mặt sớm hay muộn cũng đều giống nhau."
Chẳng lẽ cũng giống như báo ứng, không phải là không báo ứng, chỉ là thời gian chưa tới sao?
Thấy Phó Nhiễm không lên tiếng, Minh Thành Hữu cầm đũa gắp rau cho cô.
"Có phải em đang băn khoăn điều gì phải không?"
Cô như có điều suy nghĩ xuất thần, một lúc sau lại lắc đầu.
" Không phải."
Minh Thành Hữu vẫn không ngừng truy hỏi, ăn xong cơm tối, Phó Nhiễm đứng dậy chuẩn bị thu dọn, hắn đẩy tay cô.
"Để đấy đi! Chút nữa sẽ có người đến dọn dẹp ."
Hắn thật đúng là khiến nơi này trở thành khách sạn nghỉ ngơi.